[kinh dị ] Căn phòng khóa kín (p2)
Tác giả: Tần Nhược Hư
Huy gật đầu đồng ý và họ bước ra ngoài. Căn phòng kia vẫn mở toang, trong khi không có dấu hiệu gì cho thấy có người bên trong. Lấy hết can đảm, hai đứa bạn bước tới căn phòng kia. Thế nhưng, khi ngó vào bên trong, cả hai vô cùng ngạc nhiên khi thấy nó hoàn toàn trống trơn. Căn phòng này cấu trúc cũng như tất cả những phòng học khác, chỉ khác là trong phòng không có gì trừ bốn bức tường. Vậy thì tại sao căn phòng lại phải khóa kín.
Cả hai cảm thấy yên tâm vì tưởng chừng sẽ nhìn thấy những thứ khủng khiếp trong phòng. Vậy là không phải hiệu trưởng buôn lậu hay giấu thứ gì mờ ám, cũng chẳng có dấu hiệu gì của ma quỷ. Sau một phút ngớ người ra vì những suy nghĩ quá cao xa của mình, Huy chợt cười, vỗ nhẹ vai Nguyên
“Tưởng căn phòng có gì ghê gớm” – Huy nói – “Nguyên dám bước vào trong không?”
“Vào thì vào, sợ gì”
Bước qua cánh cửa phòng, Huy cảm thấy ngột ngạt khó tả. Khác với không gian thoáng mát bên ngoài, đứng trong này khiến cậu ta khó thở. Nguyên bước từng bước tới giữa phòng rồi ngó xung quanh. Trong phòng tối om, chì có ánh trăng mờ ảo chiếu vào làm tăng thêm vẻ âm u vốn có. Quả thật phòng không có gì ngoại trừ lớp bụi bám dày đặc khắp nơi.
Đột nhiên, Huy và Nguyên cảm thấy lạnh buốt và vô cùng sợ hãi mà không hiểu vì sao. Luồng gió lạnh từ ngoài thổi vào làm cả hai nổi da gà. Nguyên nhận ra ánh mắt đã theo dõi cô suốt từ lúc mới vào trường, nhưng lần này, nó đến từ xung quanh cô. Chưa hết bàng hoàng, cả hai lại nghe như có tiếng xì xào bên tai. Nó nghe như tiếng nói, nhưng không phải giọng nói bình thường, mà như là phát ra từ một nơi xa xôi. Cái tiếng ấy nghe thật chói tai. Nguyên đưa cả hai tay lên bịt tai với vẻ mặt nhăn nhó, trong khi Huy liên tục ngoáy tai, cố gắng đẩy những âm thanh kia ra xa. Nguyên từ chỗ đứng im như tượng, giờ đây hai tay ôm lấy đầu còn hai chân run cầm cập khiến cô khụy xuống. Huy cũng không hơn, cả người run lên vì kinh sợ. Những lúc như thế này, đầu óc thông minh sắc bén của cậu ta cũng không thể giúp gì hơn.
Trong phút định mệnh ấy, Huy lấy hết can đảm nắm lấy tay Nguyên kéo bạn vụt nhanh ra ngoài. Không may, phần vì sợ, phần bị kéo đột ngột, Nguyên mất thăng bằng nên vấp vào cửa và bị té chảy máu, nằm sóng soài ngoài hành lang.
“Chết thật” – Huy nghĩ trong đầu – “giờ thì mình không thể bỏ cô ấy ở đây, nhưng nếu không đi nhanh thì chính mình cũng sẽ…”
Còn Nguyên thì dù chảy máu nhưng vẫn không nói nên lời, khuôn mặt cô vẫn còn in rõ nỗi sợ hãi. Cô vẫn còn nằm trong tay của bạn mình nhưng hầu như không còn cảm nhận được gì nữa. Vừa lúc đó, có tiếng động phía cầu thang. Huy nghĩ là người bảo vệ đi kiểm tra.
“May quá, bác bảo vệ” – Huy nghĩ thầm. Sau những sự việc vừa qua, cậu ta giờ đây thà bị bảo vệ bắt còn hơn là đối mặt với những thứ kinh khủng kia.
Bóng người bước ra từ phía cầu thang, nhưng đó không phải là ông bảo vệ, mà là hai người khác, một nam một nữ. Họ đi tới phía Huy và Nguyên. Theo dáng mạo thì Huy nhận thấy hai người này chỉ bằng tuổi mình, nhưng họ có vẻ trưởng thành hơn nhiều. Huy còn đang băn khoăn về sự xuất hiện đột xuất này thì một trong hai người nọ bước tới cạnh bên lên tiếng
“Bạn bị chảy máu rồi” – Người con gái chỉ vào chân của Nguyên và nói – “để mình băng lại vết thương”
“Mình tên là Tuấn. Các bạn cũng để quên đồ sao?” – Người kia đưa tay ra chào – “cũng tại Linh để quên sách nên mới nhờ mình cùng quay lại trường”
“Cái ông này vô duyên” – học sinh tên Linh gắt nhẹ Tuấn
Hóa ra là hai học sinh cùng trường. Huy thở phào nhẹ nhõm trong khi Linh băng bó cho Nguyên. Ít phút sau, máu ngưng chảy. Nguyên cũng hoàn hồn nhưng dường như vẫn còn chút sợ hãi. Cô bé không nói gì, chỉ nắm lấy cánh tay Huy để bạn mình dìu dậy.
“Cám ơn hai bạn nhiều lắm!” – Huy nói – “không nhờ các bạn, bọn mình chẳng biết sao nữa. Thật phiền hai người quá”
“Có gì đâu” – Linh cười – “cùng cảnh ngộ mà. Thôi, dìu cô ấy về nhà trước đi, bọn mình lấy sách xong sẽ về ngay”
“Phải đó” – Tuấn tiếp lời – “đi chung dễ bị bảo vệ thấy lắm”
Thấy có lý, Huy dìu Nguyên xuống lầu, chậm rãi từng bước một. Giờ đây họ không còn chú tâm tới việc bị phát hiện nữa. Tuy nhiên, vì quá sợ hãi và phần vì mải chú tâm tới vết thương của Nguyên, họ không hề phát hiện ra là cánh cửa của căn phòng kia đã khép lại từ lúc nào.
Ra về trót lọt, không gặp trở ngại gì. Khí trời về khuya mát mẻ làm hai người bạn gạt đi những chuyện kỳ quái mới đây, và họ thỏa thuận là sẽ giữ bí mật, không hé lộ cho bất cứ ai. Vì thế, khi vào nhà, Nguyên bước ngay vào phòng và chỉ nói vọng ra ngoài
“Con về rồi. Bây giờ con tập trung làm bài, ba mẹ đừng vào trong nhé”
Sự thật thì Nguyên không muốn ba mẹ thấy vết thương, vì chính lúc đầu cô đã nói dối là chỉ sang nhà Huy hỏi bài. Cái chân vẫn đau nhói và cái cảm giác kia vẫn âm ỉ trong tâm trí cô bé. Nguyên cố gắng chỉ nghĩ đến bài tập để không còn bị ám ảnh nữa. Chừng hai ba tiếng sau, cô bé hoàn tất bài nhưng cũng không tài nào ngủ được vì cái chân đau. Nguyên thầm nghĩ, nếu không có Linh và Tuấn tới băng bó, không biết cô có lết về nhà nổi không.
Phần Huy, đêm đó, cậu ta không ngừng nghĩ đến những sự việc vừa qua. Vốn thông minh, Huy nhận ra nhiều cái khác thường đêm nay. Không lẽ đột nhập vào trường dễ vậy sao, và dù ngủ say thì những tiếng bước chân trên hành lang, tiếng mở khóa, tiếng Nguyên la vì đau, và cả tiếng nói chuyện cũng không thể không nghe thấy, huống chi bác bảo vệ có nhiều năm kinh nghiệm. Vậy mà suốt lúc ở trường hồi tối, Huy không hề thấy ông ta. Kỳ lạ hơn nữa là căn phòng trống trơn kia, cùng với sự rờn rợn bên trong, cái lạnh tê tái cùng với sự kinh hoàng tột độ. Chưa hết, hai người bạn tên Linh và Tuấn kia, ngoài việc họ trông chững chạc hơn, thái độ của hai người đó cũng khó hiểu. Lén vào trường ban đêm là vi phạm nội quy, nhưng dường như trông họ thật thoải mái, không chút lo lắng gì, lại còn đem theo băng gạc, trong khi họ đâu biết trước là Nguyên sẽ bị thương. Nhưng điểm lạ nhất đó là Huy chưa từng gặp họ bao giờ, dù đã học gần ba năm trong trường, và bạn bè thì Huy cũng quen khá nhiều. Dòng suy nghĩ cuốn theo tâm trí Huy suốt đêm khiến cậu không chợp mắt được….
Buổi học sáng hôm sau, Nguyên không thể tập trung nghe giảng. Đầu óc cứ quay cuồng, mắt lim dim vì cả đêm qua có ngủ đủ giấc đâu. Bài trên bảng thì như nhảy nhót trước mắt, lời cô thì nghe như sấm đấm vào tai. Chịu không nổi, Nguyên gục luôn ra bàn. Bên lớp kia, hoàn cảnh của Huy cũng chẳng khá hơn. Đang gục đầu thì có tiếng lay bên vai
“Đứa nào đấy” – Huy gắt – “để yên tao ngủ coi”
Nhưng Huy lại cảm thấy bị lay người. Đang trong cơn buồn ngủ, bị phá thì ai mà chẳng tức, nên Huy quát luôn
“Đã bảo để yên rồi mà, có điếc không đấy? Lần nữa thì coi chừng”
Lần này vẫn đôi bàn tay ấy nhưng nhéo thật mạnh vào vai Huy. Tức quá, cậu học sinh ngồi phắt dậy toan chửi thì thấy thầy giáo đứng ngay bên bàn mình
“Em xin lỗi” – Huy lí nhí
“Giỏi thật đấy” – thầy giáo gắt – “xuống phòng hiệu trưởng ngay”
Huy thở dài bước ra khỏi lớp dưới hàng chục con mắt ngó theo. Huy thầm nghĩ phen này cậu sẽ gặp rắc rối to vì thầy Chương, từ lúc làm hiệu trưởng rất nghiêm khắc với những học sinh ngủ trong lớp hay hỗn với giáo viên. Đến trước cửa phòng hiệu trưởng, Huy ngạc nhiên khi thấy Nguyên cũng đứng ở đó.
“Ngủ gật hả?” – Huy hỏi
Nguyên gật đầu. Ngay lúc đó thầy hiệu trưởng mở cửa cho phép cả hai bước vào. Thầy hiệu trưởng ngạc nhiên khi thấy Huy và Nguyên, vì vốn dĩ cả hai đếu là học sinh ngoan, chưa bao giờ bị giáo viên đưa xuống phòng hiệu trưởng. Vốn là giáo viên kỳ cựu nên khi nhìn thoáng qua Huy và Nguyên, thầy Chương biết đây không phải là trường hợp bình thường. Vẻ mặt hai đứa học sinh bơ phờ pha chút sợ hãi, đôi mắt thâm quầng vì mất ngủ, cộng với sự lo lắng hiện rõ, khiến thầy Chương càng tin là có chuyện bất thường xảy ra.
Thế nhưng, thầy cố hỏi bao nhiêu, hai em đều lắc đầu. Trong thâm tâm Huy nghĩ là thầy đoán được việc mình đột nhập vào trường nên càng lo sợ. Bất đắc dĩ, thầy Chương dùng chiêu cuối, dọa gọi phu huynh và đuổi học cả hai. Cuối cùng Nguyên đành phải lên tiếng. Cô học sinh cho thầy xem vết thương ở chân và bắt đầu kể lại toàn bộ sự việc. Ngồi bên, Huy cũng tiếp lời cô bạn. Hai đứa thay phiên sau thuật lại câu chuyện, tỉ mỉ đến từng chi tiết, không bỏ xót bất cứ điều gì, kể cả những cảm giác hay những tiếng động nhỏ nhất.
Nói đến đây, thầy Chương mặt tái mét, đưa tay ôm trán, sợ hãi không nói nên lời. Phải một hồi sau, thầy mới lấy lại bình tĩnh rồi kể với giọng run run:
“Không thể giấu các em nữa. Thầy biết là không nên giấu nhưng vì hoàn cảnh bắt buộc. Các em phải hứa sẽ thật bình tĩnh dù chuyện gì xảy ra đi nữa, và những gì thầy nói, các em hãy giữ kín trong lòng”
Huy và Nguyên gật đầu rồi ngồi yên lắng nghe thầy Chương.
“Chuyện đã hơn mười năm, kể từ khi thầy mới làm hiệu trưởng. Lúc đó, căn phòng đó là một phòng học bình thường. Gần cuối năm học, một nữ sinh tên Ngọc Trân vì không làm bài đã khiến thầy giáo của mình nổi giận. Bài luận ấy rất quan trọng đối với việc tốt nghiệp nên thầy giận là phải. Nhưng trong phút nông nổi, thầy giáo đó bắt Trân nằm lên bàn và dùng thước gỗ đánh học sinh đó liên tục trước mặt bao nhiêu học sinh. Không rõ thầy đánh ra sao nhưng theo đa số học sinh trong lớp thì trận đòn thật tàn nhẫn, và thầy chỉ ngưng sau khi đánh ít nhất hai chục roi, khiến Trân chảy máu. Sự việc thật tồi tệ, gây tai tiếng cho cả trường. Thầy giáo đó bị đuổi việc sau đó một tuần. Nhưng vết thương trong lòng thì không thể xóa được. Một tháng sau ngày đó, vào một đêm trăng sáng, Trân treo cổ ngay tại lớp học mình là chính căn phòng đó”
Thầy Chương ngừng một lát, suy tư, uống ngụm nước rồi tiếp
“Nhưng cái đáng sợ là” – thầy hiệu trưởng ngập ngừng giây lát – “theo một số nhân chứng thì sau khi bị đòn, lúc về chỗ ngồi, Trân đưa tay ra sau xoa nên tay cũng dính máu, và trong lúc đứng không vững, tay cô học sinh hất cuốn sách lịch sử trên bàn mình xuống đất. Máu từ tay cô bé dính lên trang sách. Các em có biết máu dính thế nào không?”
Huy và Nguyên vẫn im lặng, chỉ nhẹ lắc đầu. Cả hai vẫn bồi hồi xúc động vì cái chết thương tâm của cô học sinh kia.
“Làm nên lịch sử” – thầy Chương chậm rãi nói
“Thưa thầy, sao ạ?” – Lúc này Huy mới lên tiếng
“Dấu máu ấy” – thầy Chương nói tiếp – “dính vào bài bình luận của một sử gia, ngay đúng dòng chữ Những trận chiến làm nên lịch sử, và chỉ dính đúng vào bốn chữ cuối”
“Như vậy có nghĩa là…” – Nguyên quay lại nhìn Huy nhưng thầy hiệu trưởng cắt ngang, tiếp tục câu chuyện đang dang dở
“Mọi việc không dừng lại ở đó. Đúng cái đêm định mệnh ấy, một học sinh khác tên Linh, là bạn thân với Trân, đã cùng với Tuấn quay lại trường lấy cuốn sách để quên và họ đã nhìn thấy cảnh Trân treo cổ. Hai học sinh đó báo ngay cho bảo vệ nhưng đã quá trễ. Chứng kiến cảnh bạn thân treo cổ chết ngay trước mắt, Linh không cầm lòng được. Cô bé khóc mãi, tinh thần suy sup thấy rõ. Cũng từ đó, Linh luôn bị ám ảnh bới cảnh tượng kinh hoàng đó. Tôi thường nghe một số thầy cô phàn nàn về thái độ cũng như những lời nói khó hiểu của Linh. Nhưng có ai ngờ được là một tháng sau, cũng vào cái đêm trăng tròn, Linh cũng treo cổ ngay tại phòng đó, và một tuần sau đó thì đến lượt Tuấn. Từ đó, nhà trường phải khóa kín căn phòng”
Nghe xong câu chuyện, Huy và Nguyên ngồi bất động vì kinh hoàng. Cả Huy và Nguyên lặng người, không biết nói gì hơn, vì theo lời của thầy Chương, Linh và Tuấn đã chết trong căn phòng kia. Nếu vậy thì sao họ lại xuất hiện đêm qua. Huy vẫn còn hoài nghi cho tới khi thầy Chương lục trong ngăn kéo ra những tấm hình của ba nạn nhân. Cậu học sinh hốt hoảng vì khuôn mặt Linh và Tuấn đêm qua y hệt khuôn mặt trong ảnh. Vậy là không còn nghi ngờ gì nữa, những người đã tận tâm giúp đỡ Huy và Nguyên đêm qua thực ra chỉ là những hồn ma. Nhưng tại sao họ lại giúp mình, tại sao họ lại xuất hiện đúng lúc, và quan trọng nhất, tại sao căn phòng kia mở toang và ai đã mở nó. Những suy nghĩ ấy chiếm trọn tâm trí hai đứa học sinh trung học chưa bao giờ gặp ma trước đây.
Cũng như Huy và Nguyên, đầu óc thầy Chương bây giờ rối bời. Mặc dù trước đây không mấy tin vào những vấn đề tâm linh, nhưng mỗi khi nghĩ tới căn phòng kia, thầy Chương không tránh được ý nghĩ về linh hồn những học sinh đã từng tự sát. Thầy không hề ngạc nhiên khi Huy và Nguyên kể về sự có mặt của Linh và Tuấn. Những lời đồn đại về ma quỷ bấy lâu nay, thầy chỉ cấm, nhưng chính thầy còn tin vào những lời đồn ấy. Bởi vì bản thân thầy cũng từng tận mắt nhìn thấy hồn ma của Trân, dù chỉ là trong những giấc mơ. Thầy hiệu trưởng cũng cảm thấy có trách nhiệm trong cái chết của Trân.
Bỗng nhiên, từ bên ngoài, người bảo vệ vội vàng lao vào, mặt lộ rõ vẻ sợ hãi, thở hổn hển nói không ra tiếng. Bác bảo vệ chỉ nấc lên vơi giọng run run đầy kinh sợ.
“Thưa… thưa… thầy… hiệu trưởng… căn phòng… căn phòng đó… tự nhiên… nó… nó… mở… mở ra rồi…
Thầy Chương giật bắn người, dựng cả tóc gáy, đứng bật dậy hỏi tới tấp
“Anh bảo sao? Căn phòng… đó ư? Sao lại mở? Có chuyện gì vậy?…”
“Thưa thầy” – Người bảo vệ ngập ngừng lấy bình tĩnh rồi tiếp, anh ta không để ý tới sự có mặt của hai học sinh – “sáng nay tôi đi kiểm tra thì phòng vẫn khóa bốn lớp khóa. Nhưng mới đây tôi đi dọc hành lang thì mới phát hiện ra”
“Có ai khác thấy không?”
“Đang là giờ học nên chỉ mỗi mình tôi thôi”
“Được rồi” – thầy Chương ra lệnh – “anh hoãn giờ nghỉ giải lao của học sinh lại, tôi sẽ lên đó ngay”
Nói rồi cả người bảo vệ và thầy hiệu trưởng cùng ra đi. Nguyên và Huy ngồi nhìn nhau, mắt trợn tròn. Chỉ nghĩ tới căn phòng đó thôi đã thấy ớn lạnh trong người, nhất là sau những gì xảy ra đêm qua. Qua thái độ người bảo vệ, Huy có thể nhận ra những gì khủng khiếp có thể sắp đến. Nếu chỉ là cửa phòng hé mở mà còn sợ như vậy, thì huống chi Huy và Nguyên đã ở trong phòng đó gần 5 phút, quay ra toàn mạng phải là một điều thần kỳ.
“Nguyên, mình lên đó đi” – Huy hua tay trước mặt Nguyên
“Thôi, sợ lắm! Lỡ như mà…”
Lần này có thầy hiệu trưởng, chắc là không sao đâu. Với lại, tớ cũng muốn biết có thật là mình đã gặp ma đêm qua không, hay đó chỉ là ảo giác”
“Cậu ác lắm Huy, tớ sợ thật mà” – Nguyên nhăn mặt gắt nhẹ Huy
Huy đứng lên tính bước ra cửa thì Nguyên bước theo ngay. Cô thà đi chung với bạn lên cái chỗ ma quái ấy, còn hơn ở lại một mình. Từ lúc ấy, đi đâu, làm gì Nguyên cũng không dám ở một mình, trừ khi bất đắc dĩ lắm. Theo chân thầy Chương lên lầu, nhưng bây giờ, trước căn phòng ấy, một đám đông học sinh đang tụ tập bên ngoài, dù có lệnh giải tán của thầy Chương.
Thầy hiệu trưởng bước vào trong căn phòng trong khi nhiều học sinh đứng bên ngoài. Hàng trăm lời bàn tán, xôn xao khắp dãy hành lang
“Lạ thật!Căn phòng trống trơn mà” – một học sinh bên cạnh Huy bình luận
“Sao lại như vậy được nhỉ?” – một giọng khác từ phía sau
“Vậy rốt cuộc chuyện này là sao?” – lại một học sinh khác thắc mắc
Huy nhìn thấy Long, đứa bạn thân của mình cũng đứng trong đám đông, và ngay lập tức hỏi thăm đầu đuôi câu chuyện
“Mới chừng hai phút trước thôi,” – Long trả lời – đang học tự nhiên có tiếng va đập mạnh ngoài hành lang, rồi kéo theo những âm thanh nghe khó chịu lắm. Thầy giáo chịu không nổi nên kêu một hai đứa ra xem, rồi tụi nó la thất thanh làm cả bọn kéo ra ngoài. Vừa ra thì thấy căn phòng này mở toang từ lúc nào, mà không chỉ có vậy thôi đâu”
Long vừa nói vừa chỉ tay vào bên trong. Huy không hiểu lắm nhưng cũng nhìn theo. Cậu ta giật bắn người khi thấy ở ngay giữa phòng, một học sinh nữ treo lơ lửng. Bên dưới, thầy Chương và một số thầy cô khác đang tìm cách đưa cái xác xuống. Vì phòng trống trơn nên phải đem cái ghế cao vào mới tháo được dây.
“Lại một vụ tự sát” – Huy lẩm bẩm
“Lại…?” – Long thắc mắc – “mày nói vậy nghĩa là sao?”
Đứng cạnh Huy lúc đó, Nguyên vô cùng sợ hãi vì những gì xảy ra. Cô bé đưa tay lên che mặt không dám nhìn
“Có sao không Nguyên” – Huy hỏi thăm
“Ờ… à… tớ vào nhà… vệ sinh… một lát” – Nguyên nói không ra câu rồi bỏ đi ngay
Phải một lúc cái xác mới được tháo xuống, đưa ra ngoài. Lúc này mọi người mới nhận ra đó là Lệ Quyên, học sinh lớp 12. Lúc đầu giờ, cô chủ nhiệm của Quyên đinh ninh em vắng mặt, nào ngờ lại ra thế này. Văng vẳng giữa đám đông là những tiếng sụt sùi khóc thương cho cô học sinh vắn số. Nhìn vẻ mặt cô ấy, người ta có thể đoán là cô ta đang phải chịu một sức ép tinh thần nào đó kinh khủng lắm. Hàng trăm khúc mắc, hàng ngàn giả thuyết cho việc Quyên có thể mở cả 4 ổ khóa và treo cổ, trong khi trong phòng thậm chí không hề có cái ghế hay bất cứ thứ gì có thể leo lên được. Thậm chí có ý kiến cho rằng có kẻ đã sát hại Quyên, treo cô ấy lên, rồi xóa toàn bộ dấu vết. Duy chỉ có Huy và thầy Chương thì hiểu rằng, đó là do một lời nguyền của căn phòng này, nơi trước đây từng có tới 3 học sinh treo cổ.
Hiệu trưởng ra lệnh giải tán học sinh và báo cáo cho phòng điều tra. Thầy Chương cho phép Huy theo mình xuống văn phòng trong khi các học sinh khác trở lại lớp học. Khóa kín của văn phòng, thầy Chương hỏi Huy lần nữa
“Em chắc là đêm qua căn phòng ấy mở toang chứ?”
“Dạ, chắc chắn là vậy. Lúc đó cũng khoảng chín giờ tối. Em nhớ như in là đặt chân vào căn phòng đó”
“Nếu vậy em có thấy gì trong đó không?”
“Dạ không… Thực ra là do tối qua nên bọn em nghĩ thế thôi”
“Có điều này, ngoại trừ em và Nguyên, không ai được biết hết” – thầy nghiêm mặt
“Dạ được, thầy cứ tin em”
“Theo phán đoán của phòng y tế trường, Quyên đã chết từ tối hôm qua, khoảng tám chìn giờ gì đó”
Lời nói của thầy làm Huy đứng lặng người. Chết từ tám chín giờ tối hôm qua. Đó chính là thời điểm Huy và Nguyên vào trường, hay chính xác hơn là lúc mà họ khám phá căn phòng bí ẩn kia.
Vậy ý thầy là lúc đó…” – Huy hoài nghi
“Đúng thế!” – thầy Chương nghiêm giọng – “nếu những gì các em nói là thật, thì lúc căn phòng đó mở chính là lúc Quyên treo cổ”
Huy vô cùng hoang mang với giải thiết ấy. Tối hôm qua cậu và Nguyên không hề nhìn nhìn lên trần nhà, nên hiển nhiên không thể thấy cái xác nên không thể xác minh được. Nhưng cứ cho là vậy, thì vẫn còn nhiều thứ vô lý lắm, vì lúc Huy và Nguyên đi ngang qua lần đầu, căn phòng vẫn khóa kín, và trong suốt thời gian Nguyên lấy tài liệu không hề có tiếng động gì. Rồi như chợt nhớ ra điều gì, Huy lên tiếng hỏi
“Cuốn sách… Đâu mất rồi?”
Huy loay hoay tìm cuốn sách mà cậu đem về tối hôm qua. Rõ ràng là Huy đem theo cuốn sách đó tới văn phòng. Nhưng cậu không hề biết là trong lúc cả họ mải nghe kể chuyện và không chú ý, quyển sách đột nhiên biến mất. Thầy Chương biết cuốn sách đó và cũng tin những gì Huy nói nên ông không tỏ vẻ ngạc nhiên. Cuốn sách ấy nếu có biến mất thì cũng chỉ là điều đương nhiên, bởi lẽ nó vốn không thuộc về thế giới này.
Trong khi đó, Nguyên ngồi trong nhà vệ sinh mà toát mồ hôi lạnh. Cô ngồi thừ ra như người vô hồn, đầu óc luẩn quẩn những ý nghĩ khác nhau. Bụng Nguyên đau thắt bị hồi hộp, ngực cô co dãn liên hồi vì hơi thở mạnh và dòng lệ không ngừng chảy từ hai bên khóe mắt. Nguyên đang khóc, và khóc rất nhiều. Cô không hiểu chuyện gì đang xảy ra, và chuyện gì sẽ xảy ra với mình. Cô hối hận vì đã vào trường đêm qua, để giờ đây phải mang nỗi ưu tư trong lòng. Giờ đây, khi đang ở một mình, cô cảm thấy bồn chồn, lo lắng. Trong nhà vệ sinh nữa bây giờ vắng tanh vì sau khi phát hiện thi thể của Quyên, không ai còn dám ra khỏi lớp.
Ngồi trong này đã gần nửa giờ, Nguyên toan đứng lên thì nghe như có tiếng nước chảy. Cô bé mừng rỡ lên tiếng hỏi nhưng không có tiếng trả lời. Tiếp đó là những tiếng bước chân chậm rãi bước tới gần buồng của Nguyên. Cô cất tiếng hỏi lại nhưng cũng không có tiếng trả lời. Thông thường thì không nên hỏi vô cớ như Nguyên nhưng lúc này, cô đang trong cơn suy nhược thần kinh, nên luôn mang tâm trạng lo lắng. Tiếng bước chân đến rất gần và có vẻ như dừng lại đúng buồng của Nguyên. Nhưng lạ thay, qua khe hở bên dưới, Nguyên không thấy giày hay chân của bất cứ ai. Rồi đột nhiên, cô lại có cảm giác bị theo dõi. Nguyên đã ngờ ngợ là có cái gì đó nhìn mình nãy giờ, nhưng đây mới là lúc cô có cảm giác rõ rệt nhất. Lấy hết can đảm, Nguyên mở tung cửa buồng, nhưng bên trong nhà vệ sinh nữ lúc này vắng tanh, thậm chí còn không có giọt nước nào đang chảy như cô nghe thấy.
Nguyên thở phào bước đến bồn rửa tay, nhưng khi nhìn vào gương, cô hốt hoảng khi thấy có cái bóng trắng đứng trước cửa buồng mà cô vừa bước ra. Nguyên lập tức quay lại nhưng nó đã không còn nữa.
Nguyên thở phào bước đến bồn rửa tay, nhưng khi nhìn vào gương, cô hốt hoảng khi thấy có cái bóng trắng đứng trước cửa buồng mà cô vừa bước ra. Nguyên lập tức quay lại nhưng nó đã không còn nữa. Cô run tay tắt vòi nước chạy nhanh ra ngoài, tới phòng hiệu trưởng. Thật may mắn vì Huy đang đứng bên ngoài văn phòng, còn thầy Chương đang làm việc vơi đội điều tra bên trong. Thấy bạn mình chạy thục mạng và có vẻ sợ hãi, Huy trấn an ngay
“Sao chạy nhanh thế? Lại Tào Tháo rượt hả” – Huy nói đùa
“Rượt cái búa á” – Nguyên gắt lại – “sợ gần chết luôn”
“Thôi bỏ qua đi. Tớ vừa biết được một vài thông tin rất kinh khủng về Lệ Quyên. Theo lời kể của một số bạn thì cách đây một tháng, cô ấy có lần ở lại trường trễ. Lúc ra cổng trường chiều hôm đó, Quyên cảm giác điều gì đó nên quay đầu lại phía dãy nhà này, và cô ấy thấy có cái bóng áo trắng ngay trước cửa căn phòng ấy. Cô ta sợ quá nên chạy thẳng về nhà. Tuy nhiên, dù là bạn thân, không mấy ai tin hay chú ý tới khi Quyên kể lại chuyện này, và cô ấy cũng không hó hé gì với gia đình và nhà trường”
“Tội nghiệp thật, nhưng như vậy đâu đến nỗi tự sát”
“Nghe mấy người bạn của Quyên nói thì gần đây cô ấy chịu nhiều sức ép từ phía gia đình nhưng không ai rõ về chuyện này. Ngoài ra, còn một điều thú vị nữa. Lệ Quyên là người thích sự hoàn hảo, và đặc biệt là sự đối xứng. Cô bạn thân nhất của Quyên còn khẳng định là trong suốt mấy năm học ở trường, Quyên chỉ sử dụng duy nhất 1 buồng vệ sinh, đó là buồng ở chính giữa. Cô ấy thà chờ lâu chứ nhất quyết không dùng các buồng khác.”
Nghe đến đây, Nguyên giật mình vì cô đã ngồi trong chính buồng vệ sinh ấy gần nửa tiếng đồng hồ. Thêm vào đó là những sự việc kỳ lạ cũng như cái bóng trắng kia. Lúc đó thì không thấy sợ mấy nhưng khi nghe Huy nói, nỗi sợ nhân lên bội phần. Nhận thấy mặt bạn biến sắc, Huy đề nghị Nguyên xin phép phòng giám thị cho về sớm, nhưng bây giờ thì cô bé quả quyết không đi một mình nữa, dù là đi bộ giữa thanh thiên bạch nhật hay giữa con đường lớn, vì những bóng ma kia có thể xuất hiện bất cứ lúc nào.
May mắn cho cả hai đứa, thầy Chương vì bận công việc với phía điều tra, lại thông cảm với những gì Huy và Nguyên phải trải qua nên cho phép cả hai về sớm và cũng không có bất cứ hình thức kỷ luật nào. Hai người cùng bước đi trên con đường lớn. Đây là lần đầu tiên Nguyên đi chung với Huy, nếu không tính lần hồi tối hôm qua. Ánh nắng chói chang cũng không thể xóa tan bầu không khí u ám xung quanh họ lúc này. Họ không trò chuyện, cũng không nói năng gì mà chỉ đăm chiêu nghĩ về những gì đã xảy ra. Bỗng nhiên, Nguyên đứng lại.
“Tớ sợ quá!” – Nguyên nói với giọng run run –
“Linh và Tuấn vì nhìn thấy Trân tự tử nên cũng đi theo. Giờ tới lượt Quyên. Không biết tụi mình…”
Câu nói ấy bị Huy cắt ngang. Câu ta quay lại và đặt hai tay lên vai cô bạn
Tớ sẽ bảo vệ cậu, đừng lo”
“Sao cơ?” – Nguyên hỏi lại, hai má hơi đỏ vì ngượng
Huy hít một hơi thật sâu rồi lấy hết can đảm để nói với giọng nghiêm túc hơn
“Anh sẽ bảo vệ em, đừng lo”
Nói rồi Huy vòng hai tay ra phía sau Nguyên ôm chặt lấy cô bạn. Nguyên không phản kháng, mà còn đưa tay ôm lại bạn mình. Bây giờ Huy là chỗ dựa tinh thần duy nhất của cô. Dù trước đây Nguyên không có ấn tượng với Huy, nhưng sau cuộc phiêu lưu với những điều thần bí đêm qua thì nảy sinh tình cảm cho nhau là một điều dễ hiểu. Dù bên ngoài trời nắng nhưng đây là giây phút đầu tiên trong ngày hôm nay Nguyên cảm thấy ấm áp, dễ chịu. Sợ có người đi đường thấy, Huy buông Nguyên ra, nhưng trong suốt đoạn đường còn lại, hai người nắm chặt tay nhau và bước đi trong sự thanh bình. Từ ngày hôm đó, hai đứa chính thức hẹn hò.
Và cũng từ đó, cuộc sống của họ bước sang trang mới. Huy có người để quan tâm trong khi Nguyên có người quan tâm tới mình, và vì thể hai đứa cảm thấy hạnh phúc hơn. Cả hai đều không có anh chị em và ba mẹ họ đều là thương nhân thường phải đi công tác hay chuyển hàng xa nhà. Họ cũng ít khi quan tâm tới cuộc sống tinh thần của con, vì họ nghĩ là mình làm vất vả để cho con đầy đủ về mặt vật chất thì con mình sẽ không mặc cảm với bạn bè. Nhưng chính suy nghĩ đó lại làm cho Huy và Nguyên cảm thấy cô đơn vì thiếu sự quan tâm, gần gũi của gia đình. Thế nên giờ đây có người kia bên cạnh, đứa nào cũng cảm thấy vui hơn vì có người để chia sẻ và lắng nghe.
Ngay hôm phát hiện vụ tự sát của Quyên, thầy Chương chính thức nộp đơn xin từ chức. Thầy đã giấu kín những vụ trước đây để bảo vệ thanh danh cho trường, vốn là một ngôi trường lớn và có tiếng khắp vùng; nhưng lần này thì lương tâm không cho phép ông làm vậy nữa. Vì sự việc diễn ra đột ngột, hiệu phó tạm thời lên thay, và dự tính sẽ bịt kín căn phòng lại. Nhưng lạ thay, cả 3 lần thực hiện, cả 3 lần đều thất bại vì những lý do khác nhau. Dường như có một sức mạnh vô hình nào đó ngăn cản, không muốn cho căn phòng bị bịt lại. Bất lực, nhà trường đành bỏ cuộc, nhưng cũng không quên gắn thêm khóa, thậm chí là xích cả cánh cửa lại. Chưa an tâm, ban giám hiệu còn cho người lấy ván gỗ đóng thật chắc bên ngoài cửa. Với tình hình hiện tại thì dù có là siêu nhân đi nữa cũng chưa chắc mở ra được. Thế nhưng, sau sự việc vừa qua, một số học sinh vì sợ hãi nên đã chuyển trường; những em ở lại cũng vì thế mà ớn lạnh, không dám nhìn hay nói tới căn phòng ma quái kia nữa.
Vài tuần sau, mọi chuyện bình thường trở lại. Huy và Nguyên không còn bị ám ảnh bởi những điều ma quái nữa mà đã trở lại cuộc sống trước đây. Chỉ khác là bây giờ họ đã là một cặp, đến trường đi về có nhau, học bài rồi đi chơi cùng nhau, và nhất là gia đình hai bên không ngăn cản, thì thật với họ chẳng còn gì vui sướng hơn. Giá như mà mọi chuyện cứ diễn ra như thế thì còn gì tốt đẹp bằng. Những ngày tốt đẹp ngắn ngủi bị phủ đầu bởi tin sét đánh một buổi sáng, chừng sáu, bảy tuần sau khi Quyên treo cổ tự vẫn. Buổi sáng hôm đó, trời âm u hơn những ngày trước đó. Con đường lớn trở nên ồn ào hơn hẳn, lớn nhất là giọng của gã bán báo dạo.
“Tin nóng đây! Tin nóng đây! Án mạng bí ẩn, cựu hiệu trưởng chết thảm khốc. Tin nóng đây! Mua báo ngay mà xem!”
Tiếng rao của gã bán báo oang oang khắp dãy phố. Huy đang đi qua đón Nguyên cùng đi học, nghe thấy thì càng ngạc nhiên. Cậu chạy lại phía người bán báo
“Có chuyện gì thế ạ?” – Huy lễ phép hỏi
“Kinh khủng lắm” – hắn ta nhăn mặt – “một vụ án mạng. Cái ông bị chết nghe đâu lúc trước làm hiệu trưởng…”
Cảm thấy có điều chẳng lành, Huy giật lấy tờ báo, đưa tiền cho người kia rồi chạy sang nhà Nguyên. Quả đúng như cậu nghĩ, nạn nhân không ai khác ngoài thầy Chương, hiệu trưởng cũ của trường trung học mà cậu và Nguyên đang theo học. Huy hớt hải chạy qua nhà bạn gái, và trong lúc đợi Nguyên sửa soạn, cậu ta chăm chú đọc kỹ từng chi tiết nói về cái chết kỳ lạ của thầy Chương.
… khoảng 11:30, bà Hạnh công tác về nhà thì thấy chồng bà, ông Chương nằm lăn dưới sàn nhà. Bà chạy lại đỡ ông thì cơ thể ông lạnh ngắt. Bà Hạnh đau xót khi thấy ông Chương ngừng thở. Theo phỏng đoán ban đầu, ông Chương chết sau khi lên cơn đau tim nhưng ông ta không hề mắc chứng bệnh này. Điểm khó hiểu thứ hai là khuôn mặt nạn nhân tỏ vẻ sợ hãi tột độ. Bác sĩ tâm lý cho rằng trước lúc chết, ông ta hẳn đã nhìn phải thứ gì đó rất khủng khiếp nên mới bị đứng tim. Ngoài ra, theo điều tra ban đầu, hiện trường cho thấy ông gặp sự cố lúc chuẩn bị ngủ và hoàn toàn không hề có dấu hiệu đột nhập. Vậy cựu hiệu trưởng đã nhìn thấy điều gì? Với một người cứng rắn như ông Chương thì cái gì đã làm ông hoảng sợ như vậy? Sự thật về cái chết không bình thường này vẫn còn là một ẩn số…
“Sao vậy?” – Nguyên ngơ ngác hỏi Huy – “Sao sáng nay mặt anh đăm chiêu thế” – rồi cười khúc khích – “hay là nhớ em rồi không ngủ được hả?”
Huy đứng dậy, kéo Nguyên lại và nói nhỏ
“Em à, thầy Chương chết rồi! Đọc báo nè”
“Thật không anh?” – Nguyên đang vui vẻ bỗng lặng người, mắt trợn tròn nhìn Huy như muốn khóc
Huy đưa tờ báo cho Nguyên, và cô bé đọc cùng với những tiếng nấc, xúc động mạnh trước sự ra đi đột ngột của thầy hiệu trưởng cũ. Dù thầy Chương là người nghiêm khắc, nhưng thầy đã giúp đỡ Huy và Nguyên rất nhiều về mặt tinh thần sau sự cố lần ấy.
Hôm nay tan học mình đến nhà thầy đi” – Huy đề nghị
Nguyên không nói gì, chỉ gật đầu trong dòng nước mắt. Rồi cả hai rảo bước đến trường. Đây là lần đầu tiên kể từ ngày hai đứa hẹn hò, Huy và Nguyên không nói năng gì trên đường đi học. Họ mang nỗi buồn mang mác và một nỗi lo thấp thỏm. Tất cả những người liên quan đến “con ma” Ngọc Trân đều đã lần lượt ra đi, chỉ còn xót lại hai đứa. Cả hai nơm nớp sợ là không biết khi nào sẽ tới lượt mình.
Buổi học hôm ấy là một ngày dài. Dường như các thầy cô trong trường đã biết tin dữ. Phần lớn là thân với thầy Chương nên họ cũng buồn và chả muốn dạy. Tan học, từng tốp giáo viên, học sinh mà chủ yếu là có quen biết với thầy hiểu trưởng lúc trước, tụ họp nhau cùng tới nhà thầy chia buồn. Còn Huy và Nguyên thì đi riêng, họ không cùng tâm trạng với mọi người, vì ngoài hai đứa ra, có lẽ không ai biết chuyện gặp ma của ba thầy trò.
Nhà thầy Chương hôm nay nhiều người kéo đến, nói là chia buồn nhưng thực chất là vì hiếu kỳ bởi cái chết của thầy, theo báo chí miêu tả, thì không giống bất kỳ cái chết nào trong thị trấn trước đây. Bà Hạnh ngồi đờ người bên cỗ quan tài. Dường như bà đã khóc hết nước mắt. Huy và Nguyên đến lúc đông khách viếng nên người nhà thầy Chương khá bận bịu. Họ đều chắc chắn rằng cái chết của thầy có liên quan đến những sự việc kia và đồng thời cũng rất muốn biết giây phút trước lúc ra đi của thầy.
“Anh đang tự hỏi” – Huy thì thầm với Nguyên – “phải chăng trước lúc ra đi, thầy đã gặp lại những oan hồn trước đây, và họ trách thầy vì đã giấu kín sự việc trong thời gian dài, và dự tính sẽ giấu mãi mãi. Một khi thầy Chương không còn làm hiệu trưởng nữa thì sự thật về những vụ tự vẫn đó chỉ có anh và em biết thôi”
“Em lại nghĩ khác” – Nguyên nói với giọng đầy xúc động – “Thầy đã sống dằn vặt như vậy cả chục năm qua. Em lại nghĩ thầy nhìn thấy thứ khác kinh khủng hơn, như là… những việc trong tương lai chẳng hạn”
“Ý em là…” – Huy mở to mắt nhìn Nguyên
“Dạ, em nghĩ những gì thầy Chương nhìn thấy… có liên quan đến tụi mình. Nhưng nếu vậy thì khủng khiếp quá anh ơi”