Hai mươi mốt tuổi, hắn sắp làm cha.
Nhưng hắn vẫn đang đi học, còn chẳng kiếm nổi một đồng nuôi thân. Rồi sự nghiệp, có thể phải đi lính. Gia đình hắn không chấp nhận chuyện này, họ "gia giáo" và "không muốn bị làm mất mặt". Hắn thương cô, nhưng cũng thương gia đình. Hắn làm sao lo nổi cho hai mẹ con chỉ bằng đôi bàn tay trắng.
Hắn uống rất nhiều. Cho say. Hay để tạm quên đi những việc đang làm hắn đau đầu suốt mấy ngày vừa rồi. Trong cơn men, hắn tìm đến nơi cô đang ở, nhưng không dám đối mặt mà chỉ nhét qua khe cửa một mảnh giấy, vỏn vẹn bốn từ: "Hay là phá đi".
Không có lời hồi đáp.
Kể từ ngày đó, hắn không còn liên lạc được với cô.
Suốt bốn mươi năm về sau, hắn chưa từng nhìn thấy cô lần nữa.
***
con-say-mot-doi
Hắn ngồi, uống một ngụm rượu từ cái chai nhỏ dưới bàn rồi đứng dậy. Từ rất lâu rồi, hắn không bao giờ để cho bản thân say thêm lần nào nữa. Hơn sáu mươi tuổi, vợ mất đã ngót nghét hai chục năm. Đứa con gái duy nhất chưa kịp lấy chồng thì đổ bệnh nằm một chỗ, cơ thể cứ thế co quắp dần. Hắn lủi thủi chăm sóc con một mình suốt mười mấy năm nay.
Nhiều lúc, hắn nghĩ đó có thể là cái nợ mình phải mang theo suốt đời. Nợ cho một lần chếnh choáng vì những cơn say tình, say rượu vào thời tuổi trẻ. Hắn luôn nghĩ về mọi thứ, chính xác hơn là ám ảnh về mọi thứ trong suốt bốn mươi năm cuộc đời, kể từ ngày hắn do dự và yếu đuối trước quyết định bảo vệ người phụ nữ mà mình yêu thương.
Nhiều lần chạy xe ôm, hắn chở những người trẻ, nghe câu chuyện của họ, hiểu về hoàn cảnh của họ khi đắn đo giữa tình yêu, giữa sự nghiệp, giữa những lo sợ cho tương lai. Hắn muốn khuyên lắm, nhưng nghĩ về những quyết định của mình, về những lầm lỡ của mình, về sự yếu đuối của mình thời trẻ dại, hắn tặc lưỡi: "Làm gì có tư cách để khuyên nhủ người ta". Rồi ậm ừ cười trừ cho qua câu chuyện.
Không còn rượu, cũng chẳng còn say.
Nhưng cứ nghĩ đến, lại buồn.
Tuổi trẻ có thể là độ tuổi trải qua rất nhanh, quyết định rất nhanh, thất bại cũng rất nhanh. Nhưng những ký ức về quãng thời gian ngắn ngủi đó thường