Sau khi gả cho phu nhân ốm yếu (thể loại: ngôn tình cổ đại)
Tác giả: Hàn Khanh
Ngày Tần Hảo xuất giá, ở Hàng Châu tuyết rơi dày đặt.
Giữa tường trắng ngói xám của Giang Nam, phản chiếu Tần Hảo một thân hồng y.
Màu đỏ của đội ngũ xuất giá cùng tuyết trắng bên đường tạo nên sự đối lập rõ ràng.
Càng đến gần kinh thành trời càng lạnh, quần áo trên người Tần Hảo cứ tăng thêm một kiện lại một kiện.
Chờ đến ngày đến được kinh thành, đội đón dâu dừng lại ngay trước cửa Lư Dương Hầu phủ.
Người nàng phải gả đúng là đích trưởng tử Lư Dương Hầu phủ Diệp Mạch. Chẳng qua Diệp Mạch chính là đích trưởng tử, mà lại không phải là Thế tử Hầu phủ.
Chỉ bởi vì hắn bị phế đi hai chân từ khi còn nhỏ và hiện giờ cần dựa vào xe lăn để di chuyển.
Kiệu hoa dừng ở cửa, xung quanh thân lại không hề có động tĩnh.
“Ồ, đây là Đại tẩu ngàn dặm xa xôi từ Hàng Châu nâng đưa về sao? Ta lại muốn nhìn xem Đại tẩu này xinh đẹp như thế nào mà Đại ca không gần nữ sắc lại đồng ý đón dâu đây.” Giọng nữ chanh chua vang lên, ngay sau đó Tần Hảo liền nhận thấy rèm cửa hỉ kiệu bị người xốc lên.
Giây tiếp theo, chiếc khăn trùm đầu màu đỏ vẫn chưa được cởi ra từ khi vào kinh lại bị người kéo xuống, Tần Hảo nhìn thấy một khuôn mặt khá xinh đẹp.
Một đôi mắt hoa đào hiếm thấy, nhưng phối với dáng vẻ chanh chua vênh váo hung hăng này khiến cho nữ nhân trước mắt quá mức lạnh lùng.
Diệp Châu hơi sững sờ, khác với nàng ta, Tần Hảo dáng vẻ mảnh mai yếu đuối, nhìn ra đó là nữ tử Giang Nam.
Nhất là đôi mắt kia, ngay cả nữ nhân như nàng cũng cảm thấy ướt át, thật đẹp. Giống như là hồ ly tinh có thể câu mất hồn phách con người, một khi vô ý sẽ bị hút vào.
“A, quả nhiên là hồ ly tinh. Bộ dạng không đẹp lắm, nhưng lại có một đôi mắt hút hồn. Tần gia đưa ngươi đến, là vì muốn câu dẫn Đại ca ca của ta, sau đó để ngươi lừa được cái ghế Thế tử phi phải không? Bất quá tính toán của các ngươi sợ là tính sai rồi, Đại ca kia của ta hai chân tàn phế, không thể thực hiện đạo nam nữ (giao hợp). Cho dù là hắn thành Thế tử, ngươi thành Thế tử phi thì như thế nào? Không có con nối dòng, tước vị Hầu phủ này vẫn là thuộc về Nhị ca ca ta.”
Diệp Châu lầm bầm lầu bầu hồi lâu, người không có quan hệ với Tần gia tất nhiên là không muốn nhiều lời một chữ. Mà người Lư Dương Hầu phủ, hôm nay rõ ràng là ngày bái đường thành thân, nhưng lại cửa đóng then cài, càng không thể đi ra đánh vỡ này cục diện.
Tần Hảo bình tĩnh nhìn Diệp Châu, ôn nhu hỏi: “Ngươi là ai?”
Chỉ ba chữ, đã đán gục kiêu căng của Diệp Châu.
Diệp Châu không thể tin chỉ vào chính mình: “Ngươi, ngươi không biết ta là ai, ngươi còn dám gả đến Lư Dương Hầu phủ?”
Tần Hảo khẽ cười, ý cười trên khóe môi làm nàng càng thêm ôn nhu: “Ta chính là gả cho Diệp Mạch, cũng không phải là một nữ nhân. Cho nên, ta chỉ cần biết Diệp Mạch là ai, không cần biết ngươi là ai. Hoặc là, vị cô nương này có thể nói cho ta biết ngươi là ai hay không?”
Diệp Châu tức giận cắn môi: “Ta gọi là Diệp Châu! Là đích trưởng nữ của Lư Dương Hầu phủ.”
Tần Hảo gật đầu dường như có chút đăm chiêu, đột nhiên “Ồ” một tiếng: “Vậy Diệp Mạch chính là Đại ca của ngươi nhit, ngươi nói Đại ca ngươi không thể thực hiện đạo nam nữ?”
Diệp Châu “Ngươi” nửa ngày, ngây ngẩn nói không nên lời, ngay sau đó tức giận muốn động thủ.
Giây tiếp theo, một mũi tên phá không mà đến cắm ngay bên chân Diệp Châu, nếu lệch hướng một chút, chân Diệp Châu sẽ bị phế.
Cửa lớn Lư Dương Hầu phủ vốn đang đóng chặt lại mở ra, một nam tử mặc hồng bào, tay cầm cung tiễn được người đẩy ra.
“Diệp Châu.” Diệp Mạch lạnh lùng nhìn nàng: “Ai cho ngươi lá gan dám chạm vào người của ta? Từ nhỏ đến lớn chịu giáo huấn còn chưa đủ?”
“Đại ca!” Diệp Châu bỗng chốc co rúm lại, thật cẩn thận dời bước: “Muội là thấy không đáng giá cho huynh. Cho dù huynh tàn phế hai chân, nhưng cũng là đích trưởng tử của Lư Dương Hầu phủ. Tần gia tính là cái gì, sao có thể xứng với huynh? Phải là người như Diên biểu tỷ mới có thể trở thành chính thê của huynh.”
Diệp Mạch thần sắc không thay đổi, không chút để ý đến nữ tử theo như lời trong miệng Diệp Châu, chỉ vươn tay hướng tới Tần Hảo nói: “Lại đây.”
Hai mắt Tần Hảo tò mò đánh giá Diệp Mạch, thoáng nắm lấy khăn trùm đầu chui ra cỗ kiệu, yên lặng đi đến phía sau hắn, giúp đẩy xe lăn tiến lên.
Diệp Châu cắn môi phẫn hận, nhưng nghĩ đến Diệp Mạch chẳng qua chỉ là kẻ tàn phế, Tần Hảo đó đến đây cũng không được chỗ tốt gì, trong lòng nàng dễ chịu hơn nhiều.
Diệp Mạch không ngờ đến Tần Hảo sẽ tự nhiên giúp đẩy hắn tiến lên phía trước như vậy, hắn còn tưởng rằng nữ tử trước mắt này sẽ giống như khi hắn ở trong nhà.
Đích trưởng nữ Tần gia, nếu không phải bởi vì nguyên nhân nào đó không thể không gả cho hắn, nàng có thể có được một cửa hôn nhân thật tốt ở Giang Nam, tìm được một vị lang quân như ý.
Hơn nữa, Tần Hảo trong ấn tượng của hắn là một nữ tử lớn lên trong nuông chiều, nhưng hiện giờ có vẻ không phải như thế. Trừ bỏ dáng vẻ mảnh mai yếu đuối, tính tình cũng thật không coi là yếu đuối.
Một đường đi tới, Lư Dương Hầu phủ không có một chút không khí vui mừng nào.
Cả đoạn đường Diệp Mạch không nói gì, nhưng ngược lại gã sai vặt vốn đẩy xe cho Diệp Mạch lại líu ríu nói không ngừng.
“Thiếu phu nhân, người đừng cho rằng Hầu phủ tiếp đón người không được chu đáo. Mới vừa rồi bởi vì phải bố trí trong viện nên thiếu gia mới đi ra chậm một chút, nhưng thiếu gia thật sự không cố ý. Chủ yếu là bởi vì có vài nơi chúng tiểu nhân làm không tốt lắm nên thiếu gia không hài lòng. Người ở Hầu phủ ngoài Đại thiếu gia ra, những người khác đều không phải người tốt. Thiếu gia chúng tôi tốt lắm, người ngàn vạn lần không thể bởi vì chân ngài ấy bị như vậy mà khinh thường ngài ấy..”
“Trúc Hoài!” Diệp Mạch nắm chặt tay cầm xe lăn, lạnh lùng liếc mắt một cái: “Câm miệng!”
Trúc Hoài sờ sờ cái mũi, thấp giọng nói: “Thiếu gia ngài không thể giấu bệnh sợ thầy[1] nha, những điều nên nói thì phải nói. Dù sao nói ra không đau không ngứa, không nói cũng không đau không ngứa.”
[1] (讳疾忌医) giấu bệnh sợ thầy; giấu lỗi sợ phê bình; giấu bệnh sợ thuốc (ví với giấu giếm khuyết điểm không chịu sửa chữa)
“Ngươi gọi là Trúc Hoài phải không?” Tần Hảo nhẹ nhàng lên tiếng, ý cười trong suốt nhìn hắn: “Ngươi thật đáng yêu, nhưng có một số việc không thể thường xuyên nhắc đến, nhất là chỗ đau của người khác.”
Trúc Hoài liền câm miệng.
Nhìn một màn này Diệp Mạch càng muốn đuổi Trúc Hoài ra ngoài, rốt cuộc ai là chủ tử của hắn?
Đến khi Diệp Mạch vào trong viện, mọi thứ cũng khác hẳn. Phía trước không hề có cảnh tượng vui mừng, nhưng trong viện này hồng trù tung bay, cả sân đều dán chữ hỉ.
Tay Tần Hảo đang đẩy xe lăn bỗng dưng nắm chặt, hai mắt ửng đỏ.
Nam nhân trước mắt này, là người mình không hề muốn gả, nhưng mình lại không thể không gả cho hắn.
Không phải nàng chưa từng phản kháng, nhưng bị nhị phòng lấy cái chết để bức bách. Mắt thấy tổ mẫu nuôi lớn mình bởi vì chuyện của Nhị thúc mà đầu bạc đi không ít, nàng chỉ có thể nhịn đau mà xuất giá.
Cuộc sống sau khi xuất giá, bao gồm nam nhân trước mặt, nàng chưa bao giờ ôm hy vọng.
Bây giờ xem ra ngược lại cũng coi như không tệ.
“Thật có lỗi.” Diệp Mạch thấp giọng nói: “Trong chuyện này, nàng là vô tội nhất. Nhưng bởi vì ta, ngay cả ngày thành thân của mình cũng không có thể vô vui vẻ được, tạm thời ta chỉ có thể bù đắp cho nàng như vậy.”
Tần Hảo theo bản năng xoay mặt qua nhìn, lại ngăn không được cảm giác chua chát trong mắt.
Sự chua chat này bắt đầu từ lúc mẫu thân và tổ mẫu đưa nàng lên kiệu hoa đã bị nàng mạnh mẽ đè nén. Hiện giờ một nam tử vẫn còn xa lạ chỉ tùy tiện nói một câu thật có lỗi lại làm cho nàng muốn khóc to thành tiếng.
Trong lúc nhị phòng bức nàng xuất giá, nàng chưa từng nghe nói một câu thật có lỗi đối với nàng! Ở trong mắt nhị phòng, nàng hy sinh vì Tần gia, hy sinh vì nhị phòng là điều đương nhiên!
Tần Hảo siết chặt khăn trùm đầu màu đỏ trong tay, phút chốc nở nụ cười, tự mình trùm khăn lên đầu: “Phu quân, khăn trùm đầu này dĩ nhiên phải do phu quân nhấc lên.”
Ánh mắt Diệp Mạch hơi nóng lên, lẳng lặng nhìn nữ tử bên cạnh.
Nhìn cổ tay trắng noản của nữ tử trước mặt, không biết khi nào trên tay Diệp Mạch xuất hiện một vòng tay màu ngọc bích, nhẹ nhàng nắm lấy tay Tần Hảo, đeo vòng vào: “Đây là của hồi môn của nương ta, nàng đeo vào rồi chính là thê tử của Diệp Mạch ta. Hiện giờ khiến nàng chịu ủy khuất, một ngày nào đó ta sẽ cho nàng đứng trước mặt mọi người ở Hầu phủ, khiến bọn họ phải cúi đầu với nàng!”
Có lẽ là có khăn trùm che phủ, cuối cùng Tần Hảo cũng rơi lệ. Nước mắt làm ướt hai gò má, từng giọt từng giọt rơi trên mu bàn tay Diệp Mạch.
Động tác trên tay Diệp Mạch hơi khựng lại, như là bị bỏng, bỗng dưng thu tay lại, không nhịn được ho khan hai tiếng: “Các ngươi đều lui xuống trước đi.”
Nhưng tiếng ho khan của hắn không dừng, ngược lại càng ho kịch liệt hơn.
Tần Hảo siết chặt vòng tay trên cổ tay: “Chàng chính là bị bệnh sao?”
Diệp Mạch không trả lời, sắc mặt ửng đỏ, cầm lấy gậy như ý bằng ngọc ở một bên nhẹ nhàng nhấc khăn trùm đầu lên: “Chỉ là bệnh cũ. Người ở chính viện ước gì ta chết đi, cho nên bệnh cũ này trở thành bệnh lêu năm. Còn nàng thì sao? Nếu có một ngày ta chết đi, nàng phải làm sao?”
Tần Hảo ngồi trên giường, hồ nghi nhìn hắn.
“Nếu ta thật sự chết, ta chắc chắn sẽ an bài tốt cho nàng. Nàng muốn tái giá cũng được, hoặc là quay về Hàng Châu cũng được. Chỉ cần không ở lại Hầu phủ có thể ăn thịt người này, ta đều có thể an bài cho nàng.”
Tần Hảo không nghe lời này, chỉ nói: “Bệnh này rất nghiêm trọng sao? Sẽ lấy mạng của chàng sao?”
Diệp Mạch nhíu mày, hoàn toàn không ngờ nữ tử trước mắt căn bản không nghe lời nói vừa rồi của mình. Nếu như thế, hắn cũng dứt khoát không tiếp tục đề tài lúc nãy nữa: “Thời gian không còn sớm, nên tắm rửa đi ngủ thôi.”
Tân phòng (phòng tân hôn) rất lớn, ngoài phòng trong, còn có gian ngoài. Phòng trong chia làm hai, một bên đặt giường cùng các loại gia cụ. Một bên còn lại là dùng bình phong ngăn cách, là nơi tắm rửa rửa mặt.
Tần Hảo đứng ngồi không yên, hai má đỏ bừng, căn bản không biết hai mắt nên nhìn chỗ nào.
Nhưng hai chân Diệp Mạch có vấn đề, nếu để hắn tự tắm rửa, nhất định là không thể làm được.
Nhưng nếu nàng giúp hắn, mình vẫn là không thể ra tay được.
Diệp Mạch nổi lên ý muốn trêu đùa, duỗi hai cánh tay ra, thản nhiên nói: “Lại đây giúp ta cởi quần áo.”
“Chàng tự có tay, chàng có thể tự mình cởi ra mà.”
Diệp Mạch gõ vào chân mình: “Nếu nàng không giúp ta, làm sao ta đi vào tắm rửa được? Quần áo nửa người trên có thể cởi, nhưng quần làm sao cởi ra được?”
Tần Hảo cúi đầu thật thấp, càng không dám liếc mắt nhìn nam tử trước mặt nữa.
Diệp Mạch và Diệp Châu trông giống nhau, cũng là mắt hoa đào, nhưng bộ dạng Diệp Mạch đẹp hơn Diệp Châu. Diệp Châu cay nghiệt, mặc dù Diệp Mạch tàn phế nhiều năm như vậy, cũng không thấy một chút phiền muộn nào, nhiều lắm là thân mình gầy yếu, sắc mặt tái nhợt một chút.
Hơn nữa, trên người hắn có mùi dược nhàn nhạt, hiển nhiên là do uống thuốc nhiều năm nên bị nhiễm lên người. Tần Hảo cảm thấy rất dễ chịu, giống như đàn hương trong viện tổ mẫu, ngửi vào làm cho người ta cảm thấy thư thái.
Tần Hảo vẫn ngồi trên mép giường, Diệp Mạch ngồi trên xe lăn thượng, cứ như vậy nhìn nàng.
Cuối cùng, Tần Hảo như là hạ quyết tâm. Bỗng nhiên đứng dậy, đẩy Diệp Mạch ra phía sau bình phong, đến bên cạnh thùng tắm, nhắm chặt hai mắt lại, hai tay run rẩy với tới đai lưng Diệp Mạch.
Thùng tắm đã sớm được đổ nước ấm, cả gian phòng mờ mịt hơi nước.
Diệp Mạch nhìn nữ tử trước mặt đang giúp mình cởi quần áo, đầu ngón tay hơi lạnh vuốt ve lung tung, ngẫu nhiên chạm đến chỗ không nên chạm.
Hắn không dấu vết nắm chặt dục mép thùng tắm, mu bàn tay nổi gân xanh dữ dội, mới miễn cưỡng đè nén được khát vọng trong lòng mình.
Đầu ngón tay Tần Hảo dừng ở trước ngực Diệp Mạch, lại tiến thêm một lớp nữa là có thể chạm đến da thịt hắn.
Diệp Mạch nắm chặt cổ tay nàng, thở phì phò trầm giọng nói: “Không cần, nàng đi ra ngoài trước đi.”
Nghe vậy, Tần Hảo chạy trối chết, còn thiếu chút nữa là đâm vào bình phong.
Ước chừng qua nửa canh giờ, Diệp Mạch tắm rửa xong, ăn mặc chỉnh tề từ phía sau bình phong đi ra.
Đang lúc Tần Hảo không biết buổi tối nên ngủ như thế nào, Trúc Cẩm và Trúc Hoài gõ vang cửa tân phòng: “Thiếu gia, Hầu gia mời ngài đến chính viện.”
Diệp Mạch cười lạnh hai tiếng: “Đi làm gì? Trong đêm động phòng, ông ấy lại chúc mừng ta như vậy sao? Trúc Cẩm, ngươi ra chính viện đáp lời một tiếng, sáng mai sẽ kính trà.”
Trúc Cẩm không nói hai lời liền đi chính viện, nhưng ngược lại Trúc Hoài ở một bên nói liên miên cằn nhằn không ngừng, cuối cùng còn hỏi: “Thiếu gia, ngài thật sự không đi chính viện?”
Tiếp theo giây, trong tân phòng truyền ra giọng nói lạnh lùng của Diệp Mạch: “Cút!”
Trúc Hoài lập tức ngậm miệng, vui vẻ chạy đi giữ cửa.
Lúc Tần Hảo tắm rửa xong đi ra, nhìn thấy Diệp Mạch tựa vào nhuyễn tháp bên cửa sổ, lật xem một quyển sách.
“Tối nay ta ngủ trên nhuyễn tháp, nàng ngủ trên giường. Trước nàng không nguyện ý, ta sẽ không chạm vào nàng.”
Đêm nay là đêm Tần Hảo ngủ được thoải mái nhất từ lúc xuất giá tới nay. Không ngờ rằng, sau khi nàng ngủ say, nam tử vốn nên ngủ trên nhuyễn tháp kia lại chậm rãi bước đến nằm xuống bên cạnh nàng.
Sáng sớm hôm sau, khi Tần Hảo thức dậy, sắc trời còn chưa sáng rõ, nhưng Diệp Mạch đã không còn trong phòng.
Lắng nghe cẩn thận thì nghe được nói chuyện từ gian ngoài truyền đến.
Tử La và Lục La đẩy cửa bước vào, hai người không nói gì, chỉ hầu hạ Tần Hảo mặc quần áo.
“Cô nương, nửa canh giờ trước Cô gia đã dậy. Sau khi thức dậy thì Trúc Cẩm Trúc Hoài liền tiến vào nói chuyện, nô tỳ nghe nói là tối hôm qua ở chính viện Hầu gia rất giận dữ, nói hôm nay Cô gia và người nên cẩn thận một chút.”
Đêm tân hôn của con trai ruột, người là phụ thân lại đến gọi hắn đến chính viện. Tần Hảo lắc đầu không nói nên lời, ngay cả ở Tần gia cũng không thể xảy ra chuyện như vậy. Huống chi, là Lư Dương Hầu phủ có tước vị ở kinh thành.
Lục La đem chuyện tối hôm qua mình nghe ngóng được nói cặn kẽ cho Tần Hảo nghe: “Cô gia là do nguyên phối (vợ đầu) của Hầu gia, Hầu phu nhân sinh ra, nhưng lúc Cô gia được một tuổi thì Hầu phu nhân đã qua đời. Sau đó, Hầu gia cưới Hầu phu nhân hiện giờ là An Như Huyện chủ[1] . An Như Huyện chủ sinh được hai trai hai gái, hai con trai ở trong phủ đứng hàng thứ hai và thứ ba, lần lượt gọi là Diệp Cung, Diệp Lục. Hai con gái là hai vị cô nương trong phủ, vị hôm qua chúng ta gặp là Đại cô nương, tên là Diệp Châu. Vị còn lại là Nhị cô nương, tên là Diệp Trăn (瑧). “
[1] (县主) Huyện chủ: Đích nữ của Quận Vương/Thế Tử
Tần Hảo gật đầu như có chút đăm chiêu, trong lòng ghi nhớ hết thảy những chuyện này.
An Như Huyện chủ là đích nữ của Lật Dương Bá phủ, người này nàng có nghe nói qua. Cho nên một vài tin đồn về Lư Dương Hầu và Hầu phu nhân hiện giờ, nàng đúng lúc cũng đã nghe qua.
Trúc Hoài ở gian ngoài lớn tiếng nói: “Thiếu phu nhân, người dậy rồi sao? Nếu là dậy rồi thì có thể đi ra dùng điểm tâm, gian ngoài đã chuẩn bị xong điểm tâm.”
Tần Hảo cảm thấy Trúc Hoài này rất thú vị, nhất là cái kiểu nói chuyện liên miên cằn nhằn lải nhải, luôn có thể khiến nàng cười.
Điểm tâm sáng của Lư Dương Hầu phủ chuẩn bị rất tốt.
Trước khi nàng đến đây, trong viện này chỉ có một mình Diệp Mạch là chủ nhân, hơn nữa nàng còn phát hiện, ngoài hai gã sai vặt Trúc Cẩm Trúc Hoài ra thì trong viện này không có một nha hoàn nào, tất cả đều là gã sai vặt.
Chỉ có vẻn vẹn một người phụ nữ, cũng chỉ là bà tử giữ cửa.
Tần Hảo ăn hai cái bánh bao nhỏ, uống một chén cháo gà xé, liền cùng Diệp Mạch đến chính viện.
Bước vào chính viện, còn có không ít ánh mắt nhìn vào nàng. Nàng theo bản năng siết chặt lòng bàn tay, hít sâu vài cái mới theo Diệp Mạch vào chính sảnh.
Ngồi trên chủ vị trong chính sảnh là một nam một nữ, nam nữ đều khoảng ba mươi tuổi.
Tần Hảo biết đó là Lư Dương Hầu Diệp Huy và Hầu phu nhân An Như Huyện chủ Trầm Quân Như.
“Mạch ca nhi đến rồi.” Trầm Quân Như cười tủm tỉm nói, ánh mắt nhìn Diệp Mạch và Tần Hảo vô cùng từ ái, tựa như Diệp Mạch và Tần Hảo đều là con ruột của bà ta: “Thê tử Mạch ca nhi ngàn dậm xa xôi đến đây, nhất định là rất mệt mỏi, tối hôm qua ngủ ngon giấc không? Mạch ca nhi không có khi dễ con chứ?”
Trong giọng nói Trầm Quân Như ngầm có ý thăm dò.
Buổi sáng lúc bà ta sai Đan Quế đến Tùng Cảnh viện, lại bị người của Diệp Mạch ngăn ở ngoài sân. Cho nên đến bây giờ, bọn họ còn không biết Diệp Mạch và Tần Hảo rốt cuộc có viên phòng hay không.
Diệp Mạch chỉ là kẻ tàn phế hai chân, chỉ cần hắn không có con trai, vậy thì vị trí Thế tử này lại không thể thuộc về hắn.
Nhưng nếu như hắn có con, việc này sẽ có biến số.
Tần Hảo nhẹ giọng nói: “Ngủ rất khá.”
Sắc mặt Lư Dương Hầu âm u nhìn Tần Hảo, bọn họ vốn không muốn Tần Hảo gả cho Diệp Mạch, nhưng không biết vì sao, tin tức đưa đến Hàng Châu lại biến thành yêu cầu một nữ nhân Tần gia gả cho Diệp Mạch.
Nếu không phải có Tần gia chặn ngang một bước, Diệp Mạch đã cưới Vương Như Diên.
Vương Như Diên là ai, đây cũng chỉ là người mà Lật Dương Bá đưa vào phủ để hầu hạ Trầm Quân Như. Tất nhiên, Lật Dương Bá tặng người cũng là có ý của Trầm Quân Như, bọn họ chính là muốn cho Vương Như Diên có thể gả cho Diệp Mạch, như vậy Diệp Mạch sẽ hoàn toàn nằm trong khống chế của bọn họ.
Hôm nay, Vương Như Diên cũng có mặt, đứng ngay bên người Trầm Quân Như nhìn Diệp Mạch muốn khóc.
Diệp Mạch nắm tay Tần Hảo, nhìn Lư Dương Hầu ở trên cao, bưng trà: “Phụ thân.”
Lư Dương Hầu không nhúc nhích, trong mắt Trầm Quân Như hiện lên một tia vui sướng khi người gặp họa[2] .
[2] (幸灾乐祸) Hán Việt: HẠNH TAI LẠC HOA vui sướng khi người gặp họa; nhìn có chút hả hê; cười trên nỗi đau của người khác
Tần Hảo lặng yên tiếp nhận chén trà trong tay Diệp Mạch, hướng tới Lư Dương Hầu hành lễ, mi mắt cong cong cười: “Mời phụ thân uống trà.”
Đưa tay không đánh người tươi cười, đầu ngón tay Lư Dương Hầu giật giật, theo bản năng nhận lấy chén trà.
Ai ngờ tay Tần Hảo đang bưng trà run lên, mà không biết là ai rót chén trà kia, rót thật là đầy. Chỉ là hơi run tí xíu lại rơi ra không ít nước nóng, tất cả đều rơi trên tay Lư Dương Hầu đưa ra đón chén trà.
Lư Dương Hầu nổi giận: “Làm càn!”
Tần Hảo theo bản năng đứng về phía sau Diệp Mạch, Diệp Mạch ngẩng đầu, trong mắt hiện lên tươi cười.
Tựa như đang nói nàng không cần sợ, hết thảy đã có hắn. Chỉ một cái liếc mắt như vậy, Tần Hảo thấy yên tâm.
“Không kính trà, sẽ không xem là người của Lư Dương Hầu phủ!”
Diệp Mạch nhướng mày cười lạnh: “Phụ thân, người cảm thấy hiện giờ người còn quản được con sao? Con theo ý các người thành thân, người con cưới cũng là dựa theo ý các người. Như thế nào, hiện giờ người muốn đổi ý sao? Chẳng lẽ không phải là người yêu cầu con gái Tần gia?”
“Người ta cho ngươi cưới rõ ràng là..” Lời nói của Lư Dương Hầu đột ngột dừng lại.
Ánh mắt Diệp Mạch càng thêm lạnh lẽo, giọng lạnh lùng nói: “Rõ ràng là ai?”
Lư Dương Hầu phất tay áo, tức giận nghẹn ngực, chỉ xoay lưng lại.
Thấy vậy, Nhị thiếu gia Diệp Cung có chút hả hê nói: “Đương nhiên là Vương Như Diên nha. Vương tỷ nhi đến ở trong phủ nhiều năm rồi, ai cũng nói nàng và Đại ca huynh là thanh mai trúc mã. Đại ca huynh có thể thay lòng đổi dạ mà cưới nữ nhân khác. Nhưng Vương tỷ nhi phải làm sao đây? Nàng chính là chờ đợi để trở thành thê tử của huynh nhiều năm rồi.”
Ánh mắt Diệp Mạch giống mũi tên lạnh lẽo, từng cái một cắm vào trên người Diệp Cung: “Nàng và ta là thanh mai trúc mã?”
Diệp Cung bất chấp gật đầu: “Phải”
“Ngươi tận mắt nhìn thấy?”
“.. Tất nhiên.”
Khóe môi Diệp Mạch nổi lên một tia lãnh lẽo, cong môi lạnh lùng nói: “Được lắm, loại chuyện này bản thân ta cũng không biết, nhưng ngươi lại biết được. Diệp Cung, không phải ta đã từng cảnh cáo ngươi, bất cứ chuyện gì của ta, ngươi cũng không được nhiều lời một chữ sao?”
Nghe vậy, Diệp Cung nổi trận lôi đình: “Diệp Mạch, ngươi chỉ là kẻ tàn phế vô dụng!”
“Cung ca nhi!” Thấy sắc mặt Diệp Mạch ngày càng lạnh, Trầm Quân Như liền ngắt lời Diệp Cung, ngượng ngùng cười hai tiếng: “Hôm nay là ngày lành, Mạch ca nhi ngàn vạn lần không thể tức giận. Chuyện trước kia của Cung ca nhi, cũng đã qua nhiều năm rồi, con cũng đừng ghi nhớ trong lòng. Thê tử Mạch ca nhi, con cũng khuyên nhủ Mạch ca nhi đi, hôm qua là ngày vui của các con, Mạch ca nhi cứ tức giận như vậy sẽ không tốt lắm, đối với sức khỏe của hắn cũng không tốt.”
“Ngày vui?” Tần Hảo nghiêng đầu suy nghĩ, nghi hoặc hướng tới Trầm Quân Như đặt câu hỏi: “Con lần đầu đến kinh thành, không biết rõ quy củ của kinh thành. Không biết khi người kinh thành thành thân, có phải hay không cũng không cần mời người dự lễ, có phải hay không cũng không cần mở tiệc đãi khách, có phải hay không ngay cả trong phủ cũng không cần trang trí một chút?”
Một mặt ba lần “Có phải hay không”, hỏi đến Trầm Quân Như á khẩu không trả lời được.
Diệp Châu ở bên cạnh nhếch mắt cười nhạo: “Ngươi muốn vào Lư Dương Hầu phủ, cũng phải xem thân phận của ngươi có đáng giá được mẫu thân phải vất vả đãi tiệc mừng hay không. Người đến dự tiệc cưới đều là quan to hiển quý, nếu để người ta biết người Đại ca cưới là ngươi, còn không phải làm Hầu phủ mất mặt hay sao? Ngươi có thể xuất ra bao nhiêu đồ cưới (của hồi môn) ? Nếu như không có đồ cưới, lại bị khách mời biết, không chỉ có chúng ta mất mặt, ngươi mất mặt, ngay cả Tần gia các ngươi cũng mất mặt.”
Tần Hảo càng thêm khó hiểu hỏi lại: “Nhưng làm sao các người biết ta không có đồ cưới? Đúng rồi, đồ cưới ta mang đến, dường như hôm qua không thấy ở trong viện.”
Diệp Châu cay đắng nhìn Trầm Quân Như.
Trầm Quân Như cười nói: “Hôm qua đặt ở cửa, ta sai người trước khiêng vào chính viện, đợi lát nữa khi các con trở về thì mang về.”
Ánh mắt Tần Hảo dừng trên cây trâm cắm trên tóc Diệp Châu, thấp giọng nói vài câu ở bên tai Diệp Mạch, sau đó cầm một tờ giấy đặt vào tay Diệp Mạch: “Đây là danh sách đồ cưới của ta. Nếu đồ cưới ở chính viện, vẫn là trước tiên đối chiếu cho khớp hãy đưa trở về. Phu quân cảm thấy được chứ?”
“Nàng nói rất đúng.” Diệp Mạch không chút do dự gật đầu, hướng tới Trúc Hoài và Trúc Cẩm nói: “Các ngươi giúp thu xếp lại một chút, nếu như thiếu thì hỏi thăm người ở chính viện xem ai động qua đồ cưới.”
“Mạch ca nhi.” Trầm Quân Như tươi cười có chút miễn cưỡng: “Đây là của hồi môn của thê tử con, chẳng lẽ ta còn chạm vào đồ cưới của thê tử con? Các con làm vậy, không phải là không tin tưởng ta sao?”
“Phu nhân nói sai rồi, chuyện nào ra chuyện đó. Hiện giờ nói rõ ràng, cũng tránh cho sau khi nhận lại bị thiếu cũng không biết là ai lấy.” Diệp Mạch thản nhiên nói, lại báo một cái: “Trâm bạch ngọc lưu ly một đôi.”
Tử La tìm kiếm trong những thứ còn lại, sắc mặt khẽ biến: “Cô nương, trâm bạch ngọc lưu ly một cái cũng không còn.”
Ánh mắt Diệp Mạch nhẹ nhàng rơi trên người Diệp Châu.
Diệp Châu run đến nổi lập tức trốn ở phía sau Trầm Quân Như: “Các ngươi, nhìn ta làm gì? Đây là nương chuẩn bị cho ta, Tần gia có thể xuất ra thứ tốt như vậy sao?”
Nhưng tiếp theo giây, Diệp Châu hét lên một tiếng, búi tóc trên đầu tán loạn, cây trâm bạch ngọc lưu ly rơi vào trong tay Diệp Mạch.
Sắc mặt mọi người trong chính sảnh khẽ biến, nhất là Lư Dương Hầu.
Xưa nay ông ta biết võ công của Diệp Mạch không tồi, Trúc Cẩm Trúc Hoài bên cạnh hắn cũng có thân thủ[1] không tồi.
[1] (身手) bản lĩnh; tài nghệ; khả năng; tài năng
Mới vừa rồi là Trúc Cẩm ra tay, ông ta chỉ thấy một tia tàn ảnh. Đến khi nhận ra được thì búi tóc Diệp Châu đã tán loạn, cây trâm ở ngay trong tay Diệp Mạch.
Diệp Mạch nghiêng đầu cười khẽ: “Diệp Châu, ta nghĩ ta còn phải nói thêm một câu. Người của ta, đồ vật của ta, tốt hơn là ngươi không nên chạm vào. Sau khi chạm vào, ai biết sẽ có kết cục gì? Trúc Cẩm, vả miệng.”
“A! Không, không phải ta lấy.” Diệp Châu cúi đầu, trốn chặt vào bên người Trầm Quân Như.
Ý cười trên mặt Trầm Quân Như cuối cùng không thể duy trì, trong nháy mắt gần như là nổ tung: “Mạch ca nhi, chuyện của nữ nhân, ngươi cũng phải nhúng tay vào sao? Là ta không tốt, chưa nói rõ những thứ kia là của hồi môn của thê tử con ngươi. Châu tỷ nhi cũng không phải cố ý, để Châu tỷ nhi nhận lỗi với thê tử ngươi, chuyện này dừng lại ở đây, ngươi thấy như thế nào?”
Diệp Mạch nhếch môi như không có chuyện gì, trong nháy mắt sắc mặt lạnh lùng, hướng tới Trúc Cẩm nói: “Trúc Cẩm, còn muốn ta nói bao nhiêu lần?”
“Dạ, Thiếu gia.”
Trúc Cẩm dứt khoát lưu loát kéo Diệp Châu ra từ phía sau Trầm Quân Như, một trái một phải, không chút lưu tình tát hai cái trước, rồi quay đầu ngây thơ hỏi: “Thiếu gia, hai cái có đủ hay không?”
Trầm Quân Như thiếu chút nữa té xỉu, đỡ lấy hai má sưng đỏ của Diệp Châu, che chở nàng ta trong lòng mình: “Mạch ca nhi, nếu ngươi có gì bất mãn thì nhắm vào ta. Châu tỷ nhi tốt xấu gì cũng có quan hệ huyết thống với ngươi, coi như là ngươi nể mặt phụ thân ngươi mà tha cho lỗi lầm vô ý của nó đi.”
“Thật ra, nếu Đại muội muội muốn, lấy đi cũng không sao.” Dưới bầu không khí cứng ngắc, Tần Hảo vặn khăn tay nói: “Chỉ là hai cây trâm kia, vốn dĩ mẫu thân ở nhà chuẩn bị để ta cho hai nha hoàn. Lễ gặp mặt mà ta tặng nhị vị muội muội cũng không phải cái này.
Ta cũng không ngờ Đại muội muội sẽ thích cây trâm này như thế. Phu quân, nếu Đại muội muội thích như vậy, chúng ta sẽ không so đo với nàng phải không? Đúng lúc ta chuẩn bị hai túi vàng lá kia có thể thưởng cho Tử La và Lục La.”
Trong mắt Diệp Mạch chợt lóe qua ý cười: “Được, nương tử nói cái gì thì là cái đấy.”
Diệp Châu bị đánh hai bàn tay, hiện giờ nghe Tần Hảo nói xong, không chống đỡ được nữa, trực tiếp ngất trong lòng ngực Trầm Quân Như.
“Nhưng mà.” Ngay lúc đám người Trầm Quân Như thở ra một hơi, Diệp Mạch đổi giọng: “Không thể quen thói trộm đồ, Trúc Cẩm, bẻ gãy một bàn tay của nàng.”
“Diệp Mạch! Làm càn!” Lư Dương Hầu phẫn nộ: “Bất hiếu tử, Hầu phủ này còn chưa phải do ngươi làm chủ. Ngươi muốn làm gì? Ngươi muốn huynh muội tương tàn? Ngươi là huynh trưởng trong nhà, muội muội ngươi làm sai một chút, vì sao ngươi phải níu chặt không buông như vậy?”
“Ta đây cũng là học theo người.” Diệp Mạch ngẩng đầu, đối mặt Lư Dương Hầu.
Tuy rằng Diệp Mạch ngồi trên xe lăn, nhưng khí thế không chút nào thua kém Lư Dương Hầu đang đứng.
“Năm đó nương ta không hề phạm lỗi gì, người vẫn có thể bức chết bà ấy. Hiện giờ Diệp Châu phạm phải là tội trộm cắp, ta chỉ phế đi một bàn tay của nàng. Không phải là mệnh của nàng, đã là nể mặt người rồi.” Thần sắc Diệp Mạch lạnh như băng: “Bất quá, mặt mũi của người vốn cũng không đáng một đồng.”
“Ngươi! Ngươi! Nghịch tử!” Lư Dương Hầu tức giận lảo đảo hai bước, Trầm Quân Như khóc lóc đỡ lấy ông ta.
“Mạch ca nhi, đây là cha ruột của ngươi, ngươi không thể đối xử với cha ngươi như vậy. Châu tỷ nhi là muội muội ruột của ngươi..”
“Nương ta chưa bao giờ sinh cho ta muội muội.” Diệp Mạch không thèm để ý đến bọn họ, phóng một ánh mắt tới Trúc Cẩm.
Trúc Cẩm không nói hai lời, động tác cực nhanh vặn gãy cổ tay Diệp Châu.
“…”
Diệp Châu thét chói tai tỉnh lại, đau đớn từ cổ tay truyền đến làm nàng khóc thật to.
Cả quá trình Tần Hảo đều yên lặng theo sát phía sau Diệp Mạch, một chút cũng không xê dịch.
Diệp Mạch không dấu vết nhìn nàng một cái, chậm rì rì nói: “Đây bất quá xem như tính xong nợ cũ của Diệp Châu. Phu nhân vẫn xem trọng nàng, nếu như ngày nào đó lại để cho ta nghe được nàng nghị luận sau lưng Hảo nhi, sẽ không chỉ là bẻ gãy tay.”
Diệp Châu lạnh run, phẫn hận trừng mắt nhìn Diệp Mạch và Tần Hảo.
Diệp Mạch vân vê bàn tay mềm mại của Tần Hảo, thả lỏng người ngồi dựa vào xe lăn: “Hảo nhi, chúng ta đến từ đường.”
“Ngươi đến từ đường làm gì? Ngươi kính trà vì sao phải đến từ đường?” Lư Dương Hầu ngăn cản nói: “Cố Văn Ngọc đối với ngươi bất quá chỉ là có ân sinh dục, nhiều năm qua ngươi đều là do Quân Như nuôi lớn!”
Diệp Mạch quay đầu, hướng tới Trầm Quân Như nhíu mày: “Trà ta kính, An Như Huyện chủ dám uống sao?”
Nói xong, không đợi người trong chính sảnh nội đích nhân trả lời, Diệp Mạch mang theo Tần Hảo đi thẳng đến từ đường.
Trong từ đường, đặt đầy bài vị của Diệp gia. Cố Văn Ngọc là nguyên phối chính thê của Lư Dương Hầu, mất vào lúc Diệp Mạch đầy một tuổi.
Lư Dương Hầu phủ truyền tin ra ngoài nói là khi lâm bồn lưu lại bệnh căn, mới khiến cho Cố Văn Ngọc mất sớm khi tuổi còn trẻ.
Nhưng nhà mẹ đẻ Cố Văn Ngọc là Kì Dương Bá phủ vẫn cảm thấy trong đó có vấn đề. Nhất là không lâu sau khi Cố Văn Ngọc mất, Lư Dương Hầu liền cưới đích nữ Lật Dương Bá phủ An Như Huyện chủ Trầm Quân Như.
Hơn nữa, Trầm Quân Như gả cho Lư Dương Hầu chỉ mới bảy tháng đã sinh ra đích tử Diệp Cung. Nói với bên ngoài là sinh non, cũng không ít người đều biết đó là đứa nhỏ sinh đủ tháng!
Kì Dương Bá phủ tới cửa náo loạn một trận, đòi Lư Dương Hầu phải giải thích, càng muốn mang Diệp Mạch về Kì Dương Bá phủ nuôi dưỡng.
Nhưng Lư Dương Hầu bị Trầm Quân Như giựt giây, không chỉ đoạn tuyệt tất cả quan hệ cùng Kì Dương Bá phủ, còn không cho phép Kì Dương Bá phủ có liên hệ gì với Diệp Mạch.
Tần Hảo đi theo Diệp Mạch, dâng hương trước bài vị của Cố Văn Ngọc.
Diệp Mạch lẳng lặng nhìn bài vị kia, giọng điệu nhẹ nhàng: “Nương, con đã thành thân, con đưa nàng đến gặp người.”
Nghe vậy, Tần Hảo lại lấy ba cây nhang, một mình dâng hương hành lễ với Cố Văn Ngọc.
Diệp Mạch đưa tay nâng Tần Hảo dậy: “Đi thôi.”
Ra khỏi từ đường, Diệp Mạch dừng một chút, nhếch mày nhìn Tần Hảo: “Nước trà là nàng cố ý?”
Tần Hảo gật đầu: “Phải”
Trong mắt Diệp Mạch tràn đầy ý cười, đầu ngón tay đặt lên mi tâm: “Sợ là Trầm Quân Như không ngờ đến nàng sẽ hỏi lại bà ta về quy củ thành thân.”
Tần Hảo trừng mắt nhìn, vô cùng chân thành nói: “Ta mới đến, quả thật là rất kinh ngạc với quy củ thành thân của kinh thành. Nếu là nhà ai cũng đơn giản như thế, vậy thì việc thành thân này có thể giảm bớt được rất nhiều bạc.”
Độ cong trên khóe môi Diệp Mạch lớn thêm một chút: “Trâm bạch ngọc lưu ly, nàng cũng là cố ý?”
“Sao phu quân lại nghĩ như vậy?” Ánh mắt Tần Hảo nhìn Diệp Mạch càng thêm nghiêm túc: “Ban đầu ta còn đang suy nghĩ sẽ tặng cây trâm và vàng lá cho người nào.”
Diệp Mạch ngửa đầu, nhìn nữ tử điềm đạm trước mặt, cười khẽ một tiếng: “Cây trâm lấy lại để ban cho hai nha đầu của nàng. Về phần vàng lá kia, ta chuẩn bị nhiều hơn cho nàng, gói thành từng túi, để dành lần sau lấy ra đánh người.”
Náo loạn một trận như vậy, Trầm Quân Như tất nhiên sẽ đem trả lại đồ cưới còn nguyên vẹn.
Hơn nữa Diệp Mạch còn để lại Trúc Cẩm ở bên kia để giám hộ.
Dùng lời của Diệp Mạch mà nói, có Trúc Cẩm ở đó, người ở chính viện không dám dối trá. Nếu dám dối trá, trực tiếp phế bỏ tay chân!
Nhưng Trúc Cẩm ngoài việc mang đồ cưới về, còn mang về cho Diệp Mạch một nữ nhân.
Tần Hảo nhìn nữ nhân mặc áo trắng trong sân, không thèm để ý, tiếp tục thêu trung y.
Tử La nhìn chằm chằm vào trong sân, đến khi nàng kia đến gần Diệp Mạch thì nhịn không được nhắc nhở Tần Hảo: “Cô nương, nàng kia hướng tới cô gia đi qua. Nô tỳ nghe ngóng được, đó là người mà nhà mẹ đẻ phu nhân Lật Dương Bá phủ đưa đến hầu hạ phu nhân. Nghe nói người này không phải nha hoàn bình thường, có quan hệ thân thích với Lật Dương Bá phủ Trầm gia.”
Nói xong, Tử La vạch ngón tay tính thời gian: “Dường như vào phủ được sáu bảy năm.”
Nhìn thấy tay Vương Như Diên sắp chạm vào Diệp Mạch, Tử La kinh hô: “Cô nương, người thật sự không thèm để ý sao?”
Tần Hảo buông đồ thêu trong tay xuống, cười ấm áp: “Tử La, ngươi nói nếu hai người bọn họ thật sự có quan hệ thanh mai trúc mã, hắn sẽ lựa chọn cưới ta sao?”
Tử La không rõ nên lắc đầu.
“Nếu vậy, ta đây nên tin tưởng hắn. Vương tỷ nhi ở Hầu phủ lâu như vậy, gặp Diệp Mạch sớm hơn ta nhiều, cũng nhiều lần hơn so với ta. Trong trường hợp này, Diệp Mạch vẫn không thành thân với nàng, ta cần gì phải lo lắng?”
Tử La dậm chân: “Nhưng mà cô nương, nếu như bởi vì thân phận của Vương cô nương không bằng Cô gia nên Hầu gia không đồng ý thì sao?”
Lúc này, cũng không cần Tần Hảo nói, Lục La trực tiếp khinh bỉ Tử La: “Ngươi xem thái độ Hầu gia đối Cô gia hôm nay, nếu như Cô gia nguyện ý, sợ là Hầu gia ước gì Cô gia cưới Vương cô nương kia đấy.”
Nhưng mà Tần Hảo vẫn có chút tò mò, sai người chuyển khung thêu ra gian ngoài, nàng ngồi hướng ra sân mà thêu đồ.
Vương Như Diên đứng bên cạnh Diệp Mạch nói không ngừng.
Nhưng từ sau khi Tần Hảo dời khung thêu ra, Diệp Mạch không rời mắt khỏi nàng.
Vương Như Diên nói rất nhiều, nhưng Diệp Mạch không có động tĩnh: “Biểu ca, muội thật sự không phải cố ý. Muội không biết đây là ý tưởng của cô mẫu bọn họ, muội chỉ xem huynh là biểu ca của muội. Nếu như làm biểu tẩu hiểu lầm, muội đi giải thích rõ ràng với biểu tẩu.”
Nói xong liền muốn đi vào tìm Tần Hảo.
Diệp Mạch nhướng mày, Trúc Hoài lập tức chắn trước mặt Vương Như Diên: “Vương cô nương, không được thiếu gia và Thiếu phu nhân cho phép, người không thể đi vào nơi này.”
Sắc mặt Vương Như Diên uất ức nhìn Diệp Mạch: “Biểu ca phải xa lạ với muội như vậy sao? Đó cũng là biểu tẩu của muội mà. Biểu tẩu lần đầu đến kinh thành, rất nhiều chuyện còn chưa biết, muội có thể đưa biểu tẩu đi làm quen.”
Rốt cục Diệp Mạch cũng có động tĩnh, chậm rãi ngẩng đầu: “Ngươi chỉ là nha hoàn Lật Dương Bá phủ đưa đến, sao có thể leo lên thành thân thích với Hầu phủ? Xa lạ? Khuôn mặt này của ngươi, ta chưa từng nhớ rõ, tại sao không xa lạ? Ai cho phép một nha hoàn như ngươi ra vào viện của chủ nhân?”
Vương Như Diên giống như bị sét đánh trúng, không thể tin nhìn Diệp Mạch: “Biểu ca, sao huynh có thể, sao có thể vô tình như vậy? Đã từ lâu trong lòng muội đối với huynh..”
Diệp Mạch khẽ nhúc nhích đôi môi lạnh bạc: “Trúc Cẩm, ném ra ngoài!”
hết
m.n chờ phần sau nha