"Cậu đã từng hứa với tôi thế nào và bây giờ cậu lại thực hiện nó như thế nào. Thừa dịp tôi đi công tác mà dụ dỗ người đàn ông khác ư? May sao hôm nay vì muốn kỉ niệm ba năm kết hôn mà tôi về sớm, vậy mà lại chứng kiến cảnh cậu ôm ấp cùng người con trai khác ư? Lâm Tuấn An, tôi nhìn nhầm cậu rồi".
Lâm Tuấn An trừng mắt nhìn Tần Thế Quân, muốn giải thích cho hắn hiểu nhưng lại bị cự tuyệt thẳng thừng.
Hắn hất tay đẩy cậu té xuống sàn nhà rồi bỏ ra ngoài.
Xúc cảm lạnh lẽo từ mặt sàn truyền đến khiến cậu khẽ rùng mình. Một ý nghĩ hối hận bất chợt lướt qua trong tâm trí cậu.
Cậu đứng dậy, có chút bực bội, ba năm hạnh phúc của cả hai chỉ vì một chuyện hiểu lầm đơn giản mà kết thúc ư? Cậu tự hỏi rồi lại lắc đầu, giờ chính mình đã không muốn nghĩ gì nữa rồi, thật đau đầu.
Đứng dậy chạy vào phòng soạn đồ, giờ đây cách tốt nhất là phải đi du lịch đâu đó thật xa.
Lâm Tuấn An kéo chiếc vali ra khỏi cửa, khẽ nhếch môi nói :" Lúc này tao phải tạm biệt mày rồi, nhưng tao nhất định sẽ sớm quay lại, đợi tao đấy". Nói rồi cậu vẫy tay bắt một chiếc taxi, biến mất dạng.
Mà ở bên này, đầu óc Tần Thế Quân cũng đã sớm trở nên rối rắm.
" Cô có biết hôm nay Tần tổng vì sao sắc mặt lại đáng sợ vậy không?". Nữ đồng nghiệp A hỏi.
" Tôi cũng không biết rõ nguyên do, chỉ nghe nói Tần tổng cãi nhau với vợ. Tôi còn nghe mấy người của tổ bên kia kể rằng sáng nay người của bộ phận họ đưa bản kế hoạch dự án đầu tư mới, có chút sai sót nhỏ. Ấy vậy mà anh ta lại bị Tần tổng chửi đến kêu cha gọi mẹ, giờ vẫn còn chưa ổn định lại tâm trí, nghe đồn còn phải kêu xem cứu thương trở vào bệnh viện tâm thần". Cô B hăng hái nói.
" Thật sự ghê vậy sao? Nhưng vợ của Tần tổng...có phải là cái cậu con trai vừa thanh tú vừa hay cười hay đến đây mang cơm cho Tần tổng không?".
Cô B nghe vậy tiếp lời:" Chính là người đó, cậu ấy tính tình rất tốt bụng cũng rất dịu dàng, Tần tổng có phúc như thế mà cũng không biết hưởng còn kiếm chuyện cãi nhau, thật đúng là ăn no rừng mỡ".
Đúng lúc này nhân vật chính của câu chuyện xuất hiện, Tần Thế Quân nhăn mặt lườm hai nhân viên của mình rồi quay người về phòng làm việc.
Đầu hắn giờ cứ xoay mòng mòng như chong chóng. Hắn có phải đã quá nặng lời rôì không, dù gì cũng chưa có chứng cứ xác thực. Hắn càng nghĩ lại càng cảm thấy rối rắm, càng cảm thấy bản thân có lỗi.
Rồi hắn vỗ tay cái bộp, lập tức gọi trợ lý vào nhờ anh giúp đặt một bó hóa hồng lớn rồi thấp thỏm ngồi đợi. Hắn quyết định rồi, nhất định phải đi nịnh nọt xin lỗi.
Ngồi giải quyết xong công việc thì cũng đã tới chiều, Tần Thế Quân xem đồng hồ rồi lại khẽ thở dài, hôm nay không có ai đưa cơm đến nên từ trưa tới giờ vẫn phải nhịn đói, thật hối hận quá đi!
Vì vậy hắn đứng dậy cầm bó hoa tính xuống nhà xe để về nhà thì thấy giám đốc bộ phận kế hoạch- Mặc Lâm, kiêm tình địch cũ đang cười nói cùng vợ hắn, vì thế lửa giận đã sớm nguôi ngoai lại bùng phát lần nữa.
Hắn ném bó hoa và trong thùng rác, toan tính bỏ đi thì lại lo sợ cái người mặt người dạ thú như Mặc Lâm không biết sẽ làm ra loại chuyện gì nên lại quay lại, âm thầm quan sát cả hai.
Chỉ thấy Mặc Lâm cười cười rồi mở cửa xe cho Lâm Tuấn An, người kia thế nhưng cũng không từ chối mà leo lên xe.
Chiếc xe màu đen từ từ lăn bánh đi mất, Tần Thế Quân vội vào xe lái theo chiếc xe phía trước.
Càng đi hắn càng cảm thấy quái lạ, rõ ràng con đường này dẫn tới sân bay mà, chẳng lẽ cậu muốn cùng người đàn ông khác trốn đi?
Nghĩ vậy, Tần Thế Quân liền nhấn ga đuổi theo. Tới nơi hắn nhìn xung quanh tìm kiếm hình bóng cậu.
Sau một lúc, may mắn là cuối cùng cũng tìm được cậu , không thì hắn cũng không biết mình rốt cuộc có giữ nổi được bình tĩnh nữa hay không.
Chỉ thấy Lâm Tuấn An khẽ cười chào tạm biệt Mặc Lâm rồi hướng hắn nở nụ cười rạng rỡ.
Tần Thế Quân bị nụ cười của cậu làm cho đứng hình, hắn vẫn nhớ rất rõ, chỉ cần là người con trai trước mắt hắn nở nụ cười này, hắn sẽ lại rung động, sẽ lại sẵn sàng bỏ qua tất cả.
Lâm Tuấn An một tay cầm hai cái hộ chiếu, tay còn lại xoè ra đưa về phía hắn.
Đôi chân cứ thế bước về phía cậu, Tần Thế Quân cười bất đắc dĩ, từ bao giờ mà hắn đã hoàn toàn bị cậu đánh gục?
Nhưng càng bất lực hơn bởi hắn cam tâm tình nguyện.
" Bất ngờ dành cho anh, kỉ niệm ba năm kết hôn ". Lâm Tuấn An đưa hắn hộ chiều cùng vé máy bay.
Thật ra vào cái hôm Tần Thế Quân về bất ngờ, cậu đang bận thực hiện kế hoạch chuẩn bị chuyến du lịch hoành tráng cho cả hai. Vì thế Lâm Tuấn An phải đến công ty hắn gặp Mặc Lâm nhờ anh xử lí giúp những công việc của Tần Thế Quân trong tuần tới. Sau một lúc nài nỉ thì cuối cùng anh cũng đồng ý nhưng lại ra một điều kiện rằng cậu phải ôm một cái, nghĩ cũng không phải chuyện gì to tát nên cậu cũng làm theo, chỉ không ngờ rằng hắn lại vô tình thấy được. Vì thế cậu lại phải diễn thêm một màn nữa, làm Tần Thế Quân ghen để dụ hắn tới sân bay. May sao kế hoạch thành công rồi!
Nhìn món đồ trong tay cậu, hắn đại khái cũng đã hiểu hết :" Hóa ra là do em sắp đặt. Em đúng là càng ngày càng to gan mà, tối nay xem anh dạy dỗ em thế nào". Tần Thế Quân môi khẽ cong, kề vào tai cậu nói, đáy mắt chất chứa cả một bầu trời cưng chiều.
Lâm Tuấn An nghe hắn nói vậy tuy bĩu môi nhưng tay lại nắm lấy tay hắn, mười ngón tay siết chặt lấy nhau, ấm áp tựa xuân về.
Hạnh phúc chỉ đơn giản là có thể mãi bên cạnh người mình yêu thương, nắm tay cùng nhau trải qua những tháng ngày phía trước.
Lâm Tuấn An, anh yêu em!
Tần Thế Quân, em yêu anh!
Kỉ niệm ba năm ngày cưới!
~ Mèo Lười làm hủ ~