Tôi tên Tả Hạ.
“Trúc mã” của tôi tên Lam Diệp. Cậu ấy trông cũng được, tính cách rất tốt, nói ít làm nhiều.
Tôi và cậu ấy sinh cùng năm. Cậu ấy sinh ra giữa ngày đông giá rét. Tôi sinh ra lúc cuối xuân đầu hạ.
Nhà chúng tôi ở gần nhau, gần kiểu mở cửa sổ ra là thấy được người ta đang làm gì luôn ấy.
Nhà tôi không phải “phú nhị đại”, nhưng nhà cậu ấy thì phải.
Nhà tôi có thể gọi là “dòng dõi thư hương”, bố là giáo viên cấp 3, mẹ là giáo viên cấp 2, ông nội là hiệu trưởng trường tiểu học, bà nội là hiệu trưởng trường mẫu giáo. Thực ra tôi rất thắc mắc, có phải mọi người cố ý không? Chẳng lẽ mai sau tôi phải phấn đấu thành giảng viên đại học cho đủ bộ?
Nhà cậu ấy làm kinh doanh, còn cụ thể thì tôi cũng không biết.
Chỉ nhớ là lúc tôi còn học mẫu giáo, bố tôi khen chiếc Volkswagen của chú Lam hàng xóm ngon quá!
Lúc tôi học tiểu học, bố tôi t.ỵ nạnh chiếc Audi của chú Lam hàng xóm đẹp quá!
Lúc tôi học cấp 2, bố tôi t.hèm thu.ồng chiếc Mercedes của chú Lam!
Lúc tôi học cấp 3, bố tôi khen chiếc Rolls-Royce của chú Lam là rồng là phượng là bậc vua chúa trong giới xe cộ!!!!
Tôi cũng không nhớ hai đứa tôi quen nhau từ khi nào, nhưng, từ nhỏ đến lớn, trong đầu tôi luôn tồn tại một người tên Lam Diệp.
Cậu ấy không thích nói nhiều, thích đọc sách. Tôi thì ngược lại, không thích đọc sách, thích đ.á.n.h nhau.
Từ mẫu giáo đến nay, tôi luôn là “chị đại” trong trường, chưa từng biết 4 chữ “dòng dõi thư hương” là gì.
Trong phòng làm việc của bà nội, mỗi lần có phụ huynh đến “máng vốn” nhà trường chuyện con tôi bị d.ọ.a khóc, con tôi bị thế này thế kia,....nhất định phải có tên tôi trong đó.
Ở trường tôi hô đến hô đi với bạn học như thế nào, về nhà bà nội sẽ lấy gậy trúc “gia pháp hầu hạ” như thế đó.
Không phải là tôi cố tình gây sự với bọn họ đâu, do bọn họ cướp tập vẽ của Lam Diệp trước!
Tôi chưa từng cư.ớp tập vẽ của Lam Diệp, cùng lắm…chỉ lấy mấy quả anh đào trong phần cơm gấu trúc đỏ của cậu ấy thôi.
Cơm phần ở trường lúc nào cũng chỉ có táo, chuối, quýt…nhưng cơm gấu trúc của Lam Diệp có vải, có xoài, có cả anh đào nữa…
“Ủa? Cái này là cái gì thế, tớ chưa thấy bao giờ, ăn ngon quá trời!!!”
Lúc đó tôi vừa bốc vừa ăn vừa khen ngon miệng, lưu loát trơn trượt như nước chảy về xuôi, như sông đổ ra biển....
Lam Diệp cũng không giận, còn lấy hết anh đào qua cho tôi ăn.
Học mẫu giáo 2 năm, tôi cũng bảo vệ Lam Diệp 2 năm, ăn của Lam Diệp, uống của Lam Diệp, lúc ngủ cũng phải kề cận như một người vệ sĩ tùy thân, tự thấy mình xứng đáng được tuyên dương!
Chú Lam dì Tiết bận rộn chuyện làm ăn nên thường tặng quà gửi tiền cho bố mẹ tôi nhờ chăm sóc Lam Diệp hộ ít bữa, nên có khi cậu ấy sẽ qua nhà tôi ở. Tôi với cậu ấy ngủ chung không biết bao nhiêu lần, nhưng lúc đó còn nhỏ mà, có ai để ý đâu.
Đến giờ tôi không nhớ rõ nhiều chuyện nữa, chỉ nhớ được mấy quả anh đào, mấy miếng xoài và mùi thơm thơm từ người Lam Diệp tỏa ra thôi.
Sau đó chúng tôi lên tiểu học, há há, đây chính là địa bàn để ta tung hoành!!!!!!!!
Tiểu học xa hơn mẫu giáo một chút, tôi với Lam Diệp lưng đeo cặp sách tay cầm tay tung tăng đến trường.
Trước khi đi, lần nào mẹ tôi cũng nhắc, “Hạ Hạ, nhớ để ý Diệp Diệp, đi đường cẩn thận đấy.”
“Con biết rồi mà!!!!” Chưa nói xong tôi đã kéo tay Lam Diệp chạy đi.
Lớp 3, mọi thứ dường như bị thay đổi hoàn toàn. Lam Diệp đã không cho tôi kéo tay cậu ấy chạy đi rồi. Mẹ tôi cũng đổi lời thoại thành, “Diệp Diệp, đi đường nhớ để ý Hạ Hạ đừng cho nó chạy lung tung nhé.”
Tôi học chung lớp với Lam Diệp, lúc mới đầu thì ngồi cùng bàn. Nhưng từ năm lớp 3 về sau tôi không được ngồi chung với cậu ấy nữa. Vì vị trí thứ nhất ở hàng thứ nhất luôn dành cho người đứng đầu, đó là chỗ thuộc về cậu ấy.
Nhưng may là vị trí cuối cùng không nhất thiết phải dành cho người hạng bét, nếu không khoảng cách giữa tôi và Lam Diệp như trời với đất, như mây với cỏ, kéo tay ra nắm cũng bắt không được.
Thế giới của trẻ nhỏ, vào lúc pháo hoa nở rực rỡ nhất cũng là lúc bóng đêm dần bao phủ.
Không biết từ khi nào, trong lớp chia thành 2 phe phái, phân biệt rạch ròi.
Phe chính nghĩa, lấy học sinh 5 tốt như Lam Diệp làm người dẫn đầu, tích cực tham gia các hoạt động thi thố, so tài trong và ngoài trường, giấy khen thưởng thành tích vứt đầy góc nhà.
Phe t.à á.c, lấy học sinh 5 hư như tôi làm người dẫn đầu, tích cực tham gia các hoạt động “tan học khoan về”, “chặn cửa phòng học” hẹn hò nhau “nói chuyện đạo lý”.
Ngoại trừ cùng nhau đi học, cùng nhau đi về, bình thường chúng tôi không hề có một hoạt động chung nào cả.
Nhưng buổi tối về nhà thì khác, cái chân ngắn tũn của tôi vẫn có thể miễn cưỡng trèo lên cửa sổ nhà Lam Diệp được. Lần nào tôi cũng “vượt ngục” thành công mượn vở bài tập về chép.
Một ngày xuân đẹp trời nào đó, Lam Diệp nhờ bố của cậu ấy mua một cây non về, lấy cái xẻng đào đất trồng cây ở khoảng trống giữa hai nhà.
Tôi giúp cậu ấy đào đất, sẵn tiện hỏi, “Cậu trồng cây làm gì thế?”
Lam Diệp liếc tôi một cái, “Đợi sau này cây lớn rồi thì cậu trèo cây qua, đừng leo cửa sổ nữa.”
Tôi nhìn cái cây xanh bé tí tẹo còn chả cao bằng tôi, đợi nó lớn? Tương lai xa xôi chả mong đợi gì!
Lúc học lớp 5, trong lớp đột nhiên có tin đồn bảo là Lam Diệp sắp chuyển trường rồi, ha, cậu ấy muốn chuyển trường? Đã hỏi ý kiến tôi chưa?
Tan học hôm đó thấy cậu ấy đang thu dọn tập vở, tôi chạy lại nói, “Lam Diệp, trong lớp có người đồn cậu sắp chuyển trường, tớ giúp cậu phản pháo lại rồi đấy!”
Cái tay đang lấy sách bỏ vào cặp của Lam Diệp chợt ngừng một lúc, “Ừ.”
“Đi đi đi!! Hôm nay tớ muốn ăn gà nướng trước cổng trường!”
“Cái đó không tốt cho sức khỏe.”
“Nhưng ngon mà!”
“Ăn ít thôi.”
“Tớ muốn ăn 3 cái!”
“1 cái.”
“3!!!!”
“Tớ mách mẹ cậu.”
“Vậy…2…..”
Tôi vui vui vẻ vẻ vừa ăn gà vừa đi về nhà, trước khi vào cửa, cậu ấy gọi tôi lại, “Tả Hạ.”
“Hả?” Tôi cúi đầu, trong miệng còn ngậm khúc xương gà chưa ăn xong.
Giọng của Lam Diệp rất nhẹ, “Có thể....tớ sẽ chuyển nhà.”
Lúc mới đầu tôi còn chưa hiểu chuyện gì, đợi một lúc mới mở to miệng hỏi, “Cậu chuyển trường thật hả?”
Khúc xương gà rơi xuống đất, tôi không đau lòng. Lam Diệp chuyển trường, tôi đau lòng.
Tuổi còn nhỏ, không che giấu được gì, chỉ biết bạn chơi từ nhỏ với mình đi rồi, nước mắt không nhịn được mà rơi xuống.
Lam Diệp chơi với tôi từ nhỏ đến lớn cũng biết, số lần tôi khóc rất ít, tôi chỉ khóc khi bị người nhà đ.á.n.h.
Còn, đứng trước mặt cậu ấy, khóc vì cậu ấy, đây là lần đầu tiên.
Lam Diệp nói liên thanh dỗ dành tôi, “Tớ…để tớ nói lại với bố xem sao, cậu đừng khóc mà….”
Tôi hít hít cái mũi, lấy tay quệt nước mắt đi, tôi thật sự không nỡ xa cậu ấy mà.
Không cần nghĩ cũng biết kết quả cuộc thương lượng giữa một thằng nhóc tỳ và một người chủ gia đình là gì?
Thất bại.
Nguồn: weibo