Năm ta mười ba tuổi là lúc đất nước ta hưng thịnh nhất, tứ hải bát hoang đều phải tới triều kiến phụ hoàng.
Đó là lần đầu tiên ta biết được thì ra bờ biển bên kia có một đất nước, bọn họ mang đến rất nhiều thứ thú vị, nghe Ninh Vị nói trên đường phố có rất nhiều kiếm sĩ Đông Dương cùng với vũ cơ có màu mắt khác lạ.
Nghe thế ánh mắt ta sáng lên.
Nhưng không hào hứng quá lâu, ta cất tiếng hỏi chàng: "Sao? Huynh ra ngoài xem vũ cơ?"
"Không có! Là đi cùng Thái tử điện hạ!" Chàng lắc đầu nguây nguẩy như trống bỏi.
“Vậy huynh cũng xem rồi!” Ta rất tức giận, dứt khoát quay người đi mặc kệ chàng, nhưng trong lòng lại mắng nhiếc hoàng huynh dạy hư Ninh Vị.
Bên tai nghe thấy tiếng sột soạt.
Là chàng ngồi xuống cạnh ta, lấy ngón tay móc vào trang sức trên y phục ta, "Trường Ninh, đừng tức giận, sau này ta nhất định không bao giờ xem nữa! Nếu lần sau phải cùng Thái tử điện hạ tới nơi giống vậy, ta sẽ nhắm mắt lại." Giọng chàng có chút lo lắng, âm cuối kéo dài, giống như một cái chổi nhỏ quét qua tim ta.
Nhưng ta vẫn xụ mặt như cũ, nghiêm trọng nói: "Đã nói rồi đấy! Ta tin huynh lần này!"
Chàng gật đầu lia lịa.
9.
Tiết Khất Xảo* năm đó, ta phải cầu xin phụ hoàng mẫu hậu rất lâu rất lâu họ mới đồng ý cho ta xuất cung một lần.
Điều kiện là phải có người đi cùng ta, ta vờ như không quan tâm, nói: “Vậy bảo Ninh Vị đi cùng con là được, con nhà tướng, nhất định có thể bảo vệ con chu toàn.”
Chỉ nói mấy lời thế này mà tim ta đã đập như trống dồn, thậm chí nhìn từ sau sẽ thấy được chân ta đang run rẩy.
Họ sẽ không nhìn ra tâm tư của ta đâu đúng không?
Phụ hoàng trầm tư một lát rồi nói: “Cũng được, bảo y đi cùng con, lại phái thêm một tổ ám vệ bí mật bảo vệ con.”
Ta không hổ là chui ra từ bụng mẫu hậu, người tường tận mười mươi trong lòng ta đang nghĩ gì.
Người nháy mắt với phụ hoàng trước mặt ta: “Trường Ninh của chúng ta lớn rồi, không giữ được nữa, muốn chạy đến chỗ người khác rồi!”
Ta hô lên một tiếng rồi cắm đầu lao vào vòng tay người.
Bên cạnh vang lên tiếng cười như vừa tỉnh ngộ của phụ hoàng: “Mắt nhìn của Trường Ninh giống ta, tiểu tử Ninh gia đó quả thực không tồi!”
Một câu nói ba người cùng vui, mẫu hậu chớp chớp hàng mi cong với phụ hoàng.
Tới thời khắc này thì sự tồn tại của ta là dư thừa, ta đứng dậy chuồn lẹ.
10.
Tiết Khất Xảo, ta đặc biệt dụng tâm ăn mặc lộng lẫy, váy màu ngó sen phối với thạch anh hồng Điền Trì tiến cống.
Trước khi đi, Xuân Đào tấm tắc khen ta không dứt.
Ninh Vị đợi ta ở cổng cung, trong tay không biết đang cầm thứ gì.
Ta bước nhanh qua xem, không kìm được nhoẻn cười. Chàng mặc y phục trắng, vạt áo thêu trúc xanh, cổ tay viền chỉ vàng, dáng người cao lớn vững chãi nổi bật, đèn lồng màu hồng trong tay không thích hợp với bộ dạng của chàng chút nào.
Chàng nhìn ta giải thích: “Mẫu thân nói nữ hài nhà nào cũng có một chiếc đèn lồng, ta không biết người thích gì, mãi mới mua được cái này.”
Ta đưa tay nhận lấy, một tay cầm đèn, một tay xòe váy, xoay một vòng trước mặt chàng: “Đẹp không?”
“Đẹp lắm.” Chàng gật đầu, trông như một kẻ ngốc, ánh mắt sững sờ, nhưng trong tim ta lại cảm thấy vô cùng đáng yêu.
Ngược lại, ta không hài lòng với bộ đồ của chàng, nó quá đẹp, những nữ nhân khác sao có thể không chú ý đến chứ?
Đường phố vô cùng náo nhiệt, người người chen chúc, Ninh Vị cẩn thận bảo vệ ta khỏi bị xô đẩy, nhưng vẫn cố gắng tránh tiếp xúc cơ thể với ta.
Có lần ta giả vờ bị ngã va vào người chàng, chàng mặt không đổi sắc né đi, sau đó nhắc nhở ta đi đường cẩn thận.
Nam nhân này đúng là không hiểu phong tình.
11.
Bên đường có hàng bán mặt nạ, ta hứng thú mua hai cái. Ta mang chiếc mặt nạ vẽ hoa đào, rồi quay sang đeo mặt nạ đầu heo cho Ninh Vị.
Chàng không hỏi ta tại sao, ta đưa cái gì chàng sẽ lấy cái đó, đúng là một kẻ ngốc, hệt như cái mặt nạ ta chọn cho chàng vậy. Đồ con heo!
Đang đi đường, ta bị một đứa nhóc nô giỡn chạy băng băng tông vào chân, ngoảnh lại đã không thấy Ninh Vị đâu.
Ta nhìn quanh mấy vòng, phát hiện một người mặc y phục trắng mang mặt nạ đầu heo đứng cách đó không xa, đang trò chuyện vui vẻ với nữ nhân trước mặt.
Bên cạnh bọn họ là gian hàng nhỏ bán đèn lồng, chỗ họ đứng như đang phát sáng, sáng hơn nhiều so với thứ trong tay ta.
Ta đứng trong bóng tối, càng nhìn càng nghĩ đó là chàng, càng nhìn càng thấy chua xót.
Thì ra chàng đối với nữ nhân nào cũng rất tốt, ta không phải là người duy nhất.
Ra vậy, đến nay đã lâu như vậy chàng vẫn chưa hề nói với ta một lời yêu nào, tất cả chỉ là tưởng tượng của riêng ta.
Sự kiêu ngạo của một công chúa chợt dâng lên trong tim ta.
Giữa phố chợ, tra hỏi người khác như một nữ nhân chợ búa chanh chua, ta tuyệt đối không làm được.
Ta cắn răng nén nước mắt, quay lưng bỏ đi.
Bất ngờ va vào ngực ai đó, đầu mũi thoang thoảng mùi đàn hương quen thuộc.
Ta ngẩng đầu lên, là Ninh Vị đã đẩy mặt nạ lên đầu.
Chàng lau nước mắt trên khóe mắt ta, mỉm cười hỏi ta: “Sao lại khóc? Bị mặt nạ dọa sợ sao?”
Sau đó chỉ ra xa xa: “Bên kia có cơm nắm Đông Dương, lần trước người nói muốn ăn nên ta đi mua cho người.”
Ban nãy máu toàn thân ta dồn lên đỉnh đầu, hiện tại chảy xuôi về khiến ta hơi choáng váng, căn bản không nghe ra chàng đang nói gì.
Chàng thấy ta hồi lâu không lên tiếng, cho rằng ta không nghe rõ, nên cúi đầu xuống định nói vào tai ta.
Không hiểu trời xui đất khiến thế nào, ta nhìn gương mặt chàng mỗi lúc một gần, hôn chụt một cái.
Máu vừa chạy xuống người lại dồn lên đỉnh đầu.
Ta xấu hổ không biết làm sao, quay người muốn bỏ trốn nhưng bị người bắt lại.
Ninh Vị mặt đỏ phừng phừng, mạnh mẽ nắm tay kéo ta áp sát ngực chàng, giữ chặt ta và hỏi: “Công chúa làm gì vậy?”
Ta vùng vẫy, không trả lời.
“Công chúa có biết thần đến nay vẫn chưa có hôn sự không?” Chàng lại hỏi, ta vẫn không trả lời. Chàng kéo ta lại gần chàng hơn, một xíu xiu nữa là mũi chạm mũi, ta hơi sợ, run run hỏi: “Vậy thì sao?”
“Vậy thì sao?” Chàng lặp lại câu hỏi của ta, “Vậy thì công chúa phải chịu trách nhiệm với thần.”
Lời nói thật hiên ngang lẫm liệt, ngay cả tình cảnh ái muội hiện tại cũng không thể ngăn ta bật cười một tiếng.
“Chẳng phải lúc nào Trường Ninh cũng muốn biết “yểu điệu thục nữ, quân tử hảo cầu” là gì sao? Thần sẽ dạy cho người, được không?”
Lời chàng nói vang trong tai ta, hơi nóng phả thẳng vào tai, chân ta như mềm đi, tay Ninh Vị không biết đã đặt trên lưng ta từ khi nào, ôm chặt ta khi ta sắp trượt xuống, giữ ta trong vòng tay của chàng.
Trước kia ta hay trêu chọc chàng vì nghĩ chàng ngây thơ, không ngờ đây là một con sói đột lốt cừu!
Ta thực sự sợ hãi, trong miệng không ngừng lẩm bẩm nhận sai.
Tên này như vừa bị đả thông hai mạch nhâm – đốc* cùng một lúc, cụp mắt nhìn ta, “Đừng nói sai nữa, nói yêu ta.”
Ta nghiến răng cự tuyệt, ta đường đường là công chúa một nước sao có thể nói trước?
“Trường Ninh không thích ta sao? Nhưng ta thích Trường Ninh thì phải làm sao?” Chàng thì thầm trên đỉnh đầu ta, sau đó dịu dàng hôn lên trán ta.
12.
Ta trốn sau lưng chàng thút thít suốt đoạn đường về hôm ấy.
Ta khóc không phải vì buồn bã hay sợ hãi, đó chỉ là phản ứng sinh lí do quá kích động.
Tiết Khất Xảo qua đi, ta không dám gặp mặt Ninh Vị suốt nửa tháng.
Chàng không vội, vẫn đến mỗi tuần một lần, mang cho ta một thứ gì đó, nhưng lần này kèm theo một tờ giấy nhắn bên trong, “quân tử hảo cầu”.
Ta có thể hiểu là chàng đang cười nhạo ta không?
Chiến tranh lạnh kết thúc khi chàng chặn đường ta trong ngự hoa viên, còn sai tiểu tư* bên người mang Xuân Đào đi.
Ta ngồi trên đùi chàng, có thể ngửi thấy hương rượu thoang thoảng.
Chàng như một chú thỏ con, đôi mắt đỏ hoe bảo ta ôm chàng. Trước nay, tình cảm ta dành cho chàng luôn rất mãnh liệt, nhưng hiện tại thấy chàng thế này, ta đau lòng khôn tả, chàng thấp giọng hỏi rằng liệu ta có thích chàng không, phải biết rằng tiểu tướng quân Ninh gia này thà bị chém đầu còn hơn phải cúi đầu.
Ta trút hết ruột gan lặp đi lặp lại rằng ta thích chàng, chàng lại được voi đòi tiên, tay giữ gáy ta, hôn lên môi ta.
Nụ hôn đầu đời của ta vương mùi rượu.
Trước đây ta né tránh chàng, về sau lại là chàng trốn tránh ta.
Nháo tới nháo lui, một năm này cũng trôi qua.
13.
Khi ta tròn mười bốn tuổi, phụ hoàng tứ hôn cho ta và Ninh Vị.
Chúng ta đã có danh phận chính đáng, hoàng huynh sau khi biết chuyện liền xách chàng tới tẩm điện của ta.
Khí cấp bại phôi*.
Nguyên văn lời huynh ấy: "Ta coi ngươi như huynh đệ, vậy mà ngươi lại muốn làm muội phu ta?"
Đây là chuyện của bọn họ, ta không quan tâm bước vào phòng.
Khi ta trở ra thấy hoàng huynh đang ngồi trên đùi Ninh Vị, hai người bọn họ ôm nhau sướt mướt.
"Xuân Đào, quẳng bọn họ ra ngoài cho ta!"
(còn tiếp)
--------------------
*Tiết Khất Xảo: lễ hội cầu xin được khéo tay, cũng là ngày Thất Tịch.
*hai mạch nhâm – đốc: theo Đông y, mạch nhâm cai quản phần âm, mạch đốc cai quản phần dương của cơ thể, khi đả thông hai mạch này thì khí huyết tự lưu thông, võ công tăng lên vượt bậc. Ở đây ý Trường Ninh muốn nói Ninh Vị hôm nay bạo gan lạ thường, thả thính level up đó ạ ^^
*tiểu tư: người sai vặt
*khí cấp bại phôi: tức giận đến mức thở hổn hển