Hắn, Triệu Văn, từ nhỏ đến lớn sống trong gia thế đồ sộ, kẻ hầu người hạ ngay cả đi học thầy cô giáo cũng phải nhường hắn một bước.
Bọn họ nói hắn hống hách, ngang ngược.. không sai! Đó chính là con người của hắn, thứ hắn muốn có được cho dù phải cướp lấy thậm chí lấy mạng người khác cũng nhất định phải có được.
Triệu Văn hắn xem thường tất cả bọn họ. Hắn bắt họ đứng họ sẽ không dám ngồi, những kẻ ngu xuẩn đó mãi mãi chỉ là những kẻ hèn nhát, nhu nhược, ngoan ngoãn quỳ dưới chân của hắn một cách hèn hạ.
Hắn xem thường cái gọi là gia đình, làm gì có gia đình nào chứ, toàn bộ đều là giả dối. Cha hắn là một kẻ độc tài, hắn lớn lên trong cảnh mẹ bị bức đến chết, cha thì dạy hắn cách trở thành một kẻ độc tài. Hắn ích kỷ, háo thắng, tất cả kẻ ngáng chân hắn đều phải cùng nhau xuống điện ngục. Đó chính là hạnh phúc duy nhất hắn thật sự cảm nhận được. Hạnh phúc của việc hành hạ người khác, hắn dần dần trở thành bản sao của cha mình.
Ai ngờ...một kẻ độc tài như hắn, lại đem lòng yêu một người..
Người duy nhất dám đến gần hắn, nói hắn không phải người xấu.
Người duy nhất cười với hắn, một nụ cười chân thành, không chút toang tính.
Hắn yêu cậu.
Yêu đến điên cuồng...
Tôi muốn có em...Đó là tính chiếm hữu của tôi, em chỉ thuộc về một mình Triệu Văn tôi. Những kẻ thấp hèn ngoài kia không xứng có được em, em là của tôi...là của tôi.
Không lâu sao Triệu Văn cùng Tử Hạo kết hôn. Hắn vui lắm, người hắn yêu đang đứng trước mặt hắn. Cậu rơi nước mắt hắn thầm nghĩ cậu cũng xúc động như mình. Hắn hôn cậu...một cách ôn nhu.
Hắn yêu cậu, nguyện ý nghe lời cậu. Từ khi kết hôn đến nay hắn vẫn không đụng đến cậu, hắn tôn trọng cậu, sợ cậu không thích. Chỉ cần về đến nhà, nhìn thấy cậu vẫn ở cạnh hắn những thứ khác đều không cần đến.
Đây là thứ gọi là gia đình sao? Là hạnh phúc sao? Tại sao từ trước đến giờ một chút hắn cũng chưa từng cảm nhận được. Hắn có tiền, có mọi thứ nhưng cái cảm giác này hắn nguyện đánh đổi tất cả để lấy nó.
"Tử Hạo! Anh yêu em"
"..."
Cậu vẫn im lặng mỗi khi Triệu Văn nói hắn yêu cậu. Tử Hạo cứ thế phớt lờ đi những lời hắn nói. Không sao! Trước giờ cậu vẫn vậy Triệu Văn hắn sớm đã quen. Hắn đối với cậu chính là tột cùng nhẫn nhịn, đổi lại là người khác, sớm đã không còn mạng.
"Em đi đâu"
"Em đi hợp lớp, sẽ về sớm"
"Em cứ chơi thoải mái, anh không giận đâu, có cần anh đón em?"
"Không cần!"
Thật tốt, cậu ra ngoài rồi thì Triệu Văn lại có thời gian chuẩn bị quà cho cậu. Hôm nay là sinh nhật cậu, hắn đến tiệm hoa mua một bó hoa sau đó mua chiếc bánh vị chocolate cậu thích.
Hắn chờ...chờ mãi, đồng hồ đã điểm qua 12 giờ. Qua ngày rồi, sinh nhật cũng qua rồi. Hắn không quản cậu, nhưng cậu cũng không thể đi khuya như vậy. Hắn lái xe trên đường, luôn lo cậu xảy ra chuyện, như vậy hắn biết phải làm sao.
Rồi xe hắn dừng lại bên đường, phía xa kia...hình dáng quen thuộc đó..là cậu, Tử Hạo đứng cùng một người khác vui vui vẻ vẻ. Người kia ôm lấy cậu, khẽ đặt một nụ hôn lên môi cậu. Toàn bộ...toàn bộ hắn đều chứng kiến thấy.
Ánh mắt hắn dần trở nên sâu thẳm, đôi tay đặt nên bô lăng nổi gân xanh, thú tính hắn nổi dậy.
Tử Hạo! Là tôi chiều em quá sao?
Hắn lái xe trở về nhà, trong đầu liên tục nảy ra những cách hành hạ tiểu bảo bối không biết nghe lời kia.
Tử Hạo trở về nhà cũng hơn 1 giờ khuya, cậu mở cửa bên trong tối ôm bật đèn lên cậu hốt hoảng khi thấy Triệu Văn vẫn ngồi trên sofa, gương mặt cuối sầm, u tối.
"Anh...vẫn chưa ngủ sao?"
Hắn ngước lên nhìn cậu, khóe mắt có chút đỏ nhưng không phải vì khóc mà là vì tức giận.
"Bảo bối, em đi đâu?"
"Tôi đã nói là đi họp lớp, tôi đi tắm đây"
Triệu Văn bước nhanh tới nắm lấy cổ tay cậu ép chặc vào tường, ánh mắt tràng đầy thú tính của hắn làm cậu rùng mình.
"Đau"
"Đau..em còn biết đau sao?"
"Tôi cũng đau, rất đau em biết không?"
"Tại sao? Tại sao em nói dối tôi?"Hắn hét lên trong đau khổ.
"Anh hỏi tôi tại sao hả? Là tại anh, tất cả là tại anh, là anh ép cưới tôi, là anh chia rẽ người tôi yêu, là anh lấy đi tự do của tôi, tất cả là tại anh" Cậu đẩy hắn ra mắng nhiết.
"Tôi yêu em là sai sao? Rốt cuộc tôi sai ở đâu hả?"
"Sai! Từ đầu đến cuối đều sai, tất cả đều sai, đáng lẽ tôi không nên đến gần anh, không nên đối xử tốt với anh. Bọn họ nói đúng anh là một tên biến thái, độc tài."
Hắn bóp lấy cổ cậu, dùng ánh mắt căm hận nhìn cậu.
"Từ khi nào em lại trở nên giống bọn họ, tôi không cho phép, họ nói gì tôi cũng được nhưng em thì không, tuyệt đối không"
Hắn hôn cậu, ngấu nghiến môi cậu chảy máu. Hắn liếm lấy từng giọt máu của cậu nuốt xuống, cảm giác rất ngọt, rất dễ chịu.
"Anh...buông tôi ra aaa"
Hắn thật sự đã nghe lời cậu, Tử Hạo kinh ngạc nhìn hắn, hắn buông cậu ra quỳ bệt xuống sàn cười thống khổ
Vì cái gì chứ? Tôi vì em thay đổi, vì em mà nhẫn nhịn.
Vì em mà ngay cả bản thân của mình cũng không cần.
Vì em mà làm những thứ ngu ngốc mua hoa cho em, nhớ ngày sinh nhật của em. Tôi nghĩ em khác bọn người ngoài kia nhưng tại sao em lại trở nên giống bọn họ.
Tôi muốn em hạnh phúc, vậy tại sao...tại sao ngay cả một chút em cũng không nguyện ý cho tôi.
Cậu quỳ xuống ôm lấy hắn an ủi, cậu không cố ý. những năm qua sống cùng hắn cậu ít nhiều cũng hiểu rõ hắn vì cậu mà thay đổi rất nhiều.
"Em muốn tự do có đúng không?" Hắn hỏi cậu một cách ôn nhu, cậu cũng né tránh ánh mắt hắn. Cậu thật sự muốn tự do, muốn rời xa sự chiếm hữu của hắn.
Triệu Văn bế Tử Hạo lên sân thượng, hắn đặt cậu ở giữa sân còn mình tiến về phía trước đứng lên mép sân thượng.
"Triệu Văn! Anh muốn làm gì"
"Chẳng phải em muốn tự do sao? Nếu tôi còn sống em sẽ mãi mãi không thể tự do được"
"Tôi không muốn nhìn em bên người khác, chỉ muốn em là của tôi"
Hắn khóc rồi, nước mắt hắn rơi rồi, rơi vì người hắn yêu!
"Không cần, em không cần tự do nữa em yêu anh, Văn! Anh mau xuống đây"
"Em lừa tôi nữa sao? Hay đang thương hại tôi. Tôi không cần!"
Cậu sai rồi, cậu thật sự sai rồi. Cậu yêu hắn, là thật lòng, giây phút sắp mất đi hắn cậu mói nhận ra, có quá muộn không.
"Cảm ơn em, cảm ơn em vì gia đình, vì hạnh phúc em mang đến, cho dù là giả dối, anh cũng rất vui. Hạo! Giây phúc hạnh phúc nhất đời anh là khi ở bên em"
"Trả sự tự do cho em!"
"Anh yêu em"
"KHÔNGGGGG"
Hắn ngã mình về phía sau lao thẳng xuống đất, giây phút rơi xuống hắn vẫn luôn nhìn cậu mỉm cười.
"Triệu Văn, em ...xin lỗi, em xin lỗi, trở về với em đi...Triệu Vănnn" cậu nắm chặc lấy mép sân thượng gào thét. Từ đầu đến cuối đều không sai, là cậu sai.
Anh yêu em nên không thể làm tổn thương em. Chỉ muốn em thuộc về anh nhưng chắc anh sai rồi, anh xin lỗi. Anh muốn thấy trong mắt em chỉ có anh, chỉ ngay giây phút ấy, giây phút cuối cùng anh nhìn thấy em. Anh mới có thể thấy được trong mắt em chỉ có anh.
Vì thế anh đã mỉm cười!