[Thanh Xuân Vườn Trường] Yêu đơn phương ?
Tác giả: Hạ Linhh
“Luân, tôi thích cậu!”
“Tránh xa tôi ra một chút, tôi sẽ không thích cậu đâu!”
Mạc Luân nói thế rồi đeo tai nghe lên đi thẳng vào trong lớp, để mặc Uyên Nhi đứng trơ ngòai cửa một mình.
......
“Luân, bài này tôi không hiểu, giảng cho tôi với!”
Mạc Luân khó chịu nhăn mày quay sang nhìn chị, còn chưa kịp nói đã nghe thấy Uyên Nhi lên tiếng trước:
“Cậu là cán bộ phụ trách môn Toán, cậu không có quyền từ chối tôi hỏi bài cậu!”
Mạc Luân bất đắc dĩ, lại phải giảng bài cho chị.
.......
“A!”
Uyên Nhi ôm đầu đau đớn ngồi thụp xuống đất. Một trái bóng mạnh như vậy văng vào đầu chị, chị sắp đau đến phát khóc rồi.
“Không sao chứ?”
Uyên Nhi nghe giọng nói trầm ấm văng vẳng gần bên tai, tưởng Mạc Luân chạy đến bên an ủi mình, chị cố gắng nhịn đau, hít sâu một hơi rồi nở nụ cừoi ngẩng mặt lên:
“Tôi không....”
Uyên Nhi khẽ ngây người nhìn khung cảnh trước mặt. Trước mặt chị không có gương mặt lo lắng của anh, mà là bóng lưng anh đang đứng đối diện, dành sự quan tâm, lo lắng cho vết thương ở chân cô gái khác - lớp trưởng Quỳnh Như.
Rõ ràng bóng rơi vào đầu chị rồi mới lăn đến chân Quỳnh Như, so ra vết thương của chị nặng hơn Quỳnh Như rất nhiều, nhưng người anh quan tâm, vĩnh viễn không phải chị.
Uyên Nhi cười tự giễu, bỏ qua đau đớn mà cố gắng đứng lên, đi lướt qua chỗ hai người họ, mắt một mực dính chặt xuống nền đất, không dám ngẩng lên.
Chị chỉ sợ, một khi nhìn thấy cảnh tượng trước mặt, chị sẽ không kìm được mà bật khóc.
.......
“Uyên Nhi, cậu làm tôi quá thất vọng, cậu lại còn ăn cắp đồ của lớp trưởng rồi đẩy cô ấy ngã cầu thang.”
Đôi mắt Uyên Nhi đã mờ hơi nước, chị cố gắng giải thích, lại phát hiện ánh mắt anh càng ngày càng trở nên xa lạ.
“Không phải tôi làm, lúc đó tôi không hề đến gần cô ấy.”
“Cậu còn chối? Chẳng phải cậu thích tôi sao? Cậu ghen ghét vì tôi thích cô ấy nên mới làm ra trò này đúng không?”
Uyên Nhi bất lực không biết nói gì, chỉ biết lắc đầu nguây nguậy. Xung quanh những tiếng xì xào bán tán vang lên, những ánh mắt khinh bỉ nhìn chằm chằm khiến chị không thể thở nổi.
Chị không ngờ, anh rõ ràng biết chị thích anh như vậy, lại có thể nói thẳng ra làm nhục chị trước mặt mọi người.
“Không phải như vậy! Mạc Luân, cậu biết rõ tôi như thế nào mà!”
“Muốn tôi hiểu cậu, cậu xứng sao?”
Mạc Luân nhìn chằm chằm chị, ánh mắt loé lên lửa giận, hoàn toàn không có sự thương hại nào, tất cả đều là phẫn nộ.
“Vì thích tôi, ngay cả chuyện hại người cậu cũng dám làm! Tình yêu của cậu làm tôi cảm thấy đê tiện, bẩn thỉu, tôi thật ghê tởm cậu!”
Anh nói hết câu liền quay người rời đi, không hề để tâm đến việc chị đang bị mọi người chỉ trích như thế nào. Hiện tại, anh chỉ lo lắng cho Quỳnh Như mà thôi.....
Uyên Nhi thờ thẫn đứng ở nơi đó, đã khóc đến cạn kiệt nước mắt, nhìn anh lãnh đạm không chút lưu tình rời đi, chị mới chợt nhận ra, trong trò chơi tình ái này, chị là đứa ngu xuẩn một cách triệt để.
Thích anh cả 5 năm thanh xuân, từ lớp 8 cho đến lớp 12. Thích anh là cậu bạn hàng xóm hàng ngày chở chị đi học, đèo chị về. Cuối cùng chỉ đổi lại được một câu nói chán ghét đến cực điểm của anh.
“Mạc Luân, dạ dày cậu không tốt, bữa sáng!”
Mạc Luân văng tay hất toàn bộ túi đồ ăn sáng xuống đất, miệng nở nụ cười khinh bỉ:
“Quỳnh Như bị cậu hại gãy chân phải nằm viện điều trị, cậu có phải rất vui mừng không? Còn có thể tới đây đưa đồ ăn sáng cho tôi?”
Uyên Nhi không nói gì, cúi người lặng lẽ nhặt túi đồ ăn sáng lên, mắt đã tràn ra giọt lệ thuỷ tinh, nhưng cuối cùng chị vẫn mỉm cười sáng chói:
“Tôi nói tôi không làm, cậu có tin không?”
“Tin? Trịnh Uyên Nhi tôi nói cho cậu biết, cậu hại người con gái tôi thích như vậy, hiện tại cậu ngay cả tư cách nói chuyện với tôi cũng không có! Cách xa tôi một chút, tôi thật khinh thường cậu!”
Nói rồi Mạc Luân đạp xe đi mất, để Uyên Nhi đứng trơ trọi dưới cái nắng bình mình ấm áp. Cảnh tưởng cậu quay lưng đi làm chị nhớ đến hình ảnh năm đó, anh đến sân bóng rổ đánh bóng, chị đứng ngoài cổ vũ, đưa nước cho anh.
Nụ cười năm đó, chị còn nhớ mãi. Ánh mắt năm đó, khắc cốt ghi tâm.
Nhưng chị không ngờ, chỉ lỡ đắm chìm vào một ánh mắt của cậu thanh niên khoác trên mình chiếc áo sơ mi có mùi nắng năm ấy, lại có thể say đến 5 năm không tỉnh. Ngay cả khi bị anh vũ nhục như vậy, vẫn là không tỉnh.
Bạn thân không đành lòng nhìn chị sa vào vũng lầy, đã nói với chị:
“Mày xinh đẹp như thế mà đầu óc có vấn đề à? Đâm đầu vào thích một thằng chẳng ra gì, ngay cả phân biệt đúng sai cũng đếch phân biệt được thì có gì đáng để mày thích? Ngoài kia còn bao nhiêu tên nam sinh tốt, mày vơ đại cũng có thể lấy được mặt hàng tốt hơn thế này!”
Chị chỉ lắc đầu cười trừ. Chính chị cũng không rõ lý do vì sao bản thân lại cố chấp như vậy. Có thể do anh là tín ngưỡng trong thế giới của chị, cũng có thể là do thói quen.
Nếu như thật sự là thói quen, vậy chắc chắn là một thói quen khó bỏ....
.......
“Bốp!”
Uyên Nhi bị tát đến đầu váng mắt hoa, cả người mất trọng tâm mà ngã nhào xuống đất.
Anh tát chị? Mạc Luân lại tát chị?
Chị kinh ngạc mở to mắt ngước lên nhìn anh, đôi mắt đã có chút phiếm hồng.
“Mạc Luân, lỗi không phải do cậu ấy, cậu làm gì vậy? Là tớ đứng không vững tự ngã, cậu lại có thể tát Uyên Nhi?”
Quỳnh Như vừa mới xuất viện, chân vẫn bó bột nên cần có nạng và người dắt, mà chị lúc nãy lại tự nguyện chạy ra đỡ Quỳnh Như.
“Cậu không cần giải thích hộ cô ta! Trịnh Uyên Nhi, cô quá đáng lắm rồi! Không muốn dìu Quỳnh Như thì không cần phải ra đây tỏ vẻ người tốt sau đó lại hại cô ấy một lần nữa. Cậu hại người thành thú vui rồi phải không? Cũng không xem lại bố mẹ dạy cậu thành ra cái dạng gì rồi?”
Mạc Luân tức giận chỉ tay vào mặt chị, cũng không có ý định giúp chị đứng lên mà còn nhìn chị với ánh mắt lạnh lẽo.
"Cậu.....cậu vừa mới nói gì cơ?"
Uyên Nhi ngước đôi mắt đẫm nước mắt lên nhìn Mạc Luân đang đứng đằng trước, tuy trong mắt cô là nước, nhưng ánh mắt trở nên vô cùng kiên định, thậm chí còn có chút khó tin.
"Mặc Luân, cậu nói to lên cho tôi, nãy cậu mới nói cái gì?"
Trịnh Uyên Nhi căn bản muốn hét lên nhưng cổ họng cô như có cái gì đó chặn lại, nghẹn họng mãi cũng không thốt nổi nên lời.
"Nói thì nói. Trịnh Uyên Nhi, tôi nói cậu đấy, cậu thật là một đứa vô giáo dục cậu biết không? Có bố mẹ mà không được dạy, làm ra những trò bỉ ổi như vậy trên ghế nhà trường, cậu có biết tôi nhìn cậu cảm giác chán ghét thế nào không?"
Uyên Nhi chăm chú nhìn gương mặt người thiếu niên trước mặt, tiếp sau đó bật ra một nụ cười khẽ.
A, đúng là người thương trong mắt hóa Tây Thi, cái gì Quỳnh Như làm cũng tốt đẹp cả, còn cái gì Uyên Nhi cô giúp đỡ đều trở nên tính kế và xấu xa. MẠc Luân ăn nhờ ở đậu nhà cô 5 năm, bố mẹ cô coi anh như con ruột, vậy mà hiện tại những câu cay đắng như vậy anh vẫn có thể thốt ra như thường.
"A"
Ngay lúc mọi người đang chăm chú dõi theo Uyên Nhi ngồi đó cười khinh miệt, một tiếng động lớn lập tức thu hút sự chú ý. Chỉ thấy quyển sách từ đâu bay đến, một phát trúng ngay sườn mặt của Mạc Luân, làm anh kêu lên một tiếng.
"Nói nhiều như vậy, sợ người ta không biết mày thích ức hiếp phụ nữ sao?"
Từ cửa sổ, một thanh niên mặc sơ mi trắng, quần jean đen nhảy vào, tay đặt ở trên tóc, tùy ý xoa loạn lên, bộ dạng vừa mới bị giọng nói bên này đánh thức từ trong mộng.
Đám đông đang đứng vây xem, đặc biệt là các cô thiếu nữ như gặp được idol, nhất thời mắt dán lên trên người cậu ta, một khắc không rời.
"Xem ai kìa xem ai kìa, trai hư trường ta Tuấn Khang đó, đúng là đẹp như lời đồn, tim tôi đang đập thình thịch nè thấy không!"
"Cái gì mà trai hư, dùng từ ngữ đúng chút được không? Mới hôm trước thi cuối kì cậu ấy còn xếp top2 của trường đấy, kém mỗi Uyên Nhi thôi!"
Tuấn Khang không quan tâm đến lời đám tếu xung quanh, một mực đi thẳng đến chỗ ba nhân vật chính của drama trường học đang đứng, nhìn Uyên Nhi một chút, sau đó thoải mái gác tay lên vai Mạc Luân, môi nở nụ cười lười biếng:
"Bạn học, anh đây dạy chú một điều, con trai nói ít làm nhiều, tôn trọng bạn nữ một chút mới ra dáng đàn ông."
Cậu quét mắt về phía Uyên Nhi, lại trầm giọng cười:
"Nãy giờ mày nói nhiều như vậy, anh đây còn tưởng là hai cô gái đang cãi nhau."
"Mày...."
Mạc Luân tức đến nổi đom đóm mắt, đang định nói lại vài câu thì Tuấn Khang đã hất vai anh ra, đi về phía Quỳnh Như, cúi đầu, giọng nói y như bạch mã hoàng tử, ấm áp động lòng người:
"Bạn học, tôi dìu cậu về được chứ?"
So với Mạc Luân được con gái trong trường nhận xét là lạnh lùng khó gần, họ lại càng thích những chàng trai nghịch nghịch nhưng ấm áp như thế này hơn, đương nhiên, Quỳnh Như không phải ngoại lệ.
Cô ta nghiêm túc nhìn ánh mắt giảo hoạt của Tuấn Khang một lúc, sau đó xoay người lại, đưa tay tát lên mặt Mạc Luân một cái, giọng điệu hùng hổ:
"Mạc Luân, trước đây tớ tưởng cậu rất ga lăng với phái nữ, xem ra hiện tại tớ nghĩ sai rồi. Ngay cả đánh cậu cũng có thể đánh người bạn thân đã bên cậu 5 năm, thực làm tớ có cách nghĩ khác về cậu đấy."
Mắng nhiếc một hồi, lúc Quỳnh Như nghĩ mình thật đủ oai phong, thể hiện là một người bạn tốt giúp Uyên Nhi ra mặt, cô ta mới quay ra đặt tay vào tay của Tuấn Khang, bỏ mặc Mạc Luân đang chết sững đứng đó. Quỳnh Như cố hết sức để bản thân thật yếu đuối, mềm mỏng nhẹ giọng nói:
"Vậy phiền cậu...."
Tay còn chưa chạm tay, lời chưa nói hết, Quỳnh Như đã thấy cậu rút tay về, vẻ mặt chế giễu nhìn cô ta, đôi mắt kiếm có chút ngạc nhiên, lời nói ra tự nhiên vô cùng:
"Xin lỗi, nhận nhầm người rồi."
Nói rồi, cậu nháy nháy mắt, chạy về phía Uyên Nhi đang im lặng rời khỏi đám đông, hai tay ôm ngang người cô, nhẹ nhàng bế lên.
"A, cậu...."
Đột nhiên bị mất trọng tâm, Uyên Nhi chỉ kịp hét lên một tiếng, tay víu vào sau cổ cậu, đôi mắt lúc nãy vì khóc mà trở nên hơi nhòa, lắc lắc mấy cái mới nhìn rõ được người trước mắt.
"Tuấn Khang cậu.....cậu thả tôi xuống, tôi tự đi được."
"Suỵt, khóc nhè trông khó coi chết đi được, che cái mặt đi, không ngày mai cậu lại lên trên bảng thông báo của trường đấy."
Cậu vừa nói vừa đem cô ôm sát hơn, để mặt cô dán vào ngực cậu. Uyên Nhi luống cuống không biết nên làm sao, cô quệt tay lau sạch vết nước mắt khô còn đọng trên mặt, vặn vẹo muốn nhảy xuống. Đúng lúc này, giọng nói không mấy dễ nghe vang lên trên đỉnh đầu:
"Còn cựa quậy, xem thử tôi có ném cậu từ đây xuống sân thể dục không nhé?"
Uyên Nhi vốn là người nhát gan, nghe thế lập tức cứng người, không dám động đậy nữa.
Hiện tại cô rất mệt, mọi lời nói lúc nãy của Mạc Luân cứ quanh quẩn trong đầu làm cô rất khó chịu, thân thể mềm nhũn, chưa kể vết sưng trên mặt làm cô đau rát, thật sự không muốn cựa quậy nữa, cũng không còn hơi sức để cựa quậy nữa, vì thế liền thuận theo cậu, để mặc cậu bế đi, rời khỏi nơi đó trong ánh mắt kinh ngạc của đám đông và một sự khó chịu dâng lên trong lòng Mạc Luân.
Anh khó chịu? Khó chịu vì cái gì chứ? Không phải Uyên Nhi đáng để mắng sao?