Trung thu của bạn như nào?
Có phải rất vui vẻ không?
Được cùng gia đình ngồi quây quần cùng gia đình làm những chiếc lồng đèn. Ngồi vào bàn cùng nhau tán gẫu, cùng chia nhau chiếc bánh trung thu. Nào là nhân thập cẩm, nhân đậu xanh, nhân khoai môn,... bên trong thì là những miếng trứng muối thơm thơm béo béo ngậy ngậy. Không thì lại cùng bạn bè đi chơi. Đi tham gia các hoạt động tình nguyện cho trẻ em có được một ngày trung thu vui vẻ.
Trung thu của mọi người thật đặc sắc nhỉ. Muôn màu vui vẻ có niềm vui, có hạnh phúc.
Còn Trung thu của tôi?
Cũng có những chiếc bánh, cũng có những cái lồng đèn bé xinh. Cùng chị hai tôi tranh giành miếng trứng muối. Nhưng sao tôi lại không vui vẻ như trước được nữa.
Năm tôi mới lớp 4 thì đã nghe tin bà nội mất. Trung thu của tôi từ đó là những mâm cỗ, những bữa ăn tưởng nhớ tới người bà của mình. Có lẽ vì tôi không được tiếp xúc với bà nhiều từ nhỏ, cho nên đối với tôi thì không có cảm xúc gì nhiều. Nhưng tôi vẫn thấy có lỗi với bà. Tôi vẫn nhớ như in hồi tôi về quê, bà nhờ tôi bóp vai, tôi vẫn làm nhưng với một cái thái độ không mấy vui vẻ. Mỗi lần nhớ tới tôi lại cảm thấy bản thân thật ích kỉ. Đối với tôi lúc đó, việc đó chỉ là mệt mỏi. Còn với bà tôi lúc đó, có thể là một niềm vui nho nhỏ với đứa cháu mỗi năm chỉ có thể về quê vài ngày.
Sau sự kiện đó tôi vẫn chưa trưởng thành, và chưa có những suy nghĩ chín chắn hơn chút nào. Nhưng ai cũng phải thay đổi dù sớm hay muộn
Ba của bạn là một người như thế nào?
Đối với tôi ba là một người đàn ông rất tuyệt vời. Ông từng là một người chồng nóng tính, luôn đập phá đồ đạc mỗi khi say xỉn. Nhưng lại chưa một lần xuống tay đánh vợ con.
Khi còn bé, tôi rất mít ướt và mỗi lần tôi khóc là chân tay đều co rút lại. Mỗi lần như thế ba tôi lại bỏ công việc và chở tôi vào bệnh viện. Trên tay ba thì lúc nào cũng cầm sẵn một lon bò húc để đưa cho tôi. Thế mà nó lại có hiệu quả hơn cái máy oxi của bệnh viện đấy. Từ đó, ông đã thay đổi ít uống rượu lại và không đập phá đồ đạc nữa.
Năm tôi lớp 8, tôi đang trú mưa ở sảnh của một giáo xứ cùng lũ bạn, hôm đó là một ngày bão. Tôi đang ngồi trên chiếc xe đạp của mình thì tự dưng ba tôi lái xe đến, tôi đã rất ngạc nhiên, ba không hề mặc áo mưa. Trên xe lại là mấy bịch snack và một chai C2. Ông đưa cho tôi dặn hết mưa rồi hẵng về và lại phóng mưa về chỗ làm.
Người ba nào cũng thế chả chịu nói lời yêu thương. Thay vào đó là những hành động đầy cảm xúc. Thân là một đứa con gái nhưng mọi người hay trêu tôi bám đít ba. Ba đi đâu là tôi lại đòi đi theo. Nhưng mà khi tôi lớn hơn một chút ba đã không cho tôi theo thường xuyên nữa. Vào một lần tôi đòi đi theo, ba đã không cho và đánh xe đi luôn. Lúc đó tôi rất tủi thân và tự dưng nước mắt tôi cứ tuôn trào không ngưng. Không lâu sau tôi lại nghe thấy tiếng xe quen thuộc vang vọng từ đầu ngõ, ba nhìn tôi cười
- Hằng ngố, có đi với ba không
Khoảng thời gian đó thật đẹp đẽ biết bao. Nhưng tôi lại không biết trân trọng
Ba tôi là một người nghiện thuốc lá nặng. Ông bị hen xuyễn. Tôi vẫn ám ảnh những đêm lên cơn hen, phải chạy lấy vội máy oxi. Ông khó khăn hít lấy những ngụm không khí từ máy, những tiếng rít văng vẳng. Tần suất lên cơn hen ngày càng nhiều. Bỏ hút thuốc là việc khó nhất với ba tôi. Nhưng với ba những lúc mệt mỏi chỉ có thể giải sầu bằng một điếu thuốc thôi.
Kì thi THPT tới, tôi sắp phải lên cấp 3. Tôi vẫn nhớ những ngày thi tôi đã chạy vô phòng khóa cửa lại, nhưng không phải để học. Mà là lên ngồi lướt Facebook, chat với bạn bè, đọc các bộ truyện. Tôi quả thật quá ích kỉ. Ba tôi đã không giám mở tivi coi chỉ để cho tôi học cơ mà. Ông còn nghỉ làm cả ngày chỉ để chở con gái đi thi. Dù từ nhà tới địa điểm thi đi chưa mất tới 5 phút. Ba đã hỏi tôi rằng nay làm bài được không con gái. Tôi đã lắc đầu và không giám nói gì. Nhưng ông chỉ cười và nói không sao hết, đặt vào tay tôi là một lon bí đao. Lúc nào cũng chiều tôi như thế, thương tôi như thế. Khiến tôi quá ỷ lại và đã xem nhẹ những gì ông giành cho tôi. Khi tôi rớt và học một trường tư, ba tôi dần hút thuốc nhiều hơn. Một ngày hút hết bốn bao thuốc lá. Tôi hối hận, giá như mình chịu học hành đàng hoàng, có lẽ ba đã không mệt mỏi thế này.
Và điều tôi sợ hãi nhất đã xảy ra.
Năm tôi lớp 10, trung thu năm nay ba tôi quyết định về quê ăn giỗ của bà. Đã có những dấu hiệu báo cho nhà tôi biết sắp có chuyện gì chẳng lành, nhưng không ai để ý đến. Con vẹt ba nuôi tự dưng bị bệnh và quyết định thả nó cho nó có những ngày cuối được tự do, được sải cánh trên bầu trời. Con cá tai tượng nuôi bốn năm cũng chết không có nguyên nhân. Đêm cuối trước khi về ba đã nằm tâm sự với mẹ rằng ba không muốn về, nhưng vé đặt rồi cũng không thể hủy, về lấy miếng đất có gì bán lại cho anh chị em trong nhà, lấy tiền đó rồi ba nghỉ làm đi lái xe ôm, mở quán tạp hóa cho mẹ mày cho đỡ vất vả, rồi ngày ngày chở con đi học.
Ấy thế mà ước vọng nhỏ nhoi đó mãi vẫn không thể thực hiện được.
Tôi vẫn nhớ ngày ba tôi đi là một sáng thứ bảy. Ba dặn tôi tuần này nghỉ học thêm ( học anh văn vào buổi tối ), chủ nhật tuần sau là ba về rồi ba chở. Tối đó ba điện về nhà, ba dặn mẹ con ở nhà nhớ ngủ sớm.Tôi đã không biết đó là lần cuối cùng tôi nghe giọng ba.
10 giờ đêm, chúng tôi nhận được cuộc gọi của cô tô. Ba tôi đã lên cơn hen trên tàu, các bạn biết đó tàu chứ đâu phải xe buýt đâu mà dừng đột ngột. Phải tới khi xe chạy tới ga mới có thể dừng lại. Ba tôi chọn đi tàu vì tàu ngày xưa có cửa sổ, nó sẽ thoáng hơn cho căn bệnh của ba. Nhưng giờ đây các khoang tàu đều là máy lạnh, cửa sổ thì bịt kín. Trên tàu thì không có một nhân viên y tế nào. Ba tôi đã mất trước khi kịp tới ga Đà Nẵng.
Bên này thì là tiếng than khóc của chị tôi nói vào điện thoại
Ai đó! Làm ơn cứu ba cháu với! Cứu ba cháu với! Làm ơn! Ai đó cứu ba cháu với!
Những câu nói tuyệt vọng. Những cảm xúc vỡ òa. Những chuyện cứ tưởng chỉ có trong phim lại đến một cách quá đột ngột. Bánh xe vận mệnh cũng đã lăn, điều không một ai mong muốn đã thành hiện thực. Hồi ức tốt đẹp còn đó, kỉ niệm đau thương tôi xin giấu nhẹm. Những lúc tôi mệt mỏi những hình ảnh ngày hôm đó cứ ùa lại vào trong tâm trí. Tôi đã cố gắng để bản thân có thể hòa lại vào không khí như trước đây. Nhưng trong đầu tôi vẫn là những câu nói của mọi người "Ba thương con nhất đấy, cố gắng học tập thật tốt, rồi nhớ chăm sóc cho mẹ và chị, ba con là để tâm con nhất đấy". Những lời động viên ấy lại như tạo một áp lực vô hình đề nặng trên đôi vai của tôi. Đỉnh điểm vào năm lớp 12, khoảng thời gian bất ổn của tôi. Tính tình của tôi trở nên thất thường, cáu gắt, khó chịu, áp lực, mệt mỏi. Áp lực học hành khiến tôi mệt mỏi, tôi nhớ những lần tôi mệt mỏi lại có ba ở bên động viên. Những kí ức lại một lần nữa tràn về trong tâm trí tôi. Tôi không biết trong 3 năm qua, "chết" đã xuất hiện trong đầu tôi bao nhiêu lần. Nhưng tôi vẫn phải sống vì mẹ và chị, tôi đã tự hứa với ba tôi tôi sẽ thay ông làm trụ cột gia đình. Nhưng những suy nghĩ tiêu cực của bủa vây tôi, khi sức khỏe mẹ tôi ngày một suy yếu. Mẹ tôi đã bị hở van tim, lại là những đêm thức trắng khi mẹ tôi nhập viện. Mệt mỏi là từ duy nhất tôi có thể miêu tả bản thân mình lúc đó. Cứ những lần tức giận, tiêu cực tôi lại đấm tay mình vào tường. Nhiều lần như thế nó đã hình thành như một thói quen mỗi khi tôi muốn giảm stress.
Nhưng rồi có một tia sáng xuất hiện nhen nhóm trong lòng tôi. Cậu là một cô gái tràn đầy nhiệt huyết, năng động, một người có đôi mắt biết cười. Cậu hướng tôi tới một bản thể tốt đẹp hơn. Đánh bay những cái suy nghĩ tiêu cực trong tôi. Cậu luôn nói với tôi nếu bản thân tôi, tôi còn không trân trọng, thì làm sao tôi có thể lo cho mẹ và chị. Câu nói đó như một lời cảnh tỉnh khắc ghi vào tâm trí tôi. Tôi đã không tự hành hạ bản thân mình nữa. Mỗi lần tiêu cực tôi lại tự nghĩ, ngoài kia có bao nhiêu người bất hạnh hơn. Tôi còn có nhà, còn gia đình, những người yêu thương tôi. Thì tại sao tôi lại ngồi đây khóc và cứ ân hận mãi về quá khứ mà tôi không thể sửa chữa được nữa. Sau một khoảng thời gian tôi tự đặt mục tiêu cho bản thân phải đỗ đại học, để cho gia đình tự hào. Tôi cũng giúp cậu ấy trong việc học, để cùng nhau tốt nghiệp và đỗ đại học. Đền đáp lại cậu món nợ ân tình cậu đã làm cho tôi. Có thể với cậu tôi chỉ là một người bạn tốt, nhưng với tôi cậu là một người rất quan trọng. Một tia sáng xua tan đi màn đêm u tối bủa vây trong tim tôi.
Giờ đây tôi đã đỗ đại học, là một tân sinh viên. Tôi chỉ tiếc là không thể nhận được lời chúc mừng từ ba mình, không thể nghe ba khen tôi. Trong 3 năm qua, tôi đã thay đổi rất nhiều. Từ một cô nhóc năm nào vô tư, vô lo, không chịu suy nghĩ sự đời. Giờ đây tôi cũng đã biết suy nghĩ hơn trước, nhìn mọi việc với cái nhìn đa chiều, tích cực. Cuộc đời tôi vẫn sẽ tiếp tục từng ngày. Những kí ức cũ có thể sẽ ùa về vào một lúc nào đó khi tôi mệt mỏi. Nhưng tôi sẽ hướng mình vào những điều tốt đẹp hơn. Tôi sẽ tiếp tục trưởng thành, chín chắn hơn, sống hết mình, trở thành một bản thể tốt đẹp hơn hiện tại. Tôi biết mỗi người đều có những khoảng thời gian khó khăn. Đừng chối bỏ, mà hãy chấp nhận và vượt qua, có khó khăn thử thách đó mới là cuộc sống. Đừng bỏ lỡ bất cứ cơ hội để nói ra những lời yêu thương với người mình trân trọng. Mỗi khi thấy không thoải mái tôi thường khóa facebook lại, tịnh tâm, coi một bộ phim, nghe vài bản nhạc. Làm những việc bản thân thích, ăn những món ngon, để bản thân thư giãn. Quá khứ dù đẹp hay xấu cũng để giúp bản thân ta nỗ lực hơn từng ngày. Hãy tự cứu rỗi chính bản thân mình, không ai có thể giúp bạn nếu bạn không hành động.
Hy vọng mọi người có thể đọc và nhìn nhận câu chuyện bằng mặt tích cực nhất. Nếu cậu mệt mỏi quá có thể chia sẻ những câu chuyện với tôi. Có thể tôi sẽ không có những lời khuyên hữu ích, nhưng tôi sẽ chia sẻ với mọi người bằng cả tấm lòng mình.
Chúc mọi người có một ngày trung thu vui vẻ ❤️