Tôi chuyển đến trường THPT A cũng đã được 3 tháng. Nhiên Nhiên tôi ở trong mắt ba mẹ và bạn bè là cái đứa đàn ông mặc váy, ngang tàng và bướng bỉnh. Tôi thích đi giày thể thao, mặc áo phông,vì thích chơi bóng rổ nên trên tay lúc nào cũng mang theo một quả bóng rổ, đằng sau tôi lúc nào cũng là đám con trai gọi tôi là lão đại bởi vì tôi chơi bóng rổ hơn họ, có võ nghệ đủ quật hết đám con trai trong lớp. Tôi như vậy ai mà nghĩ tôi lại có thể cảm nắng với một người con trai cơ chứ?
Tôi quen anh vì anh học cùng ban với tôi, ở ngay lớp bên cạnh. Nếu tôi là lão đại 12 Hóa thì anh là lão đại 12 Toán, với một đứa tính tình như tôi, muốn được tôi kính nể thì người đó phải giỏi hơn tôi, làm cho tôi tâm phục khẩu phục mới được. Thật ra thì ngoài cái mác lão đại đánh đấm ra tôi chả có gì để so với anh. Anh đẹp trai, thành tích học tập lại tốt mà tôi, học hành thì lười lúc nào cũng chỉ được hoạc sinh khá nhưng mà tôi không phục, không phải chỉ đẹp trai chút thôi sao? Không phải học giỏi hơn chút thôi sao? Có chơi bóng giỏi hơn tôi không? Cho nên cái đứa háo thắng này đã hạ chiến thư thách đấu với anh ngay trong sân bóng của trường.
Còn nhớ ngày đó nhận được chiến thư của tôi, anh hơi sững người, ngạc nhiên nhìn tôi. Tôi cứ nhướn mày khiêu khích với anh, cuối cùng anh lại mỉm cười xoa đầu tôi: “Nếu cậu thích, tôi sẽ đấu với cậu, cô bé à.”
Cô bé, cậu ta dám gọi tôi là cô bé ư? Tôi tức thật rồi, chẳng phải cao hơn tôi một cái đầu thôi sao!,tôi sẽ hạ cậu ta cho cậu ta đẹp mặt, không phải bằng tuổi sao? Ai là bé còn chưa biết đâu. Hừ!
Và rồi cuộc đấu cũng diễn ra. Tuy tôi là con gái nhưng lại yêu thích bóng rổ từ bé, ngày ngày lại có ông anh trai luyện cho nên tay nghề tốt lắm, con gái thôi nhưng tôi có thể chấp hết đám con trai lớp tôi đấy. Ấy thế mà hình như hôm đó tôi ra ngoài không xem ngày sao ấy, mới chỉ một hiệp trôi qua, ban đầu anh còn thả cho tôi đi bóng, nhưng càng về sau tôi thật sự không thể qua nổi hàng rào của anh, thất bại thảm hại chưa bao giờ có nhưng lại không hề cảm thấy mất mặt chút nào. Nhìn những đường bóng di chuyển đầy chuyên nghiệp của anh, tôi như bị thôi miên vậy, lão anh nhà tôi cũng chưa chắc chơi thắng được anh ấy chứ, tôi thật sự cuồng anh rồi.
Từ ngày đó, tôi luôn tìm anh đi chơi bóng, tiếp xúc với anh, chơi nhiều với anh, tôi dần bị anh cuốn hút, anh rất tỉ mỉ và tình cảm, làm gì cũng thứ tự có trước có sau mà cái bản tính của tôi thì hậu đậu, bị anh gõ đầu không biết bao nhiêu lần. Một người như anh bảo sao các bạn gái trong trường không điên cuồng mới lạ và hình như tôi chạy trời chạy nắng nhưng chạy không thoát khỏi ma trảo của anh rồi.
Không biết từ lúc nào tôi luôn theo dõi từng bước chân của anh, thích trò chuyện qua điện thoại với anh vào mỗi tối, thích mỗi ngày được anh qua nhà sau đó hai đứa sẽ leo lên xe đạp thể thao đi học, sẽ không vui khi có cô gái nào đưa thư tình cho anh, có phải tôi cảm nắng rồi không?
Tôi lên mạng xã hội, tỉ mỉ kiếm cớ lấp liếm hỏi tụi con gái về triệu chứng này, tụi nó bảo mày cảm nắng người ta rồi còn gì nữa. Nhìn đám comment trên đó, trái tim tôi đập bình bịch, mặt tôi nóng lên, chết cha rồi, làm sao bây giờ?
Ban đầu tôi chần chờ lắm, không dám trò chuyện với anh, thấy anh luôn kiếm đường vòng mà đi, thật ra thì tôi muốn né tránh anh. Tôi muốn khẳng định lại tình cảm của mình, lần đầu yêu mà, tôi không muốn bị thua thảm hại đâu. Nhưng mà một tuần trôi qua, không ngày nào tôi không nhớ đến anh, muốn gọi điện thoại cho anh nhưng lại thôi. Anh thì vẫn thường gọi tới nhưng đều bị tôi kiếm cớ cho xong chuyện.
Không ổn rồi, tôi nghĩ mình sẽ không cầm cự nổi mất thôi. Sau một buổi tối trằn trọc mất ngủ, tôi quyết định ngày mai sẽ tỏ tình với anh, cho dù có bị từ chối cũng phải làm, tôi là ai chứ? Là cái đứa ngang tang không sợ ai đấy. Nói vậy thôi chứ tôi sợ bị từ chối lắm, chắc sau này tôi sẽ không dám yêu nữa mất.
Không chờ tôi tìm anh tỏ tình thì anh đã tìm tôi tính sổ rồi.
Sau khi kết thúc giờ học sáng, tôi đang định sẽ đi tìm anh thì đã thấy anh chạy sang lớp tôi, kéo tôi một mạch đi thẳng lên tầng thượng của trường.
“Tiểu Nhiên, em làm sao vậy? Có phải em đang tránh mặt anh không?” Anh nhìn tôi đầy không vui nhưng tôi không biết vì sao anh lại như vậy, tôi oan mà.
“Em… không phải em né tránh anh đâu, thật ra thì….” Tôi cứ ấp a ấp úng mãi, hai tay xoắn xuýt lấy nhau.
Mãi một lúc sau tôi mới hít một hơi thật sâu dũng cảm ngước mắt nhìn anh, thấy anh vẫn kiên nhẫn chờ câu trả lời của tôi.
“Diệp Từ, em… em thích anh, thật đấy.” Lấy hết dũng khí ra để nói sau đó lại cúi gầm mặt xuống, mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim, mặt tôi lúc này chắc đỏ hơn mông khỉ rồi.
Nhưng đáp lại tôi là tiếng cười chế giễu của anh cùng một đám bạn không biết từ đâu ra.
Đén giờ tôi mới nhận ra là anh ấy và họ đã cược tình cảm của tôi, coi tôi như một trò đùa , một trò tiêu khiển cho bọn họ.Hôm ấy về , tôi đã khóc rất nhiều. Tim tôi đau lắm, rất đau.
Nhưng 3 tuần sau anh ấy lại tìm đến tôivaf nói yêu tôi. Tôi nghĩ là họ lại bày trò tiếp nên thờ ơ.Từ hôm ấy, anh ấy rất hay đi theo tôi . Sau một tuần, tôi thừa nhận ,tôi đã thua và tôi đã quay lại với anh ấy. Điều bất ngờ là đây không phải là trò đùa mà là sư thật. Tôi thật sư rất vui.
Năm tháng thấm thoát trôi qua , hôm qua anh ấy đã cầu hôn tôi . Thật không ngờ được , vụ cá cược ấy lại làm nên được một đôi uyên ương.