Tiêu Chiến và Vương Nhất Bác hai người thân nhau từ nhỏ đc coi là thanh mai trúc mã, nhưng đến khi năm 17 tuổi thì Tiêu Chiến bắt đầu có tình cảm với cậu, anh thương cậu thích cậu,...yêu...cậu. Nhưng anh chỉ giấu trong lòng không dám tỏ lời nói mình thích cậu ra, tại...vì anh sợ...anh sợ cậu sẽ xa lánh, ghét cậu vì cậu là Gay...đồng tính nên anh mới ko dám tỏ lời với anh. Vào một ngày nọ cậu nói vs anh...!
"Chiến Chiến đây là bạn gái của tớ nèk đẹp hum"
*phụp* câu của cậu vừa thốt ra làm tym của anh như hàng vạn con dao đâm thẳng vào tim, cậu...cậu có bạn gái...vậy...vậy
"Tiêu Chiến...Tiêu Chiến"
"hả..hả?"
"Sao cậu thẩn thờ vậy? cậu thấy sao bạn gái tớ đẹp không?"
"Ko sao tớ ko sao, à...à bạn..bạn gái của...cậu...đẹp..đẹp lắm" /cười gượng/
Anh cười như vậy nhưng nào có biết trong lòng cậu đau đớn tim cậu như bị ai cắn xé, đau...rất đau...vì ...người...mà...anh...yêu...lại có bạn gái.
Từ ngày Nhất Bác có bạn gái tới giờ cậu đã lơ luôn anh và ko thèm quan tâm anh như lúc trước nữa, anh nhìn thấy cảnh cậu và bạn gái của cậu ấy cười tươi, vui vẻ hạnh phúc với nhau thì lòng cậu đau .như cắt, thử hỏi xem anh có đau ko? đau chứ...nhìn ngừi anh yêu suốt hai năm qua giờ lại có bạn gái vậy...mà còn nhìn hai người họ cười nói vui vẻ hạnh phúc ngay trước mặt mình...anh đi theo họ chỉ là không khí hai người họ nói chuyện với nhau vui vẻ mà quên luôn cậu...!!!☺️
5 năm sau...!!!
"Chiến Chiến ngày mai là ngày đám cưới của mình cậu có thể tới dự ko?"
"được...được...nhất...định...tớ...sẽ tới" /cố cười/
"Ừm, thôi mik đi đây, bye câu" /đi mất/
*Phập* Anh ngồi bệt xuống sàn nhà, nước mắt chảy dài trên má, anh nhìn tấm thiệp cưới trên tay mình mà lòng đau nhói, như dao cắt, ngày...mai...là đám cưới của cậu, anh tự hỏi mik...
*Mik coá nên đi ko..? Mình đi nhìn người mik yêu đơn phương suốt 5 năm nhìn cậu lấy người con gái khác*
Anh...khóc...anh đã hét, khóc thật lớn...thật lớn...anh khóc hết đêm nay nx thôi là ngày mai ko khóc nx rồi...vì...cậu...đã...hạnh phúc...bên người...con gái khác rồi...
"Aaaaaaaaaaa..../khóc lớn/"
Anh khóc...anh khóc đã rồi mik ngủ quên dưới sàn hồi nào ko hay...
Sáng hôm sau...!
"Cuối cùng...ngày...mà...cậu ấy...đám cưới...cũng tới rồi...ko đy thì mik thất hứa, nếu mik đy thì lòng mik đau" /khóc/
"Hic...Tiêu...Chiến...mày sau vậy...nhìn ngừi con trai mik cưới là mày pk vui chứ" /cười trong nước mắt/
_Tại Vương gia_
Anh bước vào trong thì nhìn thấy hai chữ "Vu Quy" "Vương Nhất Bác và Lâm Hạ Nguyệt" mà lòng cậu đau đớn nhưng cx pk giấu trong lòng mà bình thản bước vào trong ☺️
"Chiến Chiến...cậu tới rồi sao /cười/"
"Ừm mik tới rồi" /cười gượng/"
"Thôi tới giờ rồi mik pk đi cậu ngồi vào bàn đi"
"Ưm cảm ơn cậu nha"
_Tới giờ_
"Nhất Bác con có đồng ý lấy Hạ Nguyệt làm vk không?"
"Con đồng ý ạ" /cười/
"Hạ Nguyệt con có đồng ý lấy Nhất Bác làm chồng ko?"
"Dạ có ạ" /cười/
Hai người bắt đầu trao nhẫn và hôn mọi người xung quanh đều vỗ tay hoan hô...còn...anh...ngồi...nhìn...người...con trai...anh yêu...làm chú rể trao nhẫn, hôn...mà lòng cậu đau...mắt bắt đầu ngấng nước rồi từ từ lăn dài trên má. Nhưng anh không nói gì, anh cười...anh cười trong... nước mắt...☺️
Sau khi hôn lễ xong anh chào tạm biệt cậu rồi chạy thật nhanh về nhà và chạy vào phòng đóng chặt cửa lại rồi ngồi xuống gần mép cửa khóc...anh khóc thật lớn như một đứa, như...1 đứa trẻ bị mẹ...bỏ rơi...anh khóc😭
"Hức...tại..tại sao...chứ...tại...sao...mik pk khóc chứ? mik vui lên chứ? vui lên vì hôm nay là ngày quan trọng của cậu mà? hức.."./khóc/
Anh lấy bức hình của anh và cậu chụp lúc tốt nghiệp ra mà ngắm nhìn nó tay cậu chạm lên tấm hình chạm vào mặt cậu...rồi ôm chặt lấy ảnh ôm vào lờng..khóc..anh lại bắt đầu khóc...
"Nhất Bác...dù cậu đã có vk thì tớ vẫn giữ mãi một tình yêu đơn phương 5 năm của mik trong tim"☺️
_END_
_______________________________________________
Tg: Vương Tiêu Huỳnh