“Non nước vốn chẳng già đi.
Cô ấy đã từng ở nơi này, gặp được anh ấy.
Chờ ngày nắng, đợi ngày râm, chờ ngày mưa, đợi ngày mai.
Chờ đợi một người sẽ không bao giờ xuất hiện nữa.”
-----Rất nhiều năm sau đó, Bạch Vân và Thương Cẩu cùng nhau già đi….
Cô ấy nghe thấy tiếng anh ấy gọi tên mình liền mừng rỡ quay đầu lại nhìn, thế nhưng cô ấy chỉ nhìn thấy những ngọn đèn dài bên bờ sông Vọng Giang sáng lên trong im lặng, hoa anh đào bên bờ sông Tô Châu từng đóa từng đóa rơi xuống trong âm thầm.
Yên hoa dịch lãnh, nhân sự dịch phân. (Pháo hoa chóng tàn, chuyện người chóng tan. Ý chỉ sự hợp tan của con người cũng ngắn như pháo hoa. Khoảnh khắc pháo hoa vừa được châm lửa thì rất nhanh đã cháy tan hết, sự tương ngộ giữa người với người cũng vội vã như thế.)-----
Lần đầu tiên Hứa Nặc gặp Thư Vọng, so với những gì Thư Vọng nghĩ sớm hơn nhiều.
Mùa hạ năm ấy, Hứa Nặc thi đậu vào trường đại học Thành đô tại quê nhà, cô đi thẳng dọc sông Vọng Giang, băng qua cầu Cửu Nhãn đông người qua lại, chính là phía nam cổng trường có ít người lui tới.
Bước vào cổng trường, cô nhìn thấy vài ngôi nhà mái ngói đỏ cổ kính được bao bọc bởi những hàng cây cổ thụ hàng trăm năm tuổi. Mùa thu, lá vàng bay khắp trời. Cổng phía bắc có một cái ao, lúc nào cũng có tiếng trẻ con bi bô chờ xem sen nở.
Vì là người địa phương, nên cô ấy chỉ mang theo vật dụng cần thiết hàng ngày, cho vào một chiếc túi vải thô màu đen, đeo chéo qua vai, ung dung nhảy chân sáo trên đường, không màng đến ánh nắng đang gay gắt kia.
Một chiếc xe đạp leo núi màu đen đột nhiên dừng lại bên cạnh cô, một chàng trai gầy gò nhưng trông rất đẹp trai, đội một chiếc mũ bóng chày, hỏi cô bằng tiếng phổ thông: “Hello bạn học, cho tôi hỏi thăm đường đến sông Vọng Giang đi như nào?”
Hứa Nặc ngẩng đầu lên, đối diện cô là gương mặt có đôi mắt màu đen, đôi chân mày sắc kiểu các vị tướng chân chính thời xưa, sống mũi cao thẳng. Cô tháo tai nghe xuống, theo thói quen dùng tiếng địa phương chỉ đường cho cậu bạn kia. Sau khi chỉ đường xong, gương mặt cô ấy đỏ lên, anh bạn này cười và gật gật đầu, không quên nói cảm ơn cô ấy.
Sau đó anh ấy đã chạy như bay, phi xuống một con dốc, chiếc áo phông trắng bị gió thổi bay lên, hoa lá của những cây ngô đồng hai bên đường đua nhau nở rộ.
Vào một ngày trời nắng đẹp, khi Hứa Nặc đi ngang qua dãy phòng dạy nhạc cũ, cô ấy nghe thấy có người dùng đàn piano đàn bài hát <> của ca sĩ Châu Kiệt Luân.
Hứa Nặc dừng lại, cô ấy quan sát xung quanh, mới phát hiện ra được nơi phát ra tiếng đàn. Cô bèn dời một hòn đá, bước chân lên trên, nhìn vào những tấm cửa sổ cũ kĩ đầy màu sắc, thấy bên trong phòng có một người con trai đang ngồi.
Anh ấy mặc một chiếc áo len màu đen, đầu đội chiếc mũ bóng chày màu đen, ngồi bên cây đàn quay lưng về phía cô.
Tiếng đàn như một lời tâm sự.
Cô ngồi dưới gốc một cây ngô đồng đợi anh ấy, cô đợi từ ba giờ chiều cho đến lúc mặt trời lặn, và tiếp tục đợi tới khi các ngôi sao trên bầu trời sáng lên, cuối cùng cũng đợi được đến lúc anh ta bước ra khỏi phòng. Cô ấy muốn lấy hết can đảm để bước tới trước mặt của anh ấy mà nói: "Cậu đàn nghe thật hay, tôi rất thích ca sĩ Châu Kiệt Luân, tôi rất thích bài hát Ngày nắng.
Đêm đó ánh trăng lãnh đạm, nhưng cuối cùng cô ấy chỉ ngẩng đầu lên, nhìn anh ấy một cái dưới ánh đèn màu hoàng hôn.
Sau này, có một trận đấu bóng rổ diễn ra với sự tham gia của các ngành trong trường đại học, ngành mà Hứa Nặc học là ngành điện tử, lại thi lọt vào vòng chung kết. Danh sách thi đấu được đưa ra, ngành điện tử thi với ngành y, các nam sinh ngành điện tử hay tin nên rất háo hức, nôn nóng thử sức, cảm thấy cơ hội chiến thắng rất cao. Vì ngành điện tử rất ít con gái, nên Hứa Nặc đã được giao nhiệm vụ ra sân làm người lật bảng tỷ số. Thời tiết ngày hôm đó đẹp lạ thường, khi Hứa Nặc ngẩng đầu lên, cô đã nhìn thấy một chàng trai tuấn tú đang đứng dưới cột bóng rổ uống nước, anh ấy đeo một chiếc bao cổ tay màu đen, đang nói chuyện với người đồng đội đứng kế bên, vẻ mặt vô cùng bình thản. Khi trọng tài vừa thổi còi bắt đầu, anh ấy đã nhảy cao lên và lừa bóng. Khán giả còn chưa kịp phản ứng gì, thì anh ấy đã ghi về cho đội mình được hai điểm. Anh ta quay nhìn và high với đồng đội của mình, dưới bầu trời xanh mây trắng, anh ấy là một chàng thiếu niên đầy tinh thần và phong độ.
Nhớ lại dáng vẻ lúc anh ấy ngồi đàn bằng đôi bàn tay rất đẹp với thủ thuật vừa nhịp nhàng vừa chính xác. Hứa Nặc đỏ hết cả mặt, luýnh quýnh lật bảng tỷ số, khi trọng tài vừa thổi còi thì anh ấy lại ghi thêm điểm.
Trận bóng rổ tiếp tục thêm một lúc, sinh viên ngành điện tử bị cho ăn hành sấp mặt. Nói đến Thư Vọng của ngành y học lâm sàng, nam sinh nào cũng thấy rất tức tối, anh ấy thi đại học cao hơn người khác mấy chục điểm, nhưng lại không chọn vào Thanh Hoa Bắc Đại, giờ ở đây hành người khác.
Nhóm người cổ vũ bắt đầu tản đi, Hứa Nặc cùng với vài nhân viên khác nán lại quét dọn sân bóng, mặt trời dần dần ngả về hướng tây, trên sân vận động đầy mớ hỗn độn. Hứa Nặc khom lưng quét dọn rác, mệt đến nỗi người lã mồ hôi, đột nhiên cô nhìn thấy có bóng người đang đứng trước mặt mình, cô ngẩng đầu lên nhìn thì thấy anh ấy. Thư Vọng giúp họ đi đổ rác, rồi khiêng về một thùng nước uống, chia cho mọi người, anh ấy ân cần đưa cho mọi người với thái độ tôn kính và nói: “Vất vả cho mọi người rồi.”
Thư Vọng đưa chai hồng trà cho Hứa Nặc, nhưng cô ấy không uống ngay mà để nó lên bàn, trời sụp tối, ánh đèn màu nắng ấm được bật lên, và ánh sáng chiếu rọi vào thân chai hồng trà, màu sắc đẹp đẽ phát ra thật khiến cho người ta không nỡ uống. Kể từ đó về sau, Hứa Nặc đều chỉ uống mỗi hồng trà.
Hứa Nặc nằm bò lên bàn, trong quyển nhật kí của cô chỉ viết mỗi tên anh: Thư Vọng, Thư Vọng, Thư Vọng,……
Bạn cùng phòng của cô chường người qua xem rồi bĩu môi: “Ha, Thư Vọng, lại là Thư Vọng.”
Rồi cô bạn ấy duỗi tay ra, sỉ vào đầu cô: “Cậu có biết điểm ngành y học lâm sàng của trường chúng ta cao bao nhiêu không? Có biết lý do vì sao anh ấy bỏ chọn Thanh Hoa Bắc Đại không? Vì sao lại vượt ngàn dặm xa xôi từ Thượng Hải để đến miền tây chỉ mới đang phát triển của chúng ta không?”
“Anh ấy có một cô bạn gái thanh mai trúc mã, cô ta thi trượt đại học nên phải học thi lại lần nữa, cho nên anh ấy liền theo cô ấy để đến Thành Đô này. Việc anh ấy học ngành y cũng thế, bởi vì sức khỏe của cô bạn gái ấy không tốt, nên anh ấy đã học y để chăm sóc cho cô bạn gái kia.”
“Hứa Nặc ngốc à, đừng mơ mộng nữa, người ta bên nhau bảy năm đó, cuộc đời của cậu có được bao nhiêu cái bảy năm?”