Ta cho triệu kiến Thẩm Trác, bây giờ ta là quý phi, ở trong triều y cũng được phong thành quan lại, người ngoài cũng phải cung kính gọi y một tiếng Tiểu Thẩm đại nhân.
"A Trác, bây giờ ta là quý phi, đối với ta vị trí này cũng đã đủ rồi, đệ hiểu không?" Ta nhẹ nhàng nói.
"Tỷ tỷ, hoàng thượng đối xử với tỷ như vậy tại sao tỷ phải bấm bụng chịu đựng? Tỷ đáng lẽ phải..." Thẩm Trác căm phẫn nói.
Ta nhìn đệ ấy rồi cầm lấy cây kéo Giảo Hoa trên bàn chầm chậm đưa lên cổ mình.
A Trác hoảng hồn, thất kinh kêu lên: "Tỷ tỷ, tỷ muốn làm gì?"
"Quỳ xuống" Ta nhàn nhạt nói.
A Trác lập tức quỳ xuống, y cắn chặt lấy môi mình.
"A Trác, những lời nói hoang đường này nếu như ta nghe thấy thêm một câu nào nữa ta sẽ đoạn tuyệt tại đây mà đi tạ tội với phụ thân" Ta ấn kéo vào cổ mình nói.
A Trác cắn răng nuốt nước mắt: "Tại sao? Tỷ tỷ, đệ không cam tâm"
"Nếu như đệ không nghe lời thì cứ không nghe đi" Ta thở dài: "Tỷ cũng rất mệt, tỷ muốn được nghỉ ngơi sớm"
Ta vươn cao tay đâm kéo về phía cổ mình.
Máu chảy như nước trút, là máu của A Trác.
Cây kéo bị y nắm chặt, mũi kéo sắc bén sượt qua bàn tay y. A Trác đau khổ nhìn ta, đệ khàn giọng nói: "Đệ nghe, tỷ tỷ, đệ nghe theo tất cả lời tỷ"
Giang Dương nhanh chóng đến băng vết thuơng cho A Trác. Trước khi đi A Trác dập đầu với Giang Dương làm cho y bị dọa đến mức đánh đổ cả rương thuốc.
"Giang đại ca, xin huynh ở trong cung bảo vệ tỷ tỷ thật tốt. Thẩm Trác ta đây đời này sẽ ghi nhớ công ơn của Giang đại ca, ta nhất định sẽ báo đáp" A Trác trịnh trọng nói.
Ta nhìn bóng của đệ dưới ánh tà dương dần kéo dài bất giác mà bật cười thành tiếng.
A Trác của ta đã lớn rồi.
Nên chăm sóc cho mẫu thân thật tốt và chăm tốt cho bản thân rồi.
"Phi tần tự sát là đại bất kính, sẽ hỏi tội nhà mẹ đấy" Giang Dương đứng cạnh ta phiền lòng mà nói "Thà chết đi còn hơn sống mệt mỏi đúng không"
"Đại nhân, người đang nói bậy gì vậy. Bổn cung sống trong vinh hoa phú quý thì làm sao có thể hồ đồ thế chứ?" Ta cười "Ánh chiều tà thật đẹp, càng về sau thì càng thấy đẹp"
.......
Hoàng hậu sảy thai đau đớn vào nửa đêm khiến cả cung nhốn nha nhốn nháo.
Cảnh Thịnh xông đến cung điện của ta giáng cho ta một bạt tai, y mắng ta lòng dạ như rắn rết.
Bắt được người hạ thuốc chính là tỳ nữ bình thường hầu hạ ta.
Tỳ nữ quỳ dưới đất dùng hết sức hét lên Cảnh Thịnh sủng thiếp giết thê, không đếm xỉa đến tôn ty trật tự, lập nữ nhân khác làm hoàng hậu, ép thê tử mình thành thiếp, nàng muốn báo ơn tri ngộ với ta thế nên giúp ta hại chết hoàng hậu.
Buồn cười là ta còn chẳng biết tên nàng.
"Ngày trước trẫm tưởng rằng nàng hiền lương dịu hiền. Thật không ngờ rằng lòng dạ nàng lại ác độc như thế, trẫm thật sự nghĩ..." Cảnh Thịnh buồn bực, vành mắt cũng đỏ hoen.
Y nhất định rất quan tâm đến đứa bé đó. Đứa bé mà người trong lòng y yêu sinh cho y. Cảnh tượng này trông có vẻ hơi chướng mắt.
Ta cúi đầu. Sau khi Cảnh Thịnh trút xong cơn giận thì giam lỏng ta trong cung. Ngoài một ngày ba bữa ra thì không ai được phép vào. Còn những người hầu hạ ta sau khi bị tra tấn dùng hình người thì chết, người thì đi đày.
Vì vậy trước khi vào cung đuổi hết người hầu bên mình là chuyện đúng đắn.
Ngày càng trở lạnh, những đóa hoa đang mọc ấy chớp mắt trở thành tro bụi. Bởi vì bị hạn chế nên Giang Dương cũng không thể đến khám bệnh cho ta.
Ngược lại ta lại cảm thấy vui vẻ tự tại. Không cần phải uống thứ thuốc vừa đắng vừa không có tác dụng, không bị những việc vụn vặt quấy nhiễu, mỗi ngày đều có nhiều thời gian để đi ngủ.
Ta nhất định phải đi ngủ, không thể tỉnh táo ngồi cả ngày bởi vì ta sẽ sợ. Ta sợ ta sẽ chết trong khoảng thời gian này, bị người khác xem là sợ tội nên tự sát.
Ta không thể làm ô đen, làm nhơ bẩn thanh danh của Thẩm gia.
Nhưng hồi đó phụ thân ta tại sao phải quỳ xuống ta làm thế nào cũng không nhớ ra.
___________