Sao con bị mẹ phạt đòn hả? Rồi có sao không con? Giờ con đau ở đâu đưa bà xem?
Bà vừa nói vừa kéo tay áo cậu lên xem coi có bị gì không. Cậu thấy bà kéo tay áo mình lên thì nói
- Dạ tay chân con không sao bà đừng lo! Mẹ bắt cúi xuống đánh chứ mẹ con không có đụng chỗ nào đánh chỗ đó đâu bà!
Cậu thật tình nói, vì cậu cảm thấy phạm lỗi bị mẹ phạt không có gì xấu hổ mà phải giấu hết
- Con bị mẹ đánh nhiều không? Mẹ con đánh con mấy roi? Bà hỏi mà không cầm được nước mắt. Bà nghĩ tại bà mà cậu mới bị đòn
- Dạ...hihi một lỗi mẹ đánh năm roi!
- Một lỗi đánh năm roi, sao lại như vậy không phải con chỉ phạm một lỗi là nhận quà của bà thôi sao. Mà đó cũng đâu phải lỗi của con đâu!
- Con không nhận thì không ai ép được con! Mẹ con nói như vậy. Cậu vừa cười vừa nói với bà
- Vậy mẹ con nói con phạm bao nhiêu lỗi? Bà nắm tay cậu âu yếm hỏi
- Dạ mẹ không có nói, mẹ hỏi con cảm thấy con phạm bao nhiêu lỗi. Mẹ nói bao nhiêu lỗi thì tính lên số roi thôi hà! Cậu nhìn bà ngây thơ nói
- Con phạm bốn lỗi!
Không đợi bà hỏi cậu nói luôn
- Con nói sao? Trong đầu bà nghĩ cậu sẽ nói là hai lỗi thôi vì chắc thêm lỗi đánh nhau nữa thôi nhưng khi nghe cậu nói bà thật bất ngờ, bà không nghĩ là cậu phạm nhiều lỗi đến như vậy
- Sao lại bốn lỗi chứ? Bà lo lắng nhìn cậu không biết cậu phạm lỗi có liên quan đến bà không nữa
- Dạ...tùy ý nhận quà là một nè, đánh nhau với bạn là hai nè, không biết nghe lời là ba, với lại...để bản thân gặp nguy hiểm là bốn. Hihi...
- Để bản thân gặp nguy hiểm, con đã làm gì. Bà la toán lên
- Dạ con đánh nhau với tên cướp đó bà, mẹ con nói sao con không để người lớn bắt. Mẹ nói biết đâu tên cướp đó có dao hay giỏi võ thì sao!
- Cái này mẹ con nói đúng đó, lúc bà thấy con chạy theo tên cướp bà tưởng con là người lớn chứ. Vì bà thấy phía sau của con cao cao nè, mà khi con trở lại bà mới thấy rõ con mặc đồ học sinh bà cũng giật mình. Sau này không được hành động như vậy nữa nghe không, cho dù là ai đi nữa!
- Dạ con biết rồi bà, con không dám nữa. Ngoài miệng cậu hứa cho mẹ và bà yên tâm thôi chứ không biết cậu có làm được không nữa
- Còn vụ không biết nghe lời là sao? Không phải lỗi đó với việc con tự ý nhận quà là một sao?
Bà thắc mắc hỏi cậu!
- Dạ không biết nghe lời là lúc mẹ bảo con xin lỗi Khải Nghĩa con không có chịu đó bà. Cậu nói mà mắt nhìn nhìn xem biểu hiện của bà, nhưng cậu thấy bà vẫn bình thường
- Con không xin lỗi vì con thấy con đánh Khải Nghĩa là con không sai phải không?
- Dạ...!
Cậu trả lời mà mặt cúi xuống không dám nhìn thẳng bà. Dù gì Khải Nghĩa cũng là cháu của bà
- Không sao hết chắc hôm qua Khải Nghĩa nói gì đó quá đáng lắm phải không con?
Nghe bà hỏi mà cậu im lặng không biết trả lời sao!
- Hôm qua mẹ con đánh hai mươi roi, mà con nói không sao hả? Chắc con đau lắm phải không? Tất cả là tại bà mà!
- Dạ mười roi, nhưng không đau lắm đâu bà. Chỉ có hai roi đầu chắt mẹ giận quá hay sao, mà đánh hơi mạnh tới giờ còn hơi đau
Cậu thì vô tư nói, nhưng cậu không biết là nghe cậu kể bà đau lòng đến nhường nào