by: Mặc Tình
Cậu biết không? Thanh xuân này tớ đã trót yêu một cô gái yếu đuối là cậu rồi!
Có lẽ, cậu không hề yếu đuối như tớ nói đâu, nhưng trong mắt tớ cậu vẫn là cô gái nhỏ, yếu đuối cần tố bảo vệ, chăm sóc.
Lần cuối ta gặp nhau là ngày cậu siết chặt tay tớ trên giường bệnh cấp cứu. Tớ vừa chạy theo, vừa gọi tên cậu trong lo sợ. Tớ sợ rằng lần này cậu sẽ rời xa tớ mất! Trên chiếc giường bệnh ấy là những y tá đang chạy thật nhanh, cầm lấy khung giường và chạy thẳng đến nơi được gọi là phòng cấp cứu, cậu nắm chặt tay tớ, nước mắt cậu chảy ra theo gò má gầy gò rớt xuống chiếc gối trắng tinh rồi khó khăn nói:
"Tớ yêu cậu, Tình ạ!"
Và rồi chiếc giường ấy biến mất sau cánh của cấp cứu. Tớ vừa hạnh phúc vừa đau đớn khi biết được tình cảm của cậu. Nhưng căn bệnh suy tim ấy làm sao một cô gái nhỏ như vậy có thể nào chịu đựng nổi được chứ? Rốt cuộc, cậu vẫn biến mất mãi mãi theo chiếc giường bệnh kia thôi.
Cậu quá đáng lắm, Ngọc ạ!
Cậu tỏ tỉnh rồi lại chẳng thèm nghe tớ nói câu trả lời mà đi đến một nơi khác mất rồi. Làm tớ hụt hẫng, đau đớn đến thế mà cậu chẳng hề ôm tớ mà an ủi như thường ngày. Cậu chỉ biết nằm đấy và im lặng ngủ thôi!
Cậu phải biết rằng:"Cả cuộc đời này, tớ sống là vì cậu. Thế nên, tình yêu tớ dành cho cậu là mãi mài, dù cậu có xa tớ đi mất rồi!"
"Tớ yêu cậu, cô gái ngốc của tớ."
By: Mặc Tình
#Thanhxuan
#Nữnữ
#tinhyeuvinhcuu