Nhắc đến tình yêu năm 17 tuổi mỗi người lại có một ký ức khác nhau đó có thể là mối tình đầu dang dở cũng có thể là mối tình đơn phương thầm lặng chưa một lần dám tỏ bầy.
Người ta bảo tình yêu năm 17 tuổi không thể đi cùng bạn suốt đời.
Còn bạn? Tình yêu năm 17 tuổi của bạn là câu chuyện thế nào?
Vào một ngày đầu đông trên sân thượng lộng gió, tôi đã gặp Diệp.
Khi ấy, tôi, một tên con trai 17 tuổi trốn tiết học và leo lên sân thượng với một niềm mong mỏi mãnh liệt là được yên tĩnh một mình.
Thế nhưng trái với mong đợi, tôi đã nhìn thấy một cô bạn đang ngồi yên lặng trên bờ lan can. Thân hình bé nhỏ, im trên bầu trời xám nhạt của một ngày nhiều gió.
Câu đầu tiên cô ấy nói với tôi là: "Cậu cũng muốn nhảy xuống kia à?"
Lúc ấy tôi hoàn toàn không biết cô ấy là ai? Nhưng cái cách cô ấy ngồi vắt vẻo trên lan can trông chênh bé xíu, tôi phát hoảng.
Đôi chân nhỏ nhắn của cô ấy thả vào khoảng không trước mặt. Gió hất tung mái tóc dài như muốn xé toang thân hình mảnh mai trước mắt tôi.
Không nghĩ đến giây thứ hai, tôi lao tới ôm ngang eo Diệp, kéo xuống đất.
Cả hai chúng tôi tiếp đất chẳng lấy gì làm dễ chịu. Tôi luồng cuồng bò dậy, tay vẫn nắm chặt Diệp, sợ cô ấy lại một lần nữa nhảy lên thành lan can bé xíu kia.
Sau này nghĩ lại, tôi mới nhận ra đó chính là lần đầu tiên tôi nắm tay một người khác giới không kể bà, mẹ, em gái rất có chủ ý mà còn nắm rất chặt.
"Cậu đang làm gì thế hả?" Tôi vừa thở vừa quát lên với cô bạn không quen biết đang trêu đùa với mạng sống.
Cô ấy ngẩng đầu lên, mỉm cười, nụ cười trong veo đến nỗi tôi luôn cứ nghĩ những gì cô ấy nói chỉ là đùa.
"Tớ vừa bị tuyên án tử hình sáng nay."
Trong khi tôi vẫn còn há mồm, trợn mắt không hiểu, Diệp đã nhanh nhẹn lấy tấm thẻ học sinh đeo trước ngực tôi: "Được rồi! Tư Truy tớ nợ cậu một mạng sống. Mai tôi sẽ tìm cậu. Lớp 11A2 đúng không nhỉ?"
Cô ấy lao đi hệt như cơn gió, sân thượng còn lại mình tôi ngơ ngác chẳng hiểu gì.
Hôm sau, Diệp đứng trước cửa lớp tôi lúc tan học. Mới qua một đêm mà tôi suýt không nhận ra người mà mình gặp hôm trước. Quần mix trắng kiểu quần nam, áo rộng xắn tay, cặp chéo vắt qua vai, mái tóc dài bị cắt ngang.
Diệp bây giờ giống như một tên ngốc. Tôi đi qua cô ấy, phất lờ ánh mắt chờ đợi từ Diệp, giống hệt như hai người không quen biết.
Diệp sững sờ, tôi nghe tiếng bước chân đuổi theo sau và giọng nói không nhanh không chậm rất đặc trưng của cô nàng.
"Ê! Không nhận ra tớ hả?"
"Tôi không quen cậu." Tôi ngắt lời.
"Vậy thì giờ quen. Tên Uyển Diệp, lớp 11A6."
Tôi như bị nụ cười toả nắng của cô ấy hút hồn. Con người này mới hôm qua còn nói với tôi rằng mình bị tuyên án tử hình bằng cái giọng trong veo không có cảm xúc.
Nhún vai, tôi phất lờ cái bàn tay xoè ra của cô ấy, đi thẳng ra cổng trường. Xung quanh những tiếng rì rào nổi lên. Tôi thừa biết họ đang nói gì, nhét tay ngay vào tai, bước chân cũng một lúc càng nhanh hơn.
Phía sau tôi, phản chiếu trên khung cách cửa sổ là đôi mắt mở to của Diệp. Ngập cả một khung trời ngắt xanh như gió thổi bay.
Lâu lắm rồi kể từ ngày đó, Diệp không đến lớp tìm tôi nữa. Cứ tưởng chúng tôi chẳng còn lý do gì để chạm mặt nhau lần nữa.
Nhưng trái đất vốn tròn, trường này chỉ vọn vẹn 300 học sinh, con số ít ỏi làm sao.
Và thế là một chiều tan học, trên sân thượng, một lần nữa tôi lại gặp Diệp. Cô cầm trên tay chiếc máy bay giấy, phóng nó đi xa. Nhưng cơn gió tinh nghịch hất ngược lại. Chiếc máy bay bay tới hạ cánh dưới chân tôi.
Tôi nhặt lên xem, con điểm 1 đỏ tươi trên trang giấy trắng.
"Điểm kém cũng không nên vứt bài kiểm tra đi như thế!"
Diệp quay lại và nhìn tôi bằng ánh mắt khó hiểu. Cô ấy im lặng, lấy lại chiếc máy bay từ tay tôi, vuốt phẳng phiu tờ giấy rồi quay ra chỉ cho tôi điểm 10 tròn trịa.
Tôi đứng sững mất vài giây. Lần nào chạm trán nhau ở trên này Diệp cũng khiến tôi sửng sốt một cách quái lạ như thế.
"Tớ biết tại sao cậu chưa về!"
Diệp không nhìn tôi, giọng nói bình thản từ lần cuối hỏi tôi: "Cậu cũng muốn nhảy xuống dưới kia à?"
"Lúc trước, tớ đã thấy hết từ trên đây, cậu bị bắt nạt đúng không? Hôm nay và rất nhiều hôm khác nữa."
Diệp móc trong túi một miếng ơ gâu, định dán giúp tôi lên vết trầy còn đang dính máu ở dưới khửu tay. Nhưng tôi gạt tay cậu ấy, Diệp cười nhạt:
"Tớ chưa từng bị bắt nạt nên không biết cậu đã phải chịu đựng những gì? Tớ cũng không thể làm gì giúp cậu thoát khỏi việc bị bắt nạt. Nhưng tớ muốn làm bạn với cậu. Chẳng lẽ cậu không muốn có bạn à?"
Bình thường, nếu có ai nói thế tôi sẽ bật cười và nghĩ rằng kẻ đó không bị điên thì cũng bị lầm truyện với phim.
Nhưng khi đó, chả hiểu sao nước mắt tôi lại chảy ra, nhanh đến nỗi tôi không kịp cản lại. Thậm chí khi tôi nhận ra mình đang khóc, nước mắt đã tràn trên má.
17 tuổi, 2 năm học cấp 3 bị cô lập và bắt nạt, đây lần đầu tiên có người muốn làm bạn với tôi. Sau này, khi mọi chuyện đã qua, mỗi khi nhớ về Diệp kí ức tôi lại ngay lập tức tự động hiện lên những hình ảnh của những chiếc xe đạp trong nắng. Áo jean mix quần trắng xám bên dưới nắng chiều, gió nhẹ thổi những sợi tóc ngắn đen nhánh, nụ cười trong veo như một giọt sương đêm.
Mỗi khi hai đứa đi ngang sân bóng rổ, bao giờ tôi cũng nhận ra một núi tuyết sâu thẳm ẩn trong đôi mắt nâu của cô ấy. Cái cách Diệp nhìn chăm trú theo quả bóng màu cam, cái cách cô ấy nhíu mày hoặc cười trước mỗi pha ném bóng, cái cách cô ấy nghiêng đầu lắng nghe những tiếng vọng xa xăm của bóng điện trên nền sân bê tông.
"Cậu thích bóng rổ lắm hả?"
"Tớ đã từng chơi, tớ là thành viên của đội bóng rổ các trường trung học phổ thông huyện đấy nhé!"
Tôi nhận ra, khi nói câu ấy Diệp không hề cười. Câu nói chỉ vụt qua như một cơn gió nhưng đong đầy tiếc nuối. Tôi không hiểu cô ấy, dù luôn coi cô ấy như bạn thân nhất của mình. Tôi mãi mãi không hiểu được cô ấy, cho đến một ngày, cái ngày mà tôi hớt hải nhận được giấy cấp cứu chở Diệp vào bệnh viện thì tôi mới hiểu, hiểu ra tất cả.
"Cậu cũng muốn nhảy xuống dưới kia à? Tớ vừa bị tuyên án tử hình sáng nay. Tớ đã từng chơi bóng rổ. Tuy nhiên, tớ bị bệnh tim nặng lắm."
Diệp nhìn tôi bằng con mắt đẫm nước nhưng giọng nói vẫn trong veo. Trong như thể cô ấy chỉ đang nói đùa.
"Cậu thấy vô lý không? Tớ đang khoẻ mạnh, đang chơi bóng rổ, thế mà, sau một lần ngất xỉu trên sân bóng tập bác sĩ lại nói rằng: Tim tớ sắp đến giới hạn rồi, tớ sắp chết."
Ba từ cuối, Diệp nói thật rành rọt, thật nhẹ nhàng, cô ấy cũng không thèm ngỏ thấy một giọt nước mắt.
Thật bất công đúng không. Tớ thậm chí còn chưa có người yêu, chưa từng có nụ hôn đầu, tớ còn muốn được người mình yêu cầu hôn nữa chứ.
Bàn tay Diệp nắm chặt vạt chăn, chẳng ai có thể ung dung chấp nhận sự thật mình sắp chết. Tôi và cô ấy, chúng tôi mới 17 tuổi.
Tôi mua cặp nhẫn đôi ấy trong một cửa hàng đồ lưu niệm khi cùng bạn đi chơi lễ hội mùa xuân ở một ngôi chùa nhỏ. Khi ấy là năm lớp 12, trên sân thượng lộng gió tôi còn nhớ lúc đó mình đã rất nghiêm túc khi yêu cầu Diệp đưa bàn tay trái ra và cẩn thận lồng vào ngón áp út cô ấy chiếc nhẫn thủ công nhỏ nhắn.
"Không phải vàng bạc gì đâu nhưng là nhẫn đôi đấy!"
Diệp ngắn nghía chiếc nhẫn ở tay rồi nhìn chiếc nhẫn còn lại được lồng qua sợi dây chuyền tôi đang đeo.
"Cái này...Có được tính là cầu hôn không nhỉ?"
Diệp mỉm cười! Trông cô ấy thật sự hạnh phúc.
Tôi 17 tuổi. Vừa cầu hôn bạn mình bằng chiếc nhẫn mua ở cửa hàng lưu niệm. Tôi đã cầu hôn một cô gái mà thậm chí còn chưa nói một tiếng thích cô ấy chứ đừng nói là yêu.
Nhưng Diệp đã vui vẻ biết bao khi đưa bàn tay lên cao để ngắm nghía chiếc nhẫn rẻ tiền ấy. Ánh sáng lấp lánh của kim loại dưới nắng, hằn sâu vào kí ức tuổi 17 của tôi. Sâu đến nỗi, mãi về sau này, ánh sáng ấy thỉnh thoảng loé lên trước mắt tôi trong những cơn mê lưng chừng đầy ám ảnh. Tôi biết, Diệp biết, bố mẹ cô ấy cũng biết. Một ngày nào đó không xa cô ấy sẽ phải chết, ánh mắt đó, nụ cười đó, hình bóng đó, tất cả một ngày nào đó sẽ mãi mãi trở thành quá khứ. Năm chúng tôi 23 tuổi, cô ấy vĩnh viễn ra đi. Trên sân thượng trường cấp 3, nơi tôi gặp cô ấy lần đầu, nơi tôi và cô ấy bắt đầu tình bạn, nơi tôi cầu hôn cô ấy bằng một chiếc nhẫn thủ công. Một mình tôi ngồi lặng lẽ, gió vẫn ào ào lùa về qua vai, nắng vẫn lấp lánh trên chiếc nhẫn nằm ngoan ngoãn nơi chiếc vòng cổ tôi hàng đeo. Nhưng lòng tôi lạnh buốt, trống trải. Tôi năm 17 tuổi, chưa từng nói với Diệp một câu "tớ thích cậu". Tôi 23 tuổi, vẫn chần chừ chưa kịp nói với cô ấy ba từ "anh yêu em".
"Cậu nói đi! Tớ có phải là mối tình đầu của cậu không Tư Truy. Tư Truy này, cậu không phải là người đầu tiên tớ thích nhưng cậu là người cuối cùng. Tớ đã nói với mẹ, khi tớ chết, tớ vẫn muốn được đeo chiếc nhẫn này vì đó là nhẫn cầu hôn mà Tư Truy đã tự tay đeo cho tớ."
Nước mắt tôi rơi thật nhanh, trên chiếc nhẫn lạnh ngắt trong lòng bàn tay. Sân thượng này vẫn như 6 năm về trước, ngập gió và nắng, nhưng giờ đây chỉ còn lại mình tôi và gió trên sân thượng thét gào.
Tình yêu năm 17 tuổi có khi chỉ như cơn gió thoảng mây trôi, cũng có khi chỉ như những giấc mơ thoáng qua. Giấc mơ nào cũng có giới hạn và rồi đến lúc chúng ta sẽ phải tỉnh mộng.
_END_