- Phải hạnh phúc nhé!
Tôi mỉm cười nhìn chú rể, vòng tay qua ôm lấy cổ anh.
- Ừ.
Anh cũng cười đáp lại tôi. Thế rồi, trước ánh mắt của
bao nhiêu người trong buổi hôn lễ, tôi hôn lên má chủ
rể. Trước khuôn mặt ngạc nhiên của anh, tôi cười:
- Hôn tạm biệt. Mai em phải đi rồi, chắc vài năm nữa
mới về.
"Cũng có thể không bao giờ về nữa." Trong lòng tôi
âm thầm bổ sung.
- Xin lỗi vì không tiễn em được.
- Có sao đâu. Thôi, em xin phép về trước nhé. Còn
phải chuẩn bị đồ nữa. Không biết bao giờ mới gặp lại.
Nhớ em không?
- Nhớ chứ.
- Ừ. Nhớ là tốt. Thôi em về đây. Kéo cô dâu của anh lại
ghen kìa. Tạm biệt.
Tôi cười chào mọi người rồi đi về. Tôi thực sự về để
dọn đồ. Mai tôi sẽ bay. Sẽ rời xa nơi đây. Xa mối tình
đầu của tôi.
Vô tình tay tôi chạm vào quyển lưu bút. Tôi lưỡng lự
rồi mở ra. Nhìn hàng chữ nắn nót bên trong, tôi mỉm
cười. Khẽ dùng tay chạm nhẹ vào dòng chữ đó.
"Anh yêu em."
Trái tim tôi ngày ấy, lần đầu rung động.
Chàng trai năm 17 tuổi của tôi, chẳng thể cùng tôi đi
đến cuối con đường. Nhưng tình đầu, đẹp và khó
quên. Tạm biệt, người em yêu.
Source: Wattpad
______
*Cảm ơn cậu đã ghé thăm vào mẫu truyện nhỏ nhỏ xinh xinh này nhé!*