"Mày với mẹ mày cút khỏi mắt tao!"
"Mày giống mẹ mày, đàn bà vô tích sự!"
Tiếng sỉ vã vang lên trong căn hộ
Xung quanh là tiếng xì xào nhỏ to.
"Nhà này thật đúng là đồ vô phúc!"
"Suốt ngày chỉ toàn cãi cọ là hay!"
Tiếng va đập của đồ vật, tiếng van xin
Tiếng đánh mắng của người cha say xỉn.
"Cha ơi cha! Xin cha đừng đánh mẹ!
Con sẽ chịu, sẽ chịu đựng hết mà!
Làm ơn tha cho mẹ con cha hỡi!
Con xin nhận tất cả lời răng đe!"
Mẹ ôm con chịu tất cả cú đánh
Con chỉ biết khóc, cầu xin vô vọng
Thoáng chống con ngửi thấy mùi máu tanh
Đầu mẹ lăn dài dòng máu đỏ.
Trong mắt tôi sự tuyệt vọng tràn đầy
Tôi đứng dậy đỡ đòn thay cho mẹ
Mẹ đau đớn ôm đầu rồi khóc lặng
Khổ sở níu chân người cha cọc cằn.
"Mẹ ơi mẹ! Chúng ta nên rời khỏi
Vì nơi này làm vai mẹ còng còi
Ta sẽ về quê ngoại mà sinh sống
Lớn lên con nhất định nuôi mẹ mà!"
"Không con ơi! Người đời sẽ khinh khi
Họ sẽ nói con là mồ côi cha
Họ nói mẹ là con vợ mất nết
Lời chồng nói mà cũng dám khinh bỉ!"
Dần dần nó trở thành thói quen
Căn nhà tôi chưa bao giờ yên ổn
Ở ngoài kia cha mẹ đang cãi vã
Tôi tủi nhục chẳng lời nào để tả.
Tôi ôm gối ngồi gọn trong chiếc chăn
Cố kìm nén tiếng khóc, tôi cắn răng
Nước trào ra từ nơi khóe mắt đỏ
Đến khi nào con mới được yên lòng?
Con không muốn trở thành người như mẹ
Cũng chẳng muốn một người chồng như cha
Con muốn sống một cuộc đời hạnh phúc
Dù một mình con vẫn chẳng kêu ca.
Trên đời này ai giúp con cam chịu?
Con muốn chạy khỏi căn nhà này
Con muốn mang theo nhục nhã con đã chịu
Làm hành trang để bước ra cuộc đời.
Kiếp sau đừng sống cuộc đời này mẹ nhé!
Kiếp này mẹ khổ thế đã đủ tàn
Mong sao lời con nói là sự thật
Cầu mong mẹ sống cho thật an nhàn!
Tất cả đều là ý tưởng và chất xám của mình, không phải kể về cuộc sống của bản thân mình. Ủng hộ mình để mình có thêm động lực.
#Cá kho tộ