Gửi Hà Nội, năm không tháng mất, chẳng người gửi đi,
Tình chúng ta bắt đầu, khi mùa thu trở lại:
Khi cơn gió se sắt heo may cuốn chùm hoa sữa ngọt lịm trên lối đi quen
Khi cảm nhận được hương đất trời, vị thơm dịu của cốm lẩn trốn trong những ngõ ngách đã xa
Khi được đắm chìm vào cái màu vàng ươm không gay gắt ẩn mình dưới từng hàng cây, kẽ lá
Lúc đó ta tỉnh ngộ nhận ra, mùa thu đã trở lại.
Và anh sẽ đến bên em sau trận mưa nồng ẩm mùi của đất
Sau cái nắng hiu hiu làm phai màu vạt áo
Tóc em thả tung bay cuốn theo chiều gió lộng
Rốt cuộc thì:
Mùa thu bắt đầu phía sau những cánh rừng bát ngát, hay lặng lẽ đắm mình vào dòng sông.
Mùa thu mang theo anh, hay chỉ mang theo
một thời quá khứ...
Chúng ta xa nhau được mấy mùa hoa sữa đơm bông, để bây giờ đến bên nhau như đám mây nặng trĩu chứa cơn mưa tháng bảy, như cánh chim mải miết bay về tổ tìm chỗ trốn.
Chúng ta yêu nhau được mấy mùa hương cốm mới, để bây giờ vội vã buông tay như cơn mưa rào đột ngột khuất lối em về, rồi cách xa nhau như hai thành phố.
Cuối cùng thì:
Tình chúng ta bắt đầu, khi mùa thu trở lại
Khi mùa thu chết, tình chúng ta cũng chết.
Xin đừng quá đau lòng vì đôi ta chẳng thể yêu nhau thêm được nữa. Anh biết không, mỗi năm thu sẽ về một lần, còn quá khứ lại tìm đến em quá nhiều lần vào một thu. Cũng vì vậy khi ngửi thấy hương hoa sữa đọng sương trên tán lá, em lại chợt chìm vào lời hứa bị phai tàn năm ấy:
"Tình chúng ta sẽ bắt đầu khi mùa thu quay trở lại."
Anh đã nhận ra chưa, vị ngào ngạt của hoa sữa lại chìm đắm trong nắng hòa vào từng con phố mà ta qua. Năm nay hương về sớm, em đã học được cách chấp nhận rồi: Mùa thu của chúng mình đã chết, nhưng sao vẫn thi thoảng chờ đợi một thứ gì đó thật vô hình. Cho đến khi giây phút cơn gió heo may mơn man vào da thịt, em vội tỉnh ngộ nhận ra: ta mất nhau thật rồi.
Và cho đến cuối cùng vẫn chỉ xin anh đừng quên, những tháng ngày đắm say, mộng ước đó. Xin đừng quên em, dù rằng đôi ta chẳng còn tương phùng được nữa...
Lá thư này vốn dĩ không có người nhận chỉ còn người gửi. Em sẽ gửi lá thư này cho mùa thu cất giữ, để nói lời tạm biệt với mối tình đã chết của chúng ta như một cách tìm về bình yên và giải thoát cho chính mình.
"Tình chúng ta bắt đầu khi mùa thu trở lại".