Kính chèo quý vị..
Sau đây tôi sẽ kể cho quý vị nghe một câu tr cs thật liên quan đên tôi!
À quên!
Để tôi gt tôi là Minh
Tôi là một đứa con ngoan trò giỏi lúc nào cux đc nêu gương trước cờ và đứng đầu trường (từ dưới lên).Tôi tự hào về điều này
Mỗi ngày ik học về là tôi lại mang cho mẹ một tờ giấy mà chỉ riêng tôi ms cs:"Bản kiểm điểm".Tôi ko thể hiểu nổi mẹ tôi luôn..
"Bản kiểm điểm" tôi là ng duy nhất đc cô cho nên mẹ tôi đáng lẽ pk tự hào về tôi chứ s lại mắng tôi nhỉ?!
Ko hiểu kiểu j luôn
Cs lúc tôi mang bài kiểm tra vs số đ rất đẹp-số 0 tròn trĩnh.Đây là một con số đẹp mà sao mẹ ko công nhận.Trg lớp,mỗi tôi đc con số đẹp này thôi. Nhg dù đ cs đẹp tôi vẫn đâu đc công nhận đã thế còn bị cho nghe kinh sương sương vài tiếng nó cux ko pk quá lâu nên tôi ko sao nhg thời gian lúc đó trôi lâu vl như ko bh trôi ý..
Tới sáng hôm sau ko hiểu s mẹ vẫn còn nhớ mà cho tôi nghe mẹ tụng kinh pạt 2.
Lúc đó tôi bùn lém..
Rồi tự dưng bà chủ nhiệm đi đến...Lúc đó tôi như đc cứu sống v.Mẹ tôi ns
_E đến r hả
CN:"E chào cj e tới đón Minh"
Tôi hoang mang ko bt tr j đang xảy ra:
_Ủa j v tr?!
Xong mẹ tôi ns:"T ko trị đc m nữa r vì thế t sẽ bán m ik cho nó vui nó vui cửa"
Nghe mẹ tôi ns mà tôi kiểu...
_S mẹ bán con..con là con mẹ mà
Tôi khok lóc thảm thương lắm..
Mẹ tôi an ủi tôi bằng một câu ik vô lòng ng
_T nhặt m ngoài bãi rác á con
🌚
Sau đó tôi bị bán ik..
Đã thế bị bán vs giá free ms đau
Thế nên tôi đã hỏi mẹ tôi:"Tại sao mẹ lại nỡ lòng bán đứa con zai ngoan hiền của mẹ.Ng đẹp zai như ít nhất cux pk bán đc mấy trăm tỷ"
Mẹ tôi:"T thà bán m free còn hơn nuôi m tốn cớm tốn gạo để r m học hành thế à?!Từ h m qua nhà thím (cô cn của tôi) m mà ở.Khi nào ko đc cô "tặng" bản kiểm điểm vs mang con số 0 tròn trĩnh ấy về hẵn về nhà"
Anh tôi Ng Minh Tuấn-ng duy nhất đồng cảm vs tôi "Sao bây h mẹ bán thằk Minh ik" nhg một giây sau "Bây h mẹ ms bán sao mẹ ko bán nó sớm ik".Từ lúc đó tôi ms bt anh tôi "thương" tôi thật lm tôi cảm động muốn rớt nc mắt...
Đấy!Tôi đã bị bán ko ai thương cảm như thế đấy
Khổ ko chứ😭