[Mộng Huyễn] Lucid Dream: Câu hỏi không hồi đáp
Tác giả: Quy Khứ Lai Hề
– Đã 22h14' rồi sao? Nên ngủ thôi!
Tôi uể oải ngáp ngắn ngáp dài tắt màn hình điện thoại, xoay người, với tay tắt đèn phía đầu giường rồi nằm ngửa ra, nhắm mắt lại. Tôi vẫn đang ở cái độ tuổi dễ ngủ, không như mama đại tổng quản phải trăn trở mấy bận mới có thể đi gặp Chu Công. Chỉ cần nhắm mắt một lúc như thế, cơ bản là tôi sẽ chìm ngay vào cơn mơ rồi. Mẹ tôi còn bảo chị em chúng tôi chỉ được cái ngủ giỏi thôi, còn chuyện ăn uống thì đúng là chẳng khác gì của nợ. Nghe cũng cay ra phết nhưng đúng quá nên chúng tôi nào có cãi nổi…
***
Có gì đó đang chọc vào mặt tôi, một thứ có vẻ mềm nhẹ, bông bông và ngưa ngứa. Tôi nhíu nhíu mày, phát bực.
– Để yên cho chị ngủ!
Tôi nghĩ đấy là con mèo ngu ngốc nhà mình - tên nhóc ham ăn và biếng làm suốt ngày chỉ quanh quẩn bên cái ụ đá trước sân nằm sưởi nắng. Mặc dù bố mẹ tôi không để nó vào nhà buổi tối vì cái tội chơi đêm phá đồ nhưng thỉnh thoảng nó vẫn lẻn vào được. Tuy nhiên, chú ta cũng chưa từng cả gan xông hẳn lên giường tôi thế này, ít ra thì tên nhóc này cũng chỉ lượn lờ bên giường tôi rồi nhảy phóc lên vào những trưa hè oi ả để hưởng ké chút gió. Thế mà hôm nay nó lại dám trêu đùa tôi sao?
Đợi mãi mà cái cảm giác có chút khó chịu ấy vẫn chưa biến mất, tôi tức điên người choàng tỉnh dậy. Tôi định quăng con mèo hư đốn kia ra ngoài và dạy dỗ nó một trận vì đã làm phiền giấc ngủ của tôi. Đương nhiên là tôi sẽ làm thế nếu như đấy là tên nhóc kia nhà tôi thật. Nhưng không, không phải nó. Thứ chết tiệt đã khiến tôi đang say giấc nồng phải choàng tỉnh này là một nhánh cỏ đuôi chó!
Ô hô! Kỳ lạ chưa! Tôi không phải đang nằm trên cái giường chẳng mấy êm ái của mình sao? Thế quái nào vừa mở mắt ra đã 'nghe mênh mang trên đồng lúa chín' thế này nhỉ? Tôi hơi ngốc ngốc mở trừng mắt nhìn ngó xung quanh. Nơi đây là một cánh đồng lúa đang độ vàng ươm, trĩu hạt. Bầu trời cao xanh vời vợi, điểm xuyết chút gợn mây trắng xóa. Không gian rộng lớn, mênh mông trải dài này đậm chất trữ tình, như thơ như họa. Tiếc thay vốn liếng của tôi không nhiều, trí nhớ cũng không tốt lắm nên chẳng thể miêu tả hết được.
Nhưng những điều ấy cũng không làm tôi quan tâm lắm. Tôi để ý đến cô gái trước mắt mình hơn. Đó là một cô bé trạc tuổi tôi lúc bấy giờ - 14, 15 tuổi với mái tóc màu nâu đậm và đôi mắt tựa như ngọc lục bảo. Cô ấy trông khá xinh xắn, khuôn mặt nhỏ hơi phúng phính, làn da trắng nõn và đôi môi chúm chím như nụ hoa anh đào. Thấy tôi đã tỉnh, cô ấy cười nhẹ và hỏi:
– Kyunk! Tỉnh rồi đấy à? Ngủ ngon không nè?
Chao ôi! Cái giọng nói ấy mới ngọt ngào, thanh dịu làm sao! Tôi có cảm tưởng như tâm hồn của mình mới được gột rửa sau khi nghe cô ấy nói vậy.
Tôi chợt hiểu điều gì đang diễn ra ngay lúc ấy. Hẳn là Lucid Dream! Dù là một người cuồng truyện xuyên không nhưng tôi vẫn tin vào khoa học hơn. Điều tôi nghĩ tới đầu tiên đương nhiên không phải là kịch bản xuyên không này nọ mà là giấc mơ sáng suốt - thứ đã được khẳng định về sự tồn tại của mình. Hơn nữa, tôi cũng đã trải qua kha khá những giấc mơ tương tự thế này rồi nên cũng chẳng lạ gì cho cam. Tóm lại, tôi đang mơ - một giấc mơ mà bản thân tôi có thể nhận thức và điều khiển suy nghĩ, hành vi của mình. Nói cách khác, tôi đang trải nghiệm một bộ phim không thực mà bản thân kiêm cả ba chức: không những là đạo diễn, biên kịch mà đồng thời còn là diễn viên chính. Tuyệt!
Thế thì chẳng có gì phải lo lắng nữa cả! Đây là thế giới của riêng tôi rồi, muốn quậy thế nào cũng được! Nghĩ thế, tôi đáp lại lời của cô bé kia, sẵn tiện tặng luôn cho cô ấy một cái tên:
– Aizz… Caroline! Sao cậu lại gọi tớ dậy thế?!
Caroline bất đắc dĩ dùng cỏ đuôi chó quệt vào mặt tôi thêm mấy lần nữa.
– Cậu hẹn bọn tớ chơi cùng mà lại lăn ra ngủ trước! Quá đáng thật đấy!
– Hả?! Thế sao?! Tớ xin lỗi nhé! - Tôi đáp lại đầy ngượng ngùng.
Đúng lúc này, một cậu bạn cũng tầm tuổi tôi và Caroline chạy tới, mặt ửng đỏ, mồ hôi nhễ nhại.
– Caroline! Cậu gọi được Kyunk dậy rồi đấy hả? Tài ghê cơ!
Tôi khẽ quan sát cậu ta thật kỹ. Đó hẳn là một cậu nhóc hiếu động và năng nổ. Cậu có một gương mặt sáng sủa, dù vẫn chưa trổ mã hoàn toàn nhưng có thể nhìn ra được phong phạm của một mỹ nam tương lai. Cậu bé này có một mái tóc vàng hơi xoăn nhẹ và đôi mắt màu sapphire. Tôi đã quen dùng màu sắc của đá quý để hình dung những đôi mắt đẹp. Hẳn nhiên, đôi mắt của cậu ấy và Caroline đều làm tôi nhớ đến những viên đá lấp lánh ấy.
Tôi thầm nghĩ nên gọi cậu nhóc này là gì bởi bản thân tôi không giỏi việc đặt tên lắm. Sau cùng, tôi đành chấp nhận gọi cậu ấy bằng một cái tên tôi chỉ biết phát âm chứ chẳng chắc gì cách viết: Madeus.
– Madeus! Cậu vừa chạy đi đâu về vậy?!
– Tớ đến ngọn đồi kia do thám một chút ấy mà… Chẳng phải cậu muốn đến đó chơi sao?
– Ờ… Đúng vậy! Chúng ta đi thôi nào!
Nói đoạn, tôi bật dậy, tay trái nắm lấy tay của Caroline và phất phất tay phải biểu thị ám hiệu 'đi đi nào' với Madeus. Chỉ đến lúc này, tôi mới để ý kỹ đến trang phục mà mình đang mặc. Không như Madeus trong bộ quần yếm màu be, cả tôi và Caroline đều đang mặc váy. Một cái váy liền thân màu xanh lam đậm và điểm chút ren hoa màu trắng ở trước ngực. Quỳ lạy linh hồn của bản thân! Phải chăng ngoài đời tôi chả chịu bận một bộ váy nào dù khá thích nên trong mơ mới mặc váy thế này? Có thể lắm! Điều này chứng tỏ tôi vẫn có chút nữ tính chứ không phải 'con đàn ông' như mấy thằng em trời đánh của tôi vẫn hay lèm bèm.
***
Tôi là một đứa trẻ khá ốm yếu nhưng vẫn thích ra gió. Tuổi thơ tôi gắn liền với cánh đồng ngô xanh tươi bát ngát và… những căn phòng bên trong bệnh xá. Ốm vặt thậm chí đã trở thành thông lệ quen thuộc của bản thân tôi mỗi khi chuyển mùa. Điều này là cản trở đeo bám rõng rã sự nghiệp vui chơi lớn lao của tôi.
Tôi luôn mơ ước được một lần chạy nhảy ở những ruộng lúa chín, thỏa sức lăn lê trên thảm cỏ xanh và trèo lên đỉnh của một cái đại thụ nào đó rồi hét thật to xuống dưới. Thế nhưng, điều kiện thể chất và nơi chốn đã không cho phép tôi thực hiện những việc ấy. Vậy nhưng giờ đây, cơ hội này đã tới rồi! Tôi tỉnh dậy ngay trên một cánh đồng tiểu mạch và ngọn đồi mà Madeus vừa bảo sẽ đến chơi kia vừa hay lại được bao phủ bởi sắc xanh tươi mát của cây cỏ. Nơi này đúng là chốn tiên cảnh dành riêng cho tôi rồi!
Cả ba chúng tôi hồ hởi chạy như bay đến ngọn đồi nọ, đứa nào đứa nấy đều thể hiện rõ niềm vui thích của mình. Ở cái tuổi này rồi, tôi đương nhiên sớm đã rũ bỏ quá khứ chơi bời nhảy nhót khắp chốn cùng nơi kia để phù hợp hơn với cái mác của một học sinh cấp 3. Thế nhưng, rất rõ ràng là thẳm sâu bên trong tâm hồn tôi vẫn luôn tồn tại một mặt ngây ngô như thế. Tôi đoán cho dù là ai cũng vậy thôi! Nếu không có thật thì tuổi thơ của người đó hẳn không được phong phú như tôi rồi.
Chúng tôi nhanh chóng trèo lên ngọn đồi. Gió nhẹ mơn man thổi qua, làm thảm cỏ gợn lên từng đợt sóng. Khung cảnh tuyệt đẹp này đã được lưu giữ mãi trong kí ức của tôi từ bấy đến giờ, chưa bao giờ quên lãng. Tôi cảm thấy vô cùng thư thái. Toàn bộ cơ thể tôi như được thanh tẩy cả về thể xác lẫn tinh thần.
Với sự giúp đỡ của Madeus, tôi và Caroline cuối cùng cũng trèo lên ngồi vắt vẻo trên hai cành dài chĩa ra từ một cây phong nọ. Tôi khoái chí bám lấy cành cây rồi cúi người, thét một tiếng dài xuống mặt đất, cảm giác như một vị thiên binh thần tướng oai phong bệ vệ đang chuẩn bị hạ phàm. Ba đứa chúng tôi cứ thế ngồi đung đưa đến sẩm tối, lúc mặt trời khuất núi và bầu trời trở nên xám dần đi. Vì là mơ nên chúng tôi cứ thế nhảy xuống khỏi cành cây cách mặt đất đến hơn 3m. Tất nhiên, nếu như ở ngoài đời mà làm thế thì tệ nhất là thăng luôn chứ chẳng đùa.
Chúng tôi lục tục kéo nhau ra về. Cả quá trình ấy diễn ra một cách chớp nhoáng: ba đứa lăn một mạch trên thảm cỏ rồi băng qua cánh đồng lúa mì. Tiếp đó, chúng tôi dừng chân tại một con kênh nhỏ. Dòng nước lượn lờ uốn quanh trong vắt, phản chiếu chút tàn dương cuối cùng và mặt trăng tròn vành vạnh. Tôi lờ mờ nhận thấy cả sao trời dù chúng chưa xuất hiện rõ ràng lắm. Hẳn là tinh tú đấy, bởi tôi đã không biết bao lần nhìn ngắm bầu trời mà thổn thức về những ngôi sao xa xăm kia như khi nghĩ về vẻ đẹp thầm kín lại bí ẩn thẳm sâu trong tâm hồn một người phụ nữ. Thiên không luôn là nơi mà con người gắng sức đào sâu khám phá, tiếc thay những gì mà ta biết được còn ít hơn một hạt muối ngoài đại dương.
– Kyunk! Caroline! Tạm biệt nhé!
Giọng nói của Madeus khiến tôi sực tỉnh khỏi những suy nghĩ bay bổng và không kém phần lung tung rối loạn của mình. Chúng tôi chia tay nhau ở đầu một con ngõ nhỏ, cậu ta đi về hướng Tây còn tôi và Caroline thì ngược lại. Chúng tôi dắt díu nhau trở về tu viện. Phải, tôi đã nghĩ sẵn nhà của mình như thế. Cả hai đứa tôi đều là những trẻ em mồ côi không nơi nương tựa và được các sơ nhận nuôi. Tôi không có nhiều kiến thức về tu viện, điều duy nhất tôi nhớ về nó trong giấc mơ của mình là một cái tháp cao ngay trung tâm và một chiếc đồng hồ khổng lồ với những cái kim chỉ nặng nề, chậm rãi nhích từng chút một ngay trên bề mặt tháp.
Sơ Aura mắng chúng tôi một trận vì đi chơi về trễ. Thế nhưng, bà ấy cũng rất thương yêu xoa đầu chúng tôi ngay sau đó.
– Hai đứa mau tắm rửa rồi ra ăn đi nhé! Lần sau không được như vậy nữa đâu!
Chúng tôi vâng dạ ngay tắp lự, chuồn ngay vào nhà tắm và tiếp tục kể lể về cảm giác sung sướng khi ngồi trên cành phong to lớn kia. Tôi đoán, nếu như dựng phim thật, hẳn người ta sẽ chiếu cảnh thở dài ngao ngán của sơ Aura khi nhìn thấy chúng tôi như vậy...
Tôi lên giường nằm. Đó là một chiếc giường nhỏ hẹp kê sát cửa sổ trong một căn phòng nhuốm vị thời gian. Tôi và Caroline cùng ở một phòng, cô ấy nằm ở chiếc giường đối diện, cạnh một cái cửa sổ khác. Tôi cảm nhận được mùi gỗ mục và độ sờn của thanh chắn cửa sổ. Khẽ đưa tay chạm vào mặt kính mờ, tôi lại ngắm nhìn trời đêm thêm một lúc nữa rồi mới chợp mắt. Thật êm dịu!
***
Chúng tôi cùng học tập tại một cái giáo đường tập trung. Dù chẳng nhớ là mình đã học được những điều hay ý đẹp gì khi ấy nhưng cả ba đứa là tôi, Caroline và Madeus đều là những học sinh ưu tú của thầy giáo Andes. Chúng tôi được thầy ấy viết thư tiến cử cho một trường học lớn hơn ở huyện. Điều đó làm sơ Aura hết sức vui mừng. Tôi thì sao mà chẳng được nhưng Caroline thì có vẻ không vui lắm. Chắc là cô ấy buồn vì không muốn xa nơi này. Tuy vậy, con người không nên chỉ ru rú mãi một xó, nếu đã có cơ hội đi đây đi đó thì tội gì lại chối từ? Vì vậy, không bao lâu sao, ba đứa chúng tôi khăn gói lên đường tiến thẳng đến thị xã Russet.
Ở đây, chúng tôi được chăm sóc bởi một ông lão tu sĩ là bạn của bà Aura tên Garok. Ông Garok có mái tóc bạc trắng và chòm râu dài xuề xòa cùng khuôn mặt nhăn nheo do lão hóa. Đôi mắt ông ấy hơi nhỏ, híp sâu vào như thể chẳng mở nổi ra vậy. Cộng thêm cặp kính dày cộp, trông người giám hộ mới của chúng tôi chẳng khác gì một bậc triết nhân gắn cả cuộc đời mình với sách.
Ba đứa tôi nhanh chóng làm quen với môi trường mới. Nơi này cũng không khác làng Litani chúng tôi từng sống là bao. Điểm đáng lưu ý duy nhất là nơi này không có ngọn đồi lộng gió kia. Chính vì thế, đôi lúc chúng tôi đều tỏ vẻ vô cùng hoài niệm cảm giác được trèo lên cao và vui đùa trên đó. Nhưng điều ấy cũng không quá quan trọng nữa…
Sau khi chúng tôi rời đi được 3 tháng, làng Litani gặp một vụ hỏa hoạn nghiêm trọng. Rất nhiều người đã thiệt mạng trong sự cố đau lòng ấy, bao gồm cả thầy Andes và bà sơ Aura thân yêu của chúng tôi. Giấc mơ của tôi luôn tồn tại một màu sắc quạnh hiu nào đó. Thậm chí, lắm khi tôi đã để cho bản thân chết trong những giấc mơ và biến thành một linh hồn vất vưởng trơ mắt nhìn mọi người khóc thương về sự ra đi của mình. Tôi ngậm ngùi vì cái chết của thầy Andes và bà Aura nhiều hơn là đau đớn. Cuối cùng thì giấc mơ này cũng không phải là sự thực và họ cũng chỉ là những sinh thể tồn tại trong óc tưởng tượng của tôi thôi.
Chúng tôi học tập ở Russet rồi lại được giới thiệu đến Anber. Tốt thôi, tôi luôn mong muốn được đi tìm hiểu đó đây mà. Chuyến xe ngựa khởi hành từ Russet đến Anber là do một thương lái tên Divak cầm cương. Chúng tôi được gửi nhờ đi cùng với lão ta với giá 15 kim tệ - một số tiền không nhỏ bởi các thầy cô mong muốn chúng tôi được no đủ cho tới khi đến nơi. Nhưng không, Divak chẳng hề thực hiện đúng với giao kèo của mình sau khi nuốt trọn từng ấy tiền mà chỉ cho chúng tôi ăn chút đồ thừa của gã. Tôi thầm rủa tên khốn đó sẽ phải chịu cảnh táng gia bại sản vì cái tội lừa lọc giả dối ấy. Lão ta sau đó đã bị thế thật, hình như là do buôn hàng kém chất lượng và bị người hầu trong dinh thự bá tước Clauseus phát giác ra. Đáng đời tay gian thương ấy!
Ba đứa tôi hoàn thành chương trình học tập của mình tại Anber và gia nhập vào quân đội. Tôi và Caroline là quân y còn Madeus là một chiến binh trên sa trường. Nơi chúng tôi đang đóng quân là dãy Kathes thuộc địa phận của đế quốc Hematon. Về cơ bản, chúng tôi sẽ chỉ phải sống và làm việc một cách hơi tượng trưng tí tẹo vì bấy giờ đang là thời bình. Nhưng lucid dream của tôi chưa bao giờ yên bình và tĩnh lặng cả. Chẳng bao lâu sau, đế quốc phía Tây là Durikat hạ chiến thư tuyên chiến với ngai vàng cai trị của hoàng tộc Hematon - gia đình đức vua Katstolios. Cuộc sống của chúng tôi lại bước sang một trang mới đầy mất mát và đau thương…
***
– Kyunk! Ở đây có người cần chữa trị!
Đó là tiếng gọi của đại đội trưởng chúng tôi, anh Zulbug. Tôi và Caroline đang phục vụ dưới trướng của chỉ huy Tigas - Tổng Tư lệnh cho chiến dịch đột kích 071 ở khu chiến sự Gasland. Đáng tiếc, tôi được phân vào đại đội 1 còn Caroline thì ở đại đội 2. Riêng Madeus thì đã được điều chuyển đến Tulukes và hiện cũng đang giữ chức đại đội trưởng gì đó. Chúng tôi ít gặp nhau hơn nhưng vẫn thư từ qua lại. Lắm khi tôi và Caroline vẫn được tề tựu trong những buổi họp riêng của quân y để trao đổi về chiến dịch. Mọi sự cứ thế trôi qua được 2 tháng thì đế quốc Durikat bỗng giở trò đâm lén. Họ cho quân đi tàn phá, cướp bóc ở những ngôi làng nhỏ gần biên giới một cách trắng trợn và đe dọa nếu chúng tôi không buông vũ khí đầu hàng thì mấy khu dân sự sẽ sớm biến thành khu chiến sự thôi.
– Lũ khốn khiếp! - Trung đoàn trưởng vừa nện tay xuống mặt bàn vừa tức giận thốt lên.
– Chúng dám phá vỡ các hiệp định về chiến tranh!
Ở thế giới trong mơ này, các nước đã ký với nhau hiệp định về những trận chiến. Họ không mong những người dân vô tội bị vạ lây và phải đổ máu. Chính vì thế mà mỗi quốc gia đều tồn tại những khu chiến sự và dân sự riêng biệt. Ngờ đâu lũ Durikat kinh tởm kia lại dám cho quân xông hẳn vào khu dân sự càn quấy chứ!
Một cuộc họp khẩn cấp đã diễn ra để thương thảo đối sách. Ngặt nỗi, nếu chúng tôi muốn đánh đuổi chúng thì cũng phải tiến vào khu dân sự. Đứng trước tình thế mà nếu như tiến thì phạm ước nhưng không tiến thì nguy cơ phải từ bỏ một phần lãnh thổ và trơ mắt nhìn đồng bào mình chết thảm là rất cao, Tổng Tư lệnh của chúng tôi đã đưa ra thông cáo cuối cùng: Loại bỏ hoàn toàn kẻ thù, trả lại hòa bình cho nhân dân!
***
Chúng tôi đem quân tiến vào khu dân sự. Đó là một trận chiến ác liệt đầy cam go trên những cánh đồng lúa mì trải dài - y hệt như nơi đầu tiên tôi đến với thế giới này vậy. Công việc của tôi không nguy hiểm bằng những người lính xung trận nhưng vất vả và gian nan không kém. Chỉ đến trận đánh này, tôi mới chân chính cảm nhận được chiến trường là như thế nào. Những lần trước, tôi chỉ mơ thoáng qua, hoặc có lẽ nó không làm tôi ấn tượng như lần này.
Tôi ở trong lán, gắng sức ổn định lại cơ thể to lớn của một cậu chiến sĩ đã bị thương ở tay và bụng. Tay thì khá tốt, viên đạn chỉ sượt qua khuỷu tay một chút, không tính là bị thương nghiêm trọng lắm. Thế nhưng ngay lúc anh ta định ra ngoài tiếp tục cầm súng thì tôi lại phát hiện ra vùng bụng đang rỉ máu của cậu chàng. Tôi bắt cậu ta ở lại và xé toạc đống băng vết thương lỏng lẻo đằng sau màu áo lính. Sau khi nhìn thấy vết thương ở bụng của cậu ta, tôi hoảng hồn.
– Sao lại thế này?! Cậu giấu chúng tôi à?!
Cậu ta khó nhọc mỉm cười, nói với tôi, giọng hơi thều thào, hẳn là do thiếu máu.
– Kyunk! Kệ đi! Tôi còn chiến tiếp được!
– Không được! Ở yên đây!
Bụng của cậu ta bị rách ra, máu thịt mơ hồ trộn lẫn với nhau. Thậm chí tôi còn cảm nhận được cả nội tạng của cậu ta ngay dưới đống be bét kia.Tệ nhất là cát bụi và hẳn cả vi khuẩn cũng lẫn vào trong đó nữa. Tôi có chút cuống, không biết nên làm thế nào cho phải.
Lần đầu tiên đối mặt với cảnh máu me như vậy một cách trực quan, dù là trong mơ đi chăng nữa thì tôi cũng cảm thấy có chút ớn. Cái mùi kì dị tỏa ra từ vùng bụng bị trọng thương của cậu chiến binh kia làm tôi muốn nôn khan một trận. Nhưng điều chỉnh lại trí não của mình, tôi bẵng đi chút khó chịu ấy. Rồi bằng một cách thần kỳ nào đó, tôi chữa cho cậu ta. Dẫu sao thì đây cũng là giấc mơ của tôi, tôi thích thế nào mà chẳng được!
Tôi dìu người chiến sĩ đó qua một bên và đón tiếp một bệnh nhân mới. Cậu bạn này bị thương ở đầu, khuôn mặt nhuốm đầy máu và bùn đất, trên tóc còn có cả mấy cọng tiểu mạch cắm lỗ chỗ. Cậu ấy được chị trưởng quân y chúng tôi đưa vào. Nhìn kỹ thì tôi mới phát hiện ra đó chính là em trai của chị ấy! Tôi nhanh chóng giúp chị điều trị cho em trai mình, cả hai đều không nói nói gì với nhau. Mọi lời đều là thừa thãi trong tình cảnh này.
Chiến sự vẫn tiếp tục diễn ra, bệnh nhân của chúng tôi càng lúc càng nhiều thêm. Sự bất lực và khuất nghẹn trong lòng tôi cứ lớn dần. Tôi đã cảm nhận được một chút hương vị chiến tranh. Dẫu vậy, tôi vẫn không chịu từ bỏ sự nghiệt ngã và khốc liệt này, tôi muốn trải nghiệm thêm chút nữa.
Tôi bước ra khỏi lán, mắt hướng về phía những người bạn của tôi đang chiến đấu. Tôi bước lại gần họ hơn, chậm rãi trong vô thức. Bỗng, một tiếng nổ lớn vang lên bên tai tôi, tôi che tai lại và cuộn mình theo bản năng. Nhưng đôi mắt vẫn chưa khép lại của tôi lúc ấy đã chứng kiến một cảnh tượng kinh hoàng. Đất bị bắn tung lên, đồng lúa mì vàng ươm xuất hiện thêm một lỗ thủng cháy đen, thậm chí còn có chút khói bốc ra ở tâm của nó. Mấy anh bạn quân nhân của chúng tôi cũng bay lên theo bụi đất rồi ngã phịch xuống dưới những cái hố đen ngòm kia. Máu tươi của họ hòa cùng với đất, một mảng đỏ thẫm đến nao lòng.
Tôi chết sững tại chỗ, đôi chân như hóa đá, mắt mở to ra và ghim chặt cái nhìn của mình vào khoảng không vô định ấy. Tôi quên mất đây là đâu, cũng quên mất tôi vì sao lại ở đây, quên luôn cả bản thân mình. Một làn đạn bắn tới, tôi đã thấy những người lính gục xuống ngay trên lô cốt, cũng đã nhận ra được cái chết của mình…
***
Tôi nằm trên đùi của Caroline, giữa cánh đồng tiểu mạch thân thương của làng Litani. Tôi không chết trận mà may mắn được đại đội trưởng Zulbug cứu sống. Giờ đây, khi ngắm nhìn những cánh diều cao vút của lũ trẻ đang chơi ở đằng xa, lòng tôi không khỏi thổn thức. Bọn chúng ít ra đã được lớn lên trong hòa bình - đó là thứ mà các quân nhân như chúng tôi phải liều mạng đổi lấy. Nó cũng giống như điều tôi nhận được từ ông cha mình vậy.
Chiến tranh đã trôi qua được 2 năm. Cả tôi, Caroline và Madeus hãy còn sống sót. Chúng tôi giải ngũ và trở về quê nhà sau hơn 10 năm phục vụ cho quân đội. Chúng tôi đều được tặng huân chương chiến sĩ này nọ xem như một lời khen thưởng từ phía hoàng gia. Đó không phải là điều chúng tôi để tâm lắm. Chỉ có những người tham gia trực tiếp vào trận chiến như chúng tôi mới hiểu được điều gì là quý giá nhất với bản thân lúc này.
Cả ba chúng tôi đều mang trên mình vài vết thương. Caroline bị bỏng nặng ở phía sau lưng, tôi thì có hai viên đạn trong ổ bụng còn Madeus đã hỏng mất một con mắt và tàn mất một cánh tay. Những di chứng này chẳng đáng là bao so với những người đồng đội xấu số khác của chúng tôi. Có người đã vĩnh viễn nằm lại nơi chiến địa, có người đã trở thành phế nhân suốt đời chỉ có thể làm bạn với giường bệnh, có người nhiễm chất phóng xạ, cũng có người điên điên dại dại từ sau những vết thương tâm lý chốn sa trường,...
Không ai trong chúng tôi lành lặn, ít ra là về mặt tinh thần. Sự chai sạn trong đôi mắt thơ ngây, trong sáng của Caroline và nụ cười ảm đạm của Madeus đã nói lên điều đó. Tôi cười nhẹ, khẽ thì thầm với cô bạn của mình:
– Caroline này, tớ muốn nghe cậu hát! Cái bài đồng dao năm xưa cậu hay hát lúc dỗ bọn nhóc trong tu viện ấy!
Caroline vuốt vuốt mái tóc tôi, gật đầu rồi cất giọng. Tiếng hát của cô ấy đã không còn trong trẻo và tươi sáng như thuở xưa. Cũng đúng thôi, chúng tôi đã không còn là những đứa trẻ nữa rồi. Madeus ngồi ngay bên cạnh Caroline, đầu ghẽ gục vào vai cô ấy và ánh mắt thì nhìn tôi. Chúng tôi lặng yên nghe bài đồng dao ấy, đôi mắt nhòe nước. Chẳng biết tự bao giờ, cả ba đứa chúng tôi đều khóc. Tôi nhổm dậy, ôm chặt lấy hai người bạn quý giá này của mình, nước mắt cứ thế tuôn rơi. Caroline nghẹn ngào lấy tay che hết khuôn mặt mình, nấc lên từng tiếng. Còn Madeus thì vỗ nhẹ lên lưng chúng tôi, mỗi người một lúc bởi hiện tại cậu ấy chỉ còn duy nhất một cánh tay.
Một giai điệu quen thuộc vang lên trong tâm trí tôi, báo hiệu cho tôi một điều chắc chắn sẽ xảy đến. Tôi vội vã hít một hơi, nói:
– Caroline! Madeus! Các cậu sẽ mãi nhớ tớ chứ?!
Bọn họ không trả lời tôi, chỉ lặng lẽ nhìn tôi rồi hỏi lại:
– Cậu cũng sẽ nhớ bọn tớ đúng không?
***
Tiếng nhạc chuông báo thức đã kéo tôi thoát khỏi giấc mơ ấy. Tôi đã cố tình cài bản nhạc yêu thích lúc bấy giờ của mình làm chuông báo để đỡ phải giận dữ đập máy khi đang ngủ ngon. Nhưng hôm ấy, tôi quả thực đã tức điên lên, chưa bao giờ tôi cảm thấy giai điệu quen thuộc tươi vui kia lại khó nghe đến vậy.
Tôi không chờ được câu trả lời của họ và ngược lại, họ cũng chẳng nhận được sự hồi đáp từ tôi. Chúng tôi cứ thế vĩnh viễn tách biệt, chẳng bao giờ gặp lại nhau được nữa. Suy cho cùng, đấy chỉ là một giấc mộng vô hình chẳng tồn tại.
Nếu sớm biết bản thân sẽ lưu luyến như vậy, tôi đã tỉnh dậy ngay khi mọi thứ chưa bắt đầu…