Sau cái chết của Bách Hợp, tôi hay ngồi thơ thẩn bên cửa sổ. Hoàng Quân luôn kề cận bên tôi, sợ tôi buồn chán mặc cho tôi có khi nổi giận với anh hoặc cả ngày không nói lời nào. Câu chuyện về Bách Hợp in sâu vào kí ức tôi, nhìn đâu đâu cũng thấy cô. Có lẽ vì quá sốc, đầu óc hoảng loạn nên tôi chẳng thể nào khóc được.
Hoàng Quân chỉ ở cạnh tôi chứ không an ủi hay vỗ về. Anh để mặc tôi tự hành hạ bản thân mình, kiệt sức vì mỏi mệt rồi dần dần gượng dậy.
Một hôm anh nói sẽ dẫn tôi đi ngắm bách hợp nở. Tôi nhìn tờ lịch trên bàn, tháng tư đến rồi. Mùa bách hợp nở trắng xoá khắp núi đồi cũng đã đến. Tôi nghĩ anh nói đùa nhưng không anh xin nghỉ phép và đưa tôi đi thật.
Cuối cùng tôi đã nhìn thấy hoa bách hợp. Không kiềm được cảm xúc, tôi gục đầu lên vai Hoàng Quân, khóc rấm rức làm ướt cả chiếc áo sơ mi trắng tinh của anh. Bốn tháng sau khi Bách Hợp mất, tôi cuối cùng cũng cảm nhận được nỗi đau, nước mắt, cuối cùng cũng đối diện với tháng tư bách hợp nở rộ trên núi. Thế giới này vĩnh viễn không còn người con gái mang tên loài hoa dại mỏng mảnh nhưng bền bỉ kia nữa.
Bàn tay Hoàng Quân vuốt mái tóc tôi, nhẹ nhàng ôm lấy tôi.
Một năm sau, tôi và anh về cùng một nhà. Con đường sau này, tôi tình nguyện bước tiếp cùng anh.