Đông rồi.
Sương mù dày đặc bao phủ hết cái thành phố lạnh rét này. Cô quấn khăn quàng cổ lên rồi lên đường đến siêu thị. Cứ mỗi vài ba giây là lại nhả hơi vào lòng bàn tay cho đỡ lạnh.
"A..."
Cô bất chợt ngã xuống đất, hình như va trúng ai rồi. Cô tay sờ đầu, tay chống xuống đống tuyết, khuôn mặt trắng bệch vì lạnh ngước lên coi ai là người tông trúng cô.
Một bàn tay to lớn đưa ra trước khi cô kịp ngẩng hết khuôn mặt lên, chắc ý nói muốn đỡ cô dậy. Cô nắm tay rồi khụy chân để đứng lên.
"Cảm ơn" Cô phủi phủi áo, chân có chút đứng không vững vì cái thời tiết khắc nghiệt này.
Vừa phủi vừa ngước hẵng lên để coi dung mạo của anh, đập vào mắt cô đầu tiên là đôi mắt nâu màu hạt dẻ, càng nhìn như càng bị hút sâu vào trong. Mái tóc đen huyền phất phơ trong gió, môi nở nụ cười hiền từ cùng với làn da nhợt nhạt do gió rét. Khuôn mặt anh thực sự khiến tim cô lỡ một nhịp.
"Xin lỗi nhé"
Chất giọng trầm của anh khiến cô cảm thấy...có chút ấm áp...
Thiên thần. Đích thị là thiên thần.
"Ừ-Ừm"
Cô ngại ngùng gật đầu, khuôn mặt trắng bệch nay bỗng thêm ửng hồng.
"Cô làm gì ở giữa mùa đông gió rét này thế? Lạnh không?" Anh ân cần hỏi cô.
"L-Lạnh" Cô run run đáp lại, cố giữ cho bản thân không ngã.
Anh bật cười. Giọng cô lắp bắp trông thật dễ thương.
"Cô muốn vào nhà tôi sưởi ấm chút không? Nhà tôi cũng gần đây!"
Nghe giọng nói mê hoặc của anh khiến cô quên luôn mục đích ra ngoài của mình, cô không chần chừ mà trả lời ngay,
"Cảm ơn anh!"
...
Hai năm sau.
"An An! Cô ấy đồng ý rồi!"
Anh vui vẻ bật cửa chạy vào, khuôn mặt rạng rỡ như những tia sáng trong thời tiết hè ấm áp.
"Tuyệt vời thật đó! Chúc mừng cậu nhé!"
Cô gượng cười, chúc mừng cho cuộc tình thành công của anh.
Hết hi vọng rồi...
Anh đã theo đuổi cô ấy lâu rồi...lâu hơn cô theo đuổi anh nữa. Cô mãi mãi không thể ở trong tim anh. Cô chỉ có thể ở đằng sau ngậm ngùi chúc phúc cho cuộc tình của anh...
"Chúc anh hạnh phúc..."
"Thiên thần của em."