Chào anh, Minh Vũ!
Anh có nhớ em ko? Còn em thì nhớ anh nhiều lắm!!
Anh có khỏe ko?? Có ăn uống đầy đủ ko? Anh nhớ đừng bỏ bữa nhé! Nhưng chắc em ko cần phải lo vì đã có cô ấy bên cạnh anh rồi!! Cô ấy sẽ chăm sóc cho anh. Em hậu đậu lắm! Chẳng giúp được anh mà còn gây phiền phức nữa.
Anh ghét em lắm phải ko?
Cho dù anh ghét em, hận em thì em vẫn rất yêu anh. Em ko biết mình yêu anh từ khi nào nữa.
Lúc ban đầu, em rất là bất mãn vì bị sắp đặt vị hôn phu, em đồng ý vì ko muốn ba khó xử. Nhưng sau một thời gian sống chung, em cảm thấy quyết định của mình là đúng. Em đã yêu anh. Anh là người đầu tiên em yêu với tình yêu nam nữ. Còn ba, anh hai, anh Thiên chỉ là yêu quý như người anh, người cha, những người thân trong gia đình.
Hôm ấy, sau khi gặp anh Thiên, anh ấy khuyên em nên quan tâm anh, chờ lúc thích hợp hãy tỏ tình với anh. Nhưng anh bỗng chốc thay đổi, anh có ghét bỏ em, anh đuổi em đi. Anh có biết em buồn lắm ko? Em đã đến nhà mẹ ngủ đêm đó. Và em quyết định trốn tránh. Em đi du học. Anh biết ko?? Em đã rất mong chờ anh đến tiễn em, hoặc bảo em đừng đi. Em sẽ ở lại. Nhưng anh ko đến. Em buồn lắm. Vậy là hết hi vọng rồi. Em quyết tâm sẽ quên đi anh. Nhưng ngày nào cũng có người dùng tài khoản nặc danh gửi cho em những tấm hình anh thân mật với cô ấy, anh ghét em đến vậy sao?? Em buồn lắm. Đau lắm. Là đau ở tim.
Hôm nay là một ngày mưa, trời cao cũng khóc cùng em sao??
Lúc trước, em rất thích mưa. Nhưng giờ đây, mỗi lần trời mưa, em lại thấy buồn hơn. Nước mắt hòa với những hạt mưa ướt lạnh.
Nhưng ko sao đâu! Em chịu được mà!
Em chỉ muốn thấy anh được hạnh phúc, vui vẻ thôi. Nếu ở bên cô ấy, anh cảm thấy hạnh phúc, em sẽ rời đi.
Lần này, em về nước, em sẽ nói với ba hủy bỏ hôn ước, em ko muốn làm vật cản tình yêu của anh. Em ko muốn anh ghét em thêm. Nên em sẽ rời đi. Em sẽ buông bỏ. Dù người ta nói : "Tình đầu khó phai."Nhưng em tin rồi em sẽ quên được anh thôi.
Tạm biệt anh. Người con trai em yêu.
Kí tên
Người con gái anh từng yêu