Thẩm Giác khải hoàn trở về triều theo lý thì phải được ban thưởng theo công trạng, chỉ là phải họp triều nên buổi phong thưởng này phải dời lại.
Sáng sớm hôm nay Thẩm Giác vào cung, lần này thắng lớn nơi tiền tuyến, tuy rằng y là phó tướng nhưng cũng lập không ít công lao. Chỉ là khi phong thưởng y bị vạch trần chuyện không tuân theo mệnh lệnh của hoàng đế khi ở Nhạn Đài Quan. Nhạn Đài Quan không phải trạm gác quan trọng nhưng khi ấy Thẩm Giác tự mình xuất binh, ngược lại còn bị quân địch mai phục. Tuy không khiến Nhạn Đài Quan thất thủ nhưng cũng khiến hơn trăm tướng sĩ bị thuơng.
Chuyện này nói lớn không lớn nói nhỏ không nhỏ, nhưng bây giờ trong triều Thẩm Giác cũng được coi là một nhân vật quyền thế lớn mạnh. Vài tướng sĩ vào lúc báo cáo rõ biết chuyện nhưng không nói ra mà giấu đi coi như thuận nước giong thuyền. Không ngờ rằng chuyện này lại truyền đến tai hoàng thuợng.
Hoàng thượng tuy rằng không nói nhưng chung quy người cũng niệm tình công lao của y nơi tiền tuyến coi như lấy công chuộc tội, cũng coi như là vô cùng khai ân.
Về đến Thẩm phủ, trong lòng Thẩm Giác lại có chút không phục. Bà Thẩm luôn đợi trong cung ban thưởng đến nhưng bà chỉ thấy con trai mặt mày không vui quay về. Vừa vào cửa đã tháo mũ quan Tam phẩm đập xuống đất. Bà Thẩm giật cả mình vội vàng nhặt mũ quan lên ôm trong lòng: "Cái thằng ngỗ nghịch này, đây là đồ có thể lấy để trút giận sao? Đây là tiền đồ của con, là vinh quang của Thẩm thị chúng ta đấy!"
"Chẳng qua cũng chỉ là một Tam phẩm nhỏ bé, có gì phải đau lòng chứ. Bây giờ con từ tiền tuyến quay về, không những không được ban thưởng vậy mà mấy tên phó tướng cùng bậc với con đều nhận được ân điển, địa vị sắp vượt qua con rồi. Sau này trong quân đoàn e rằng con càng ngày càng chẳng có địa vị gì"
"Con thắng trận quay về lần nào không được phong thưởng, đãi ngộ. Lần này sao lại như vậy?"
"Tại sao à? Chuyện con ở tiền tuyến tự mình xuất binh không biết tại sao lại truyền đến tai của hoàng thượng. Vừa có thể biết rõ chuyện trong quân đoàn lại còn có thể bép xép trước mặt hoàng thượng, người có bãn lĩnh lớn như vậy e rằng không nhiều. Vào giờ phút quan trọng này dùng chuyện này dằn mặt con cũng chỉ có mỗi hắn"
Tuy mẹ con Thẩm gia không cam tâm nhưng cũng có vài phần kiêng dè đối với Tô Tuần. Nếu không chịu nhận tội, chỉ dựa vào quyền thế của một mình Tô Tuần ở triều bây giờ thì con đường quan lộ của y cũng khó mà đi.
Sau đó chuyện xảy ra ngày hôm nay, một chữ cũng không thiếu được truyền đến tai của Tô Tinh. Đối với thủ đoạn này của ca ca trong thâm tâm của Tô Tinh cũng cảm thấy ấm lòng vài phần. Tô Tuần có tài khiến đất nước an yên lại còn có quan hệ thân thiết với hoàng thượng, tuổi còn trẻ đã có chức vụ quan trọng. Đối với muội muội Tô Tinh này y vừa là cha vừa là huynh, sủng ái vô cùng. Bây giờ chuyện Liễu thị vào nhà đã là chuyện chắc chắn, nhưng dù cho ả có vào được thì chỉ cần cả tộc Tô thị chưa sụp đổ thì Tô Tinh mãi mãi là chủ mẫu lo liệu mọi việc của Thẩm phủ.
Có chuyện dằn mặt này của Tô Tuần nên Thẩm Giác cũng không dám biểu hiện ra chuyện muốn nạp thiếp, y vội vàng cử hành hôn lễ trước giao thừa. Mọi hình thức đều vội vàng làm cho qua, đóng cửa lại bái thiên địa rồi coi như xong, đến việc kính trà cho Tô Tinh cũng để qua sáng sớm ngày hôm sau bù.
Qua giao thừa là năm mới, mùa đông nơi đô thành trước giờ đều không lạnh nhưng năm nay lại nhìn thấy trận tuyết rơi hiếm có. Thời tiết vừa trở lạnh đương nhiên là tất cả mọi người đều không thích vận động. Thẩm phủ của những năm trước đều náo nhiệt nhưng năm nay lại yên tĩnh đi nhiều. Tô Tinh cũng lấy lý do là quá lạnh ngày ngày làm ổ trong Đông Uyển xem sách, ngược lại nàng lại vô cùng hài lòng.
Tô Tuần nghĩ trời tuyết khó đi đường nên bảo người đến truyền tin cho Tô Tinh không cần về Tô gia, thuận tiện còn cho người tặng rất nhiều quà mừng năm mới. Từng dòng người bê những món quà quý giá đi lướt qua Liễu Như Vân, trong lòng ả vô cùng đố kị và phẫn nộ nhưng lại không dám nói.
Từ khi Liễu Như Vân vào nhà, Thẩm Giác không còn đến Đông Uyển của Tô Tinh thêm lần nào nữa. Hạ nhân trong phủ xưa nay toàn kẻ nịnh hót, ban ngày làm việc cũng khó tránh lắm mồm đôi ba câu thảo luận vị di nương mới được cưới này thật có phúc. Vừa mới vào phủ đã khiến phu nhân bị ghẻ lạnh.
Liễu Như Vân trước giờ tự coi mình là nhất, hai ngày này nghe thấy lời nói rỉ tai của hạ nhân mà trong lòng vui vẻ vô cùng. Đến cả việc đối xử với Tô Tinh cũng xem nhẹ đi vài phần. Lúc này ả đang nằm trong lòng của Thẩm Giác nũng na nũng nịu nói: "Bây giờ lão gia ở trong triều quyền thế lớn mạnh, con đường làm quan, tiền độ nhất định sẽ vô tận. Trước khi vào phủ thiếp nghe lão gia nói đến Tô Tinh, thiếp còn tưởng rằng con gái của Tô gia là nhân vật gì ghê gớm lắm cơ. Bây giờ xem ra cũng chỉ là người dựa vào lão gia để sống qua ngày"
Thẩm Giác nhẹ nhàng ôm lấy người con gái trong lòng mình dịu dàng nói: "Đang mang thai không nên nghĩ nhiều. Điều bây giờ nàng nên làm là nghỉ dưỡng rồi sinh cho ta một cậu con trai trắng trẻo, mập mạp."
Nói đến Tô Tinh Thẩm Giác đột nhiên hơi phân tâm, y nhìn trăng tròn bên ngoài cửa sổ thì đột nhiên nhớ ra hôm nay là ngày mười lăm. Đã hơn nửa tháng y chưa đến phòng của Tô Tinh rồi.
"Vân Nhi, bỗng dưng ta nhớ ra còn việc cần phải xử lí. Nàng nghỉ ngơi sớm nhé"
"Lão gia"
Thẩm Giác vội vàng đến Đông Uyển, bây giờ vốn là giờ đèn đuốc sáng trưng Đông Uyển lại lạnh ngắt như tờ, chỉ có lác đác vài ánh đèn. Tuyết dần dần rơi xuống, Thẩm Giác bảo thằng nhóc đứng cạnh đang che dù cho y lên trước gõ cửa.
Hồng Tụ và Lục Tụ mở cửa đi ra thấy Thẩm Giác thì giật mình: "Tuyết nhiều gió lớn, cô gia qua đây sao không gọi người thông báo một tin"
"Phu nhân ngủ chưa?"
"Đêm nay trời lạnh, tiểu thư đã nghỉ ngơi rồi. Nếu cô gia có chuyện nô tỳ sẽ đi gọi tiểu thư dậy"
"Không cần, không cần. Nếu nghỉ ngơi rồi vậy thì cứ để nàng nghỉ ngơi đi, đi giúp ta thu dọn thư phòng. Hôm nay ta còn vài chuyện cần phải làm"
"Vâng, cô gia"