Yêu đơn phương sẽ có hai kết cục. Một là như ngôn tình, tình cảm sẽ lay động người kia khiến kết cục viên mãn hạnh phúc tới già
Nhưng đó là ngôn tình còn thực tế thì thường nghiêng về kết cục thứ hai, như kết cục của Thanh Vân
Thanh Vân đơn phương Họa Mục 3 năm thời gian nói dài khôbg dài mà nói ngắn không ngắn .Như bao người đơn phương khác cô chỉ đứng nhìn anh từ xa, âm thầm yêu anh dõi theo bước chân thành công của anh, không dám đứng trước anh cubgx không dám nói về tình cảm của mình.
Chuyện của cô cũng như cẩu huyết ngôn tình đó là mẹ cô và mẹ anh là bạn thân.
Hai người muốn cô và Họa Mục thành đôi. Tất nhiên cô mừng còn chẳng kịp. Nếu như ngôn tình, cô và anh sẽ lấy nhau, rồi sao bao nhiêu sóng gió, anh sẽ nhận ra điểm tốt của cô, hai người sẽ yêu nhau và hạnh phúc đến bạc đầu
Đáng tiếc đời chẳng phải tiểu thuyết cô cũng chẳng phải nữ chính ngôn tình.
Một ngày hè anh đến tìm cô. Lần đầu thấy anh chủ động hẹn cô, cô quả thật rất vui mừng. Nhưng cô khôbg mừng được lâu , anh nói với cô anh có người trong lòng dù sao hai người cũng không có tình cảm anh khuyên cô đừng đồng ý yêu cầu kết hôn của ba mẹ. Và rồi cô đã làm một chuyện cho cả đời mình hối hận đó là tác hợp cho họ thành đôi.
Cô không phải là một người lương thiện, có điều nhìn ánh mắt mong chờ của anh cô không dám nói lên lời từ chối. Sau đó cô đã khóc rất nhiều vì quyết định của mình, có điều chuyện này anh không hề hay biết
Mãi đến sau này, khi anh và người con gái kia thành đôi, mời cô tham dự hôn lễ, anh cũng không hề biết từng có một cô gái âm thầm yêu anh như thế, một cô gái ngốc đến việc tự tranh thủ tìm kiếm tình yêu cho mình cũng không được.
Thật ra, có lẽ đây cũng là một kết cục tốt đẹp, nếu như lúc đó cô nói cô yêu anh khăng khăng muốn lấy anh, chưa kể anh vẫn sẽ phản đối, cho dù anh hiếu thảo nghe lời cha mẹ thì sao ? Đến cuối cùng chắc gì yêu cô.
Cô nhìn thấy anh hạnh phúc như vậy cũng là một kiểu thỏa mãn
Ít ra trong lòng anh cô cũng là một người con gái lương thiện tác thành cho anh, mặc dù sự lương thiện đó chỉ là một phút sai lầm của cô mà thôi.
Cô xin ba mẹ đi du học để học tập nhiều kinh nghiệm nhưng thực chất là trốn tránh.
Cô qua Anh, cứ đi học rồi lại làm cho mệt mỏi lã đi vậy sẽ không nhớ đến anh nữa.
Rồi một lần nữa cô gặp một người đàn ông tình cách ôn nhu, trầm tính cô lại một lần nữa biết yêu nhưng lần này may mắn hơn hắn cũng yêu cô
Hai người đã yêu và kết hôn bên anh ba mẹ cô cũng chẳng cấm cảng gì.
Đến cuối cùng một kẻ vô tâm không hiểu ý người được hạnh phúc
Một kẻ ngốc đơn phương nhưng không nói đã có được hạnh phúc cho riêng mình
#Lý Nhã Hân
END
_Cảm ơn đã các cậu đã đọc những mẫu chuyện ngắn của tớ_