Thanh xuân của mỗi người vốn dĩ chính là những tạp nham không thể kể hết trong một chiều, hai chiều. Bởi lẽ, xuyên suốt mạch chuyện thanh xuân, sẽ luôn chen lấn, pha lẫn với nhiều thứ. Có thể là ban sáng đi học, hoài niệm nhất là tiếng kêu rao ổ bánh mỳ nóng hổi của bà chủ quán đầu đường. Hay giữa đường đi học bị kẹt xe, nhà trên phố đều tranh nhau đưa mình đi học bởi dĩ, mình thân thiết với họ gần như thuở mới sinh ra tới giờ. Nhưng câu chuyện đáng tự hào ấy của bạn sẽ có những dư vị riêng!
Có người nói thanh xuân của họ được đong đầy bởi yêu thương và tiếng cười ròn rã không ngớt. Như là My con bạn thân của tôi, nó mỗi lần kể về thanh xuân của mình thì như thao thao bất tuyệt. Dĩ nhiên rồi, nó bắt gặp tình yêu duy nhất và đầu đời của nó là vào ngày đầu học cấp 3. Sáng nào cũng đi học với nhau chắc chắn phải vui rồi!!
Có người lại đặt tên cho thanh xuân của mình là tiếc nuối, là hoài niệm, mỗi khi bản thân nhớ đến nó là lại âu sầu rũ rượi. Như Minh thằng bạn thân đại học của tôi, mỗi lần được người khác gợi lại thứ gọi là thuở thanh xuân thì nó lại chẳng nói gì. Tách biệt với đám đông trong phòng mà đi ra ngoài, hút điếu thuốc rồi tấm tắc tặc lưỡi, thở phù ra trước con mắt ẩn hiện một nỗi buồn. Giá như đêm Giáng Sinh ấy, chiếc xe cấp cứu của bạn gái nó đến sớm hơn thì bây giờ.. nó đã chẳng một thân một mình 10 năm như thế này!
Có người lại đánh dấu cho những tháng ngày thanh xuân bằng nỗi sợ hãi, là những năm tháng mà duy chỉ có nó là không muốn nhớ đến. Như Huy bạn cấp 3 của tôi, ai cũng gọi nó là kẻ không biết thưởng thức cái đẹp, kẻ không biết trân trọng thứ chỉ xuất hiện một lần trong đời. Nó cũng chỉ lẳng lặng cúi sầm mặt, không biết nói gì hơn. Nó như thế là vì thanh xuân của bản thân nó đâu có đẹp dễ gì như họ nói đâu, nó chính là nạn nhân bạo lực học đường. Là đối tượng bị nhiều học sinh nhắm đến đánh đập nhất. Vậy thanh xuân của nó.. ngay cả tôi cũng chẳng muốn bình luận thêm nữa!
Đặc biệt hơn, thanh xuân của tôi lại vô cùng vô cùng náo động hiếu kỳ! Ai ngờ tới sự xuất hiện của thằng nhóc manh động kia lại bỗng chốc làm con tàu thanh xuân của mình rẽ sang một con đường khác, hoàn toàn mới lạ. Để tôi kể cho mà nghe:
Năm tôi học cấp 3, chẳng có gì gọi là đặc biệt xất, ngày kéo ngày trôi qua vẫn như năm cấp 2. Sẽ chẳng thay đổi gì cho tới ngày hôm đó!! Đấy là một buổi đêm sau kỳ thi cấp 3 tầm 2,3 ngày. Tôi chỉ đơn giản là ra khỏi phòng, đi vứt túi rác nhưng cũng bị ông anh dụ hoặc bắt đi mua bánh bao của ổng. Trời thì lạnh, thế này thì khác gì bạo lực anh em!?
Tôi thở hồng hộc chạy nhanh hết mức có thể lại gần hàng bánh bao cạnh nhà. Lạ lùng, hôm nay không phải là thím Phương làm như mọi lần? Là của cháu thím ấy. Không sai! Chính là tên ngốc manh động Tuấn- tên học tra của lớp tôi, điểm thì be bét khác hẳn với cái vẻ ngoài ưu nhã điển trai của nó.
Thấy tôi gái trai mỏng manh chạy ra đường, nó đành khoác cho tôi chiếc áo rồi đeo thêm khăn choàng. Cười hì hì mà dặn tôi về nhanh, có thêm mưa phùn sắp tôi. Chưa đứng bao lâu, hoặc có lẽ nó nể tình tôi là bạn chung lớp mà gói thêm hai cái bánh bao, đưa lên trước cái mũi đỏ nghẹt sắp tịt tới nơi mà cười bảo: “ Cầm về đi! Tao cho!” Gì chứ? Trời hôm nay.. có chút ấm áp!
Sau hôm đấy, nó liền bám tôi dai như mẹ với con. Như cái kiểu bé gà lần đầu ra khỏi ổ thấy ai đầu tiên sẽ gọi là mẹ mà lẽo đẽo đi theo. Dần dần, tôi cũng có chút thích thầm nó. Thích cái vẻ che ô cho tôi mặc cho nửa vai bên kia ướt đẫm, thích cả dáng vẻ gói bánh bao hì hục đáng yêu như thế nữa! Nhưng tiệc vui cũng phải chóng tàn.. chưa dược bao lâu thì bão tố quật tới!
Đó lạc một ngày trời âm u, mây đen kéo tới làm tôi buồn lại càng thêm trĩu nặng. Tảng đá nỗi buồn đến trước kia chính là hôm nay thi đại học.. Tuấn nó không chịu nói chuyện với tôi trước khi thi? Tôi có làm gì nó giận đâu? Được nửa giờ đồng hồ thì thấy nó nộp bài rồi lao đi đâu đó, thầy chẳng can ngăn, tôi thì thấy nó.. càng ngày càng quái lạ dị dạng!!! Tuyệt. Đối. Có. Chuyện
Đúng là có chuyện thật.. khi thi xong, một bạn nữ 10A3 chạy lên bảo: “ Anh chị ơi!! Học tra lớp anh chị.. a..anh Tuấn ấy ạ! Ảnh vừa mất rồi!!” Cả lớp đột nhiên hoảng lên, ầm ầm kéo đến hòng muốn đi bệnh viện nhưng duy chỉ có tôi là được con bé kéo đi. Con bé kéo tôi đến trước bệnh viện rồi bảo: “ Anh ấy vì đi mua đồ ăn cho chị sau thi mặc xe đâm.. vừa mất rồi! Hu hu!” Chỉ vì.. chuyện đêm qua tôi giận nó quên đưa tôi kẹo sao? Trời ạ! Nghe được tin này, con tim tôi lần đầu biết vỡ vụn chỉ có thể quỳ sạp xuống, nước mắt cứ thi nhau chảy xuống.. tôi đần người ra cho tới khi con bé kéo vai bảo: “ Ít nhất.. cũng phải gặp mặt lần cuối chứ!?”
Đúng! Tôi chạy một mạch vào bệnh viện, theo chỉ dẫn đi đến phòng bệnh.. khăn trắng trùm khắp thân thể nó.. tôi đã xác định được..! Đây... nhất định là giả dối. Tôi vì hoảng sợ mà ngất đi, cuối cùng được đưa vào phòng nghỉ của viện. Thế này gọi là bất trùng phùng sao? Có lẽ.. nuối tiếc cả đời tôi là như thế này! Dang dở! Dở lở với lời tỏ tình hiếm muộn, chưa kịp thốt ra đã phải nuốt lại vì dẫu có nói cũng không ai nghe...! Câu chuyện thanh xuân cứ dừng tại bến đỗ đó..
.....
- Mày! Kết của cuốn tiểu thuyết này buồn thế sao mày còn viết? Độc giả giờ lạ lắm! Thích ngược nhưng phải HE cơ!?
- Ai bảo mày là hết? Chỉ là tao dành viết dần viết mòn thôi! Đồ ngốc, tao về trước đây. Tăng ca vui vẻ!
- Ơ thế kết như này không SE thì như nào?
- Còn viết tiếp! Rất lâu là đằng khác!
Đúng! Quả thật còn rất dài là đằng khác! Câu chuyện chưa ngừng ở đó, còn tiếp diễn cho tới khi họ có hai đứa con cơ. Vì sao á? Vì đây là một màn tỏ tình!!! Sau khi tôi ngất trong bệnh viện.. từ giường bệnh bên cạnh truyền ra âm thanh nho nhỏ.. “ Happy Birthday to You! Happy Birthday to You! Happy Birthday! Happy Birthday! Happy Birthday to Dương!” Hoá ra đây là một màn kịch hại tôi suýt rớt tim. Tuấn từ bên cạnh cầm bánh kem mở rèm cửa.. ra hôm nay là sinh nhật tôi. Con bé vừa nãy chính là.. em gái nó!!
Nhưng bánh kem vị lạ lắm? À! Bánh kem hôm nay hơi mặn...tôi cứ ngỡ là thế cho tới khi thấy Tuấn hốt hoảng lấy khăn lau nước mắt cho tôi! Ra tôi đã khóc. Thật, tôi chỉ muốn đánh ổng cho chừa thôi. Ai đời sau chúc mừng sinh nhật.. lại tỏ tình bằng bánh bao chứ!
Năm đó tôi lỗ quá trời! Nhận hai gói bánh bao rồi đến kết hôn cũng là màn kịch y hệt, hại tôi suýt nữa rớt tim ra ngoài. Nhận xong bây giờ sinh cho nó hai đứa kháu khỉnh đúng là lỗ! Lỗ nặng là đằng khác! Tôi cười ngây ngốc nhìn con người dưới tầng đang ra sức vẫy tay nồng nhiệt với tôi, một bên còn cầm bó hoa! Trời ạ, thanh niên năm nào sao lãng mạn thế chứ nhỉ?!
Câu chuyện thanh xuân của bạn chưa ngừng hết ở đó đâu. Chẳng ai quy định năm thanh xuân của bạn, chuyến tàu của tuổi trẻ sẽ bắt ga khi nào? Không hề có lịch hẹn? Vậy nên cứ sống thôi! Tới khi cảm giác bản thân đã thử qua trăm món trên đời, trải nghiệm đủ mọi cung bậc cảm xúc, trưởng thành lên không ít. Khi bạn muốn, chuyến tàu đó sẽ đến đón và khi đó, bạn sẽ là người đẹp nhất trong bộ đồng phục, mang cặp đứng đợi chuyến tàu thanh xuân tiếp theo!