chiến tranh và hòa bình
Tác giả: розы для тебя
Tôi luôn đặt một câu hỏi là tại sao lại có chiến tranh và chiến tranh để làm gì? Chiến tranh có phải là tham vọng của con người? tại sao con người lại ích kỉ chỉ vì lợi ích riêng mà hi sinh cả ngàn người?Chiến tranh có giúp được gì không? Hay chỉ là một cuộc chiến của hai bên? trả lời tôi bằng suy nghĩ của bạn....
Vậy chiến tranh đến từ đâu?
Vậy thì nguồn gốc chiến tranh từ đâu mà ra? Liệu nó có phải là một trong những điều kiện gắn liền với cuộc sống của con nguời?
Chiến tranh là gì? Có rất nhiều định nghĩa về hai từ chiến tranh. Nhưng hiểu một cách đơn giản: Chiến tranh là một hiện tượng xã hội mang tính lịch sử, là hoạt động đấu tranh giữa các nước, các giai cấp, các lực lượng chính trị có lợi ích địa vị đối lập nhau nhằm đạt được lợi ích về kinh tế hay chính trị.
- Chiến tranh có thể diễn ra thông qua hoạt động quân sự (Đại chiến thế giới 1, Đại chiến thế giới thứ 2) hoặc phi quân sự (Chiến tranh lạnh).
Chiến tranh gây ra nhiều hậu quả nghiêm trọng trên mọi phương diện.
* Con người:
- Để lại những thương vong về bên ngoài:
Hàng nghìn người đã ngã xuống vì chiến tranh, họ là những con người không tên không tuổi.
Có những con người may mắn sống sót nhưng vẫn để lại nhiều di chứng: các thương binh, các bệnh nhân chất độc màu da cam.
Để lại những nỗi đau ở bên trong: những dư chấn thời hậu chiến: ám ảnh về cái chết, nỗi đau mất mát người thân, gia đình bị ly tán…
* Của cải, vật chất:
- Ô nhiễm môi trường, thiên nhiên bị tàn phá nghiêm trọng.
- Các công trình của văn minh nhân loại bị phá hủy.
- Nền kinh tế trở nên kiệt quệ.
- Trình độ văn hóa thấp, mất đi bản sắc văn hóa dân tộc.
Chiến tranh Việt Nam:
Từ buổi đầu dựng nước, dân tộc Việt Nam đã phải đối mặt với rất nhiều cuộc chiến tranh xâm lược. Nhưng trong đó, phải kể đến cuộc chiến đấu bảo vệ đất nước suốt một nghìn năm Bắc thuộc và hai cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ.
Hậu quả:
Một nghìn năm Bắc thuộc: Nền văn hóa của người Việt cổ dần bị ảnh hưởng bởi văn hóa Trung Hoa (Những tư tưởng về Nho giáo: trọng nam khinh nữ, công dung ngôn hạnh… vẫn còn thấm sâu trong suy nghĩ của nhiều người).
Trong hai cuộc kháng chiến chống Pháp, chống Mỹ: Hàng nghìn người con Việt Nam đã phải hy sinh, biết bao cái tên ra đi ở tuổi mười tám đôi mươi khi đang mang trong mình nhiều khát vọng tuổi trẻ (những cô gái ngã ba Đồng Lộc, anh Kim Đồng…). Chiến tranh tàn phá đất nước ta: giặc dốt giặc đói kéo theo giặc ngoại xâm (Năm 1945, hơn hai triệu đồng bào chết đói, 90% dân số nước ta còn mù chữ..). Những hậu quả để lại di chứng đến tận sau này (bệnh nhân chất độc màu da cam, những dư chấn về tâm hồn.
chiến tranh đã và đang gây ra những gì???
Cứ mỗi dịp tháng tư về, khi mà đất nước đang hân hoan trong những ngày mùa xuân lịch sử của ngày Giải phóng miền Nam thống nhất đất nước, tôi lại thấy xúc động khi nghe những giai điệu của bài hát “Lá Cờ”:
“Tôi lớn lên khi đất nước không còn chia Bắc - Nam
Chẳng biết chiến tranh là gì, chỉ được nghe trong những câu chuyện của cha…”
Có lẽ những thế hệ đi trước đã từng chứng kiến hai cuộc chiến tranh lớn của dân tộc sẽ không bao giờ có thể quên được những năm tháng đau thương mà hào hùng đó. Tôi tự hỏi để có nền độc lập nhân sâu xa nhất vẫn xuất phát từ việc tranh chấp quyền lợi về kinh tế và chính trị.
Vậy chiến tranh đã gây ra những gì? Khi một cuộc chiến tranh xảy ra, dù là chính nghĩa hay phi nghĩa cũng đều để lại những hậu quả hết sức nặng nề cho các bên tham chiến. Có lẽ chẳng cần phải học lịch sử, mỗi người đều có thể chứng kiến được những hậu quả của chiến tranh. Mất mát to lớn nhất không gì bù đắp được phải chăng chính là con người? Hàng ngàn những ngôi mộ liệt sĩ nằm lặng im trong các nghĩa trang tưởng niệm. Các anh các chị đều là những con người tuổi đời còn rất trẻ mới mười tám đôi mươi với nhiều hoài bão thanh xuân vì chiến tranh phải ra đi, nhưng đều mang trong mình lời thề: “Quyết tử cho tổ quốc quyết sinh”. Họ đã yên nghỉ nhưng cho đến tận hôm nay vẫn không ai biết tên biết tuổi biết quê hương của họ ở nơi đâu. Không chỉ là mất mát của người ra đi, đó còn là mất mát của những người ở lại. Không phân biệt quốc gia hay dân tộc, những người mẹ có con tham gia chiến tranh đều chung một tấm lòng: lo lắng khi tiễn con lên đường, mỏi mòn chờ đợi tin tức của con và chạnh lòng, đau đớn khi nghe tin đứa con của mình mãi mãi không trở về. Ở Việt Nam, không hiếm những bà mẹ Việt Nam anh hùng phải chịu cảnh mất đi không chỉ một đứa con. Những người mẹ ấy đã sinh con ra nuôi con lớn nhưng chưa kịp nhận sự đáp đền thì con đã đem đời mình hiến dâng cho tổ quốc. Tự hào đấy nhưng cũng thật đau thương, xót xa. Còn có những người tham gia vào cuộc chiến, họ may mắn trở về nhưng lại mang trong mình những di chứng của cuộc chiến. Họ không thể trở về cuộc sống bình thường, phải sống trong cảm giác bất lực và sự ám ảnh về chết chóc, bom đạn và sự mặc cảm với đồng đội đã hy sinh. Điều đó thực sự còn tàn nhẫn hơn là nỗi đau của người đã ra đi.
Không chỉ là nỗi đau của con người, chiến tranh còn phá hủy cả môi trường tự nhiên. Từ lúc xảy ra cho đến khi kết thúc, chiến tranh đã tàn phá mọi thứ mà nó đi qua. Ô nhiễm môi trường nghiêm trọng bởi khói lửa của bom đạn, của các chất hóa học do con người chế tạo nhằm phục vụ cuộc chiến. Các công trình kiến trúc được coi là văn minh nhân loại, những cánh rừng bất tận không còn màu xanh mà chỉ thấy khói lửa… Chiến tranh cũng khiến cho nền kinh tế trở nên kiệt quệ. Bóc lột giữa con người với con người ngày càng gia tăng, chênh lệch giàu nghèo càng rõ ràng. Cuộc sống của người dân thường xuyên rơi vào đói nghèo, trình độ văn hóa thấp. Mọi quyền dân chủ bình đẳng tự do đều bị xâm phạm một cách nghiêm trọng. Điển hình như ở Việt Nam, trong suốt những năm bị thực dân Pháp đô hộ, nhân dân ta đã bị chúng bóc lột về mọi mặt. Khó có thể quên được nếu đã từng đọc bản “Tuyên ngôn độc lập” của Hồ Chí Minh khi người viết về tội ác của thực dân Pháp:
“Về chính trị, chúng tuyệt đối không cho nhân dân ta một chút tự do dân chủ nào. Chúng thi hành những luật pháp dã man.
Chúng lập ba chế độ khác nhau ở Trung, Nam, Bắc để ngăn cản việc thống nhất nước nhà của ta, để ngăn cản dân tộc ta đoàn kết.
Chúng lập ra nhà tù nhiều hơn trường học. Chúng thẳng tay chém giết những người yêu nước thương nòi của ta. Chúng tắm các cuộc khởi nghĩa của ta trong những bể máu...”
Không phải cuộc chiến tranh nào cũng là phi nghĩa, cuộc chiến tranh vệ quốc của nước Nga hay cuộc chiến tranh nhân dân ở Việt Nam đều là những cuộc chiến tranh chính nghĩa khi mà nhân dân đứng lên chống lại sự áp bức bóc lột của phát xít Đức hay thực dân Pháp. Cũng không phải cuộc chiến tranh nào cũng xảy ra những xung đột về vũ trang. Ví dụ như Chiến tranh lạnh diễn ra trong hơn bốn mươi năm giữa hai cường quốc là Mỹ và Liên Xô. Tuy không xảy ra xung đột vũ trang trực tiếp nhưng những cuộc xung đột về chính trị và quân sự khiến cho tình hình thế giới luôn trong trạng thái căng thẳng và nguy cơ về cuộc Đại chiến thế giới thứ ba sẵn sàng bùng nổ đã đe dọa nghiêm trọng đến nền hòa bình nhân loại.
Như vậy, mỗi cuộc chiến tranh qua đi thực sự đã để lại những hậu quả nặng nề cho thế giới nói chung và cho đất nước Việt Nam nói riêng.
Khi đọc “Nỗi buồn chiến tranh”, tuy chưa thể hiểu hết được về ý nghĩa của đằng sau câu chuyện nhưng điều hấp dẫn tôi nhất cũng là ám ảnh nhất là cách nhà văn miêu tả những đau thương mất mát của cuộc chiến tranh này. Chính những người lính tham gia cuộc chiến, sau khi chiến thắng trở về, bên trong con người họ là cả những ám ảnh về cái chết của những người đồng đội, là sự mặc cảm khi không thể trở lại cuộc sống như trước chiến tranh. Những cái chết của những người đồng đội của nhân vật Kiên được miêu tả đầy ám ảnh. Nhưng nó không chỉ được miêu tả ở trong sách, vì ở ngoài đời thật điều đó thực sự tồn tại. Nếu có dịp đến thăm Côn Đảo, có lẽ bạn sẽ thấy lạnh người khi được các hướng dẫn viên du lịch nhắc nhở rằng hãy bước đi nhẹ nhàng thôi vì dưới chân của chúng ta là xương cốt của những chiến sĩ đã yên nghỉ. Hàng nghìn người đã ngã xuống vì chiến tranh. Họ có thể là những người lính trực tiếp tham gia chiến tranh. Họ cũng có thể chỉ là những người dân vô tội vì chiến tranh mà mất đi mạng sống của mình. Nhưng họ có một điểm chung, đều là những con người vô danh, không tên không tuổi. Không chỉ là nỗi đau của con người, chiến tranh còn phá hủy cả môi trường tự nhiên. Từ lúc xảy ra cho đến khi kết thúc, chiến tranh đã tàn phá mọi thứ mà nó đi qua. Ô nhiễm môi trường nghiêm trọng bởi khói lửa của bom đạn, của các chất hóa học do con người chế tạo nhằm phục vụ cuộc chiến. Các công trình kiến trúc được coi là văn minh nhân loại, những cánh rừng bất tận không còn màu xanh mà chỉ thấy khói lửa… Chiến tranh cũng khiến cho nền kinh tế trở nên kiệt quệ cả trước và sau cuộc chiến. Nhiều cường quốc sau khi tham chiến như Mỹ, Anh, Pháp… đều phải mất nhiều năm mới có thể hồi phục nền kinh tế. Trong những năm tháng chiến tranh, con người không còn có được quyền lợi cơ bản của loài người: trẻ em không được đi học, nhiều người không có nhà cửa để sinh sống, phụ nữ thường xuyên trở thành nạn nhân của những cuộc cưỡng hiếp dã man. Không phải cuộc chiến tranh nào cũng là phi nghĩa, cuộc chiến tranh vệ quốc của nước Nga hay cuộc chiến tranh nhân dân ở Việt Nam đều là những cuộc chiến tranh chính nghĩa mà nhân dân đứng lên chống lại sự áp bức bóc lột của phát xít Đức hay thực dân Pháp. Nhưng cuộc chiến tranh nào cũng để lại những hậu quả nặng nề cho con người. Chính vì lẽ đó, mỗi người hãy biết quý trọng nền hòa bình ngày hôm nay. Trong thế giới hiện đại, tuy thế giới đã bước vào giai đoạn hòa bình nhưng ở nhiều vùng biên giới lãnh thổ vẫn thường xuyên xảy ra tranh chấp. Điều này, sẽ đe dọa đến sự ổn định của thế giới và nếu không được giải quyết kịp thời sẽ để lại hậu quả khó lường.
Hòa bình - chiến tranh, hai khái niệm tưởng như đối lập mà lại có sự gắn kết với nhau. Phải trải qua những đau thương của chiến tranh mới thấu hiểu niềm hạnh phúc của nền hòa bình ngày hôm nay.
Có những người bây giờ sống trong hòa bình nên họ không thể nào hiểu được chiến tranh đã gây ra những mất mát lớn đến như thế nào. Họ nói chuyện đã qua rồi sao cứ thích nhai đi nhai lại hoài vậy?
Dạ thì em cũng xin thưa nhai đi nhai lại để cho các anh chị biết các anh hùng dân tộc đã chiến đấu như thế nào và đã hi sinh những gì để cho các anh chị sống trong hòa bình như ngày hôm nay. Còn các anh chị thì sao.... Bây giờ các anh chị nói 20 năm nội chiến nội chiến sao lại có sự tham gia của Mỹ em cũng xin giải thích nội chiến và xâm lược là gì?
nội chiến là chiến tranh giữa các thành phần trong một nước hay quốc gia, giữa những người đồng bào cùng ngôn ngữ nhưng tranh chấp nhau vì nhiều lý do khác nhau như tôn giáo, chính trị, kinh tế…
Theo nghĩa này, trên thế giới đã xảy ra nhiều cuộc nội chiến ở các quốc gia như nội chiến ở Anh 1642 – 1651, nội chiến ở Mỹ 1861 – 1865… Ở Việt Nam ta, trong lịch sử cũng đã diễn ra nhiều cuộc nội chiến như thời loạn 12 sứ quân, thời Trịnh – Nguyễn phân tranh, hay cuộc chiến giữa nhà Tây Sơn với nhà Nguyễn ở Đàng Trong và nhà Trịnh ở Đàng Ngoài….
Còn chiến tranh xâm lược là cuộc chiến tranh do một nhà nước, hoặc liên minh các nhà nước tiến hành nhằm xâm lược nước khác. Xâm lược là hành động quân sự của một nước vào một vị trí địa lý chính trị trọng yếu của nước khác. Tuy nhiên trong bối cảnh các cuộc chiến tranh luôn bao gồm các thủ đoạn đấu tranh chính trị phức tạp, tiêu chuẩn trên thường chỉ mang tính tương đối. Các hành động quân sự của nước khác thường được tiến hành cùng với sự cộng tác của một nhóm người bản xứ (vừa để giảm thương vong cho quân của nước xâm lược, vừa tạo danh nghĩa để thuận lợi cho ngoại giao và sự cai trị sau này).
Trên thế giới đã có nhiều cuộc chiến tranh xâm lược. Ở Việt Nam cũng vậy. Đất nước ta đã chịu nhiều cuộc chiến tranh xâm lược của triều đình phong kiến phương Bắc, nhà nước Xiêm, thực dân Pháp, đế quốc Nhật và đế quốc Mỹ…
Chiến tranh xâm lược đó là việc một quốc gia đưa một lực lượng quân sự của mình tiến hành các hành động quân sự ở nước khác có chủ quyền, thiết lập một bộ máy cai trị bù nhìn, chịu sự chi phối của quốc gia xâm lược để tiến hành đô hộ người dân của nước bị xâm lược.
Như vậy cuộc chiến tranh tại Việt Nam giai đoạn 1954 – 1975 là cuộc chiến tranh xâm lược của Mỹ tiến hành xâm lược nước ta và cuộc chiến đấu chống quân xâm lược của người dân Việt Nam. Tuy nhiên, để che mắt dư luận, trước là Pháp, sau là Mỹ đã dựng lên chính phủ bù nhìn Ngô Đình Diệm đã lật lọng phản bội Hiệp định Gieneve trao trả hòa bình, độc lập cho Việt Nam, phá hoại tổng tuyển cử toàn quốc để thống nhất đất nước.
Thời gian qua, có một số người dân Việt Nam tự xưng là dân chủ bàn phím có quan điểm xét lại lịch sử, cho rằng cuộc chiến tranh chống Mỹ xâm lược là cuộc nội chiến Việt Nam. Thật ra đây là cách viết ngụy biện để lừa bịp thế hệ trẻ những người còn mơ hồ về lịch sử dân tộc. Chính quyền Ngô Đình Diệm và các đời tổng thống sau này của chế độ Sài Gòn là một chính phủ bù nhìn do Mỹ lập ra, chịu sự chi phối của Mỹ để cai trị Việt Nam. Cũng giống như chính quyền của Trần Ích Tắc theo quân Nguyên Mông, chính quyền của Lê Chiêu Thống theo quân Thanh, chính quyền bù nhìn Bảo Đại, Trần Trọng Kim. Chính quyền này không phải là đại diện của nhân dân Việt Nam do đó không thể gọi cuộc chiến tranh này nội chiến Việt Nam. Chúng ta là thế hệ trẻ Việt Nam, được sống trong môi trường hòa bình nhờ biết bao hi sinh, xương máu của ông cha ta. Chúng ta phải có nghĩa vụ tìm hiểu lịch sử, hiểu đúng lịch sử để tự hào về truyền thống anh hùng của dân tộc ta. Còn đối với các nhà dân chủ bàn phím, nếu các ông có thực sự làm dân chủ (cái này là nếu đấy nhé) thì cũng xin đừng xuyên tạc lịch sử, lừa dối thế hệ con cháu mình.
Ngày nay nhìn những ngôi mộ liệt sĩ nằm dài theo dọc miền đất nước ta không khỏi xót xa và căm hận chiến tranh. Không chỉ để lại đau thương cho những con người thời chiến ngày ấy. Mà đến bây giờ khi đã sống giữa thời bình những ám ảnh về năm tháng bom đạn vẫn không ngừng ẩn hiện trong giấc mơ người lính. Có người lính già bao năm chinh chiến, ngày trở về vợ, con không nhận ra. Hay nhiễm trong mình chất độc màu da cam, di truyền cho bao thế hệ con cháu trong gia đình. Có thể nói tàn dư mà chiến tranh để lại ta chẳng thể đếm hết được bằng những con số. Thời gian dường như phai mờ tất cả nhưng những hồi ức về chiến tranh, chiến trường cứ mãi ăn sâu vào tâm trí bao người. Chung quy, chiến tranh bùng nổ cũng bởi sự ích kỉ của con người, ham mê lợi ích trước mắt mà đem lầm than gieo vào đầu người dân vô tội. Tất yếu chiến tranh có cuộc chiến phi nghĩa và cuộc chiến chính nghĩa. Nếu chiến tranh vì bảo vệ chính nghĩa, những điều đúng đắn được cả thế giới ủng hộ nhằm đổi lấy hòa bình thì ta có thể chấp nhận đánh đổi. Nhưng cũng có những cuộc chiến tranh phi nghĩa chỉ vì tranh giành đất đai, quyền lực mà đem tính mạng của quân dân nướng trên ngọn lửa hung tàn. Những cuộc chiến đó cần được lên án và sớm ngăn chặn.
Tại sao lại có chiến tranh và chiến tranh để làm gì? Chiến tranh có phải là tham vọng của con người? tại sao con người lại ích kỉ chỉ vì lợi ích riêng mà hi sinh cả ngàn người?Chiến tranh có giúp được gì không? Hay chỉ là một cuộc chiến của hai bên? Một lần nữa hãy trả lời tôi bằng suy nghĩ và lời nói của bạn......
Cảm ơn mọi người đã đọc.