Ami là một du học sinh, cũng vừa đến Hàn Quốc mấy ngày gần đây thôi. Cũng may làm sao cô đã tìm ra được một căn nhà trọ ngay gần trường.
Cô đã có một ánh nhìn tốt và mong muốn được đặt chân đến xứ sở Kim Chi này từ khi còn bé rồi, cứ thế mà từ nhỏ cô chỉ cắm đầu vào học để có thể thực hiện được ước mơ. Mà giờ ngoảnh đầu nhìn lại mới thấy thanh xuân của mình chớp mắt chỉ có sách với vở chẳng có lấy một mối tình cũng như một người bạn. Nhiều lúc cũng cảm thấy cô đơn chỉ biết bầu bạn với sách vở, nhưng mà mất cái này mới có cái kia, bây giờ, cô mới có thể tự thân tự lập mà bước chân đến một đất nước mới. Một mình đây chân ướt kia chân ráo bước lên Seoul, cô chưa từng ngó qua tiếng Hàn một lần nào cả, vì cô thi được bằng tiếng anh và học ở một trường đại học 100% dạy bằng tiếng anh mà.
Tìm cho mình một công việc bán thời gian cũng như kiếm chút tiền đóng học phí cũng rất đỗi khó khăn với cô khi trong người không có lấy một chữ cái tiếng Hàn. Cô đang nằm dài trên giường than thở vì sao hồi đấy lại chẳng chịu học tiếng Hàn để rồi đâm ra khổ thế này, nhìn qua khung cửa sổ liền thấy tiết trời bỗng nắng nhẹ có gió dịu nhẹ, một thời tiết thích hợp cho việc phơi đồ. Ngó sang đống đồ ướt nhem ướt nhẹp của mình đang yên vị nằm trên một cái giỏ, cô lười biếng đứng dậy bưng cái giỏ đồ ấy ra ban công.
Quả nhiên thời tiết thật đẹp mà, có nắng, có gió, không quá nóng cũng không quá lạnh. Biết sao bây giờ? Cô sống ở Việt Nam nổi tiếng là đất nước nắng gắt, nắng nóng thì nhiều, còn lạnh mát thì chẳng thấy đâu, vì thế mà giờ được hưởng tiết trời mát mẻ này của Seoul cô phấn khích vô cùng.
Làm thủ tục là hưởng gió mát trước khi phơi đã xong, cô nhanh chóng lấy quần áo rồi treo lên chiếc móc đồ cứ thế lần lượt hết áo đến quần rồi lại váy. Nhưng rồi chẳng may làm sao, một cơm gió mạnh vô duyên vô cớ kéo đến thổi bay hết mớ đồ còn trong giỏ của cô rơi xuống.
Vì sống ở lầu hai vì thế mày quần áo cô bị bay đi rơi xuống đất, cô nhìn thấy quần áo mình đang yên vị ở dưới liền tặc lưỡi rõ to.
"Ui là trời!"
Bất lực cô phải chạy thang bộ xuống để nhặt lại đống đồ, lát sau khi vừa xuống tầng trệt, cô chạy đến khu vực mình làm rớt đồ, mớ đồ còn đang nằm dưới đất giờ đây lại được đặt yên vị trên vòng tay của một chàng trai lạ mặt.
Nhìn thoáng anh có nét mặt rất điển trai, mái tóc màu nắng trông hơi xơ có vẻ là vì tẩy nhuộm nhiều lần, khuôn mặt khả ái, đôi mắt cong cong lên hệt như một đôi mắt rộng vậy.
Cô bị hớp hồn mãi không thôi, đợi đến lưc anh nhìn chằm chằm vào cô thì tôi mới tỉnh ngộ lại.
"À, thật ngại quá, cho tôi xin lại đồ của mình" cô dang tay giao tiếp mấy thứ tiếng anh vốn có của mình, rồi chờ đợi anh trả lại mớ đồ.
Thế nhưng anh cứ nhìn tôi chằm chằm, đứng yên chẳng có động tĩnh gì khiến cô thoáng chút ngượng mà né tránh ánh mắt. Nhưng rồi cô chợt nhận ra một điều gì đó sai sai. Cô lôi ra vật bất ly thân của mình, bấm bấm mấy cái trên điện thoại, điện thoại bỗng truyền tới một âm thanh.
"죄송합니다 저는 한국어를 할 수 없습니다"
Câu này có nghĩa là "xin lỗi, tôi không biết nói tiếng Hàn", lí do cô hiểu ý nghĩa câu này vì cô vào google dịch bấm dòng chữ ấy và nó dịch sang tiếng Hàn, sau thì cô mở loa ngoài rồi cho nó nói lớn lên. Cũng may làm sao google phát minh ra như thế, chứ không cô phải học thuộc một câu dài thòng như thế, rồi gặp ai là người Hàn chắc cô sẽ phải dùng câu đó như là câu cửa miệng vậy.
Cô thấy anh cười khúc khích, rồi tôi lại bị ấn tượng với hai má lúm đồng tiền của anh, chao ôi, người gì mà cười đẹp thế không biết.
"Còn tôi thì biết nói tiếng Anh"
Anh nói một câu khiến cô đơ người ra mấy hồi, đương nhiên cô không kì thị gì về vấn đề người Hàn không biết giao tiếp tiếng anh, người Hàn có biết tiếng anh đấy nhưng phần lớn rất ít người dùng ngôn ngữ này.
"Thế… Thế ngay từ đầu anh không nói cho tôi hay đi, tự nhiên đứng trơ ra đó tôi… Tôi tưởng anh không biết tiếng Anh" cô trách anh hà cớ gì không nói cho cô sớm, làm cô phải mất công search mạng rồi dịch sang tiếng Hàn trong vô ích.
"Lỗi của tôi, tại tôi chưa bao giờ thấy một cô gái nào đẹp như em, nên bị đứng hình vài giây"
Cô không rõ anh đùa hay thật, cô chỉ biết là mặt mình đã sớm đỏ lên rồi.
"Ais… Cái tên này"
Cô chồm người quýnh nhẹ anh một cái rồi nhận lại mớ quần áo trên tay anh, lủi thủi đi vào trong. Mọi chuyện sẽ bình thường nếu cô vào trong nhà và anh thì đi mất coi như cả hai chỉ là người dưng qua đường vô tình chạm mặt nhau. Thế nhưng ông trời nhìn trúng hai người rồi tạo cho họ một sợ chỉ đỏ.
Anh giữ cánh tay cô lại, cứ thế cô còn chưa kịp đi nửa hước thì khựng lại nhìn anh.
"À… Tôi quên cảm ơn, cảm ơn anh, giờ thì… Buông tôi ra đi"
Cô nghĩ chắc do mình chưa cảm ơn nên bị anh giữ lại, nào ngờ mục đích anh giữ cô lại là có lí do khác.
"Cần tôi dạy cho một khoá tiếng Hàn không?"
Anh đưa ra một câu hỏi, cô đắn đo nhưng rồi nghĩ không nên làm phiền gì đến anh nên thẳng thắng từ chối ngay.
"À… Không sao đâu, tôi có thể tự học được mà"
"Tự học thì tốn thời gian, học bên ngoài thì tốn tiền, tôi đây thì cam kết với em không tốn tiền cũng như thời gian"
Không nghe thấy mùi tiền mắt cô sáng rực cả lên liền liên tục gật đầu đồng ý, còn tử tế mời anh vào nhà. Rồi họ ngồi đối diện nhau, lập ra một thời khoá biểu để cả hai thuận tiện gặp mặt. Anh trở thành người bạn đầu tiên của cô.
Tên của anh là Kim Namjoon, nhưng cô thường gọi thân mật hơn là "Joonie"
Cô nhỏ hơn anh mấy tuổi và cả về chiều cao, đương nhiên, anh cao 1m81, còn cô chỉ mới ngót nghét 1m68, vì thế mà anh lại vô cớ cho cô một biệt danh đó chính là "bé". Anh hay gọi cô là "bé" lắm.
Namjoon dạy cô tiếng Hàn, lâu lâu cô lại dạy anh tiếng Việt, cứ như thế họ gặp nhau vô cùng thường xuyên. Đương nhiên họ gặp nhau có vài lúc chẳng đơn giản là học.
Có một ngày chỉ vì cô lo cắm đầu để ôn thi quên cả việc ăn, mà Namjoon lại mang cả túi đồ ăn rồi bắt cô nóc hết. Hay có những lần cô bị ho nhẹ một tí thôi mà anh cuống cuồng cả lên mua thuốc rồi lại đòi ở lại nhà cô vài đêm để chăm sóc cho cô.
Điều mà cô thấy phiền lòng nhất là anh chủ động đóng tiền nhà cũng như học phí cho cô. Cô cản anh dữ lắm mà anh chỉ để lại một câu với giọng điệu khàn khàn trầm ấm như say rượu.
"Bé cứ lo học, mọi chuyện cứ để anh lo"
Dần dà như thế, cô bên anh nhiều lắm, tạo nhiều kỉ niệm lắm nhưng những kỉ niệm ấy chỉ đơn giản là hai chữ "bạn bè".
Cô nhận ra mình đã yêu.
Cô yêu Kim Namjoon
Người ta thường bảo: “lửa gần rơm lâu ngày cũng bén”, có lẽ đúng! Cô sát cánh bên anh lâu thế này, để tính xem… Vỏn vẹn cũng 1 năm rồi, bên anh lâu như thế ngày càng hiểu được con người anh cô lại càng say như điếu đổ.
Namjoon lịch thiệp lắm, anh đối xử với ai cũng ấm áp, tốt bụng nhưng với riêng cô thì lại có chút tinh nghịch, bộc lộ bản chất thật. Vậy nên cũng có nhiều lần cô nghĩ là do anh cũng có cảm tình với cô, hay đơn giản anh chỉ xem cô là em gái không hơn không kém?
Anh điển trai thế nên được nhiều cô gái theo lắm, không ít những lần cô bị chạm mặt với nhiều cô gái xinh đẹp tỏ tình anh thấy bại, có lần còn đụng đồ với một cô nàng nhà giàu không ngại thảy tiền cho cô rồi kêu cô rời xa anh. Đương nhiên cô từ chối ngay, cô yêu anh… Duy nhất mỗi anh! Tình yêu này mãnh liệt hơn cô nghĩ nhiều.
Cô cũng có lòng tự trọng, không vì tiền mà rời bỏ anh đâu nhưng cũng vì thế mà cô đa nghi, cô nghi rằng tình cảm này của mình sẽ không bao giờ được đáp trả. Bản thân chỉ là cỏ non, cô sẽ chẳng bao giờ chạm đến bầu trời được.
Cứ thế thứ tình cảm này cứ nẩy nở trong lòng cô như muốn nổ tung vậy, nhưng cô luôn cố gắng kiềm nén, luôn cố gắng giữ nó trong lòng và không cho nó thoát ra.
Rồi một hôm cũng như bao hôm nào, anh đang dạy cô cách phát âm những từ khó của tiếng Hàn.
Namjoon ôn nhu lắm, cô phát âm sai anh chẳng bao giờ mắng mà sẽ nhẹ nhàng cho cô đọc lại. Còn những lúc cô phát âm đúng, anh lại nhẹ nhàng tặng cho cô một cái xoa đầu đi kèm một lời thì thầm bên tai.
“Bé của anh giỏi lắm"
Trời ơi, cô bối rối lắm chứ, ngồi gần anh với cự li gần thế này, lại gặp anh như đang thả thính cô vậy, không lần nào cô ngồi học mà mặt mày không đỏ cả lên hết.
"Bé có thích nước Anh không?"
"Joonie...sao đột ngột lại?"
Cô thắc mắc hỏi khi mà anh đang yên bình giảng bài cho cô thì lại cắt ngang hỏi cô một câu lạ lùng.
"Em có thích nước Anh không?" anh hỏi lại.
"Có, em thích Anh dữ lắm… Joonie, giúp em câu này"
Cô trả lời qua loa rồi chèn thêm một câu hỏi để anh tập trung vào bài giảng cho cô hơn.
"Ừm anh cũng thích em"
Buông bút.
Cô buông bút ngay lập tức khi anh vừa dứt lời.
Cô nhìn anh với cặp mắt con nai vàng ngơ ngác mà chẳng buồn trả lời.
Cô nhìn anh, chỉ thấy anh cong môi lên cười khúc khích, mất một lúc lâu cô mới nhận ra đó là một lời tỏ tình.
Cái tình cảm thầm kín mà cô giữ trong lòng suốt bao lâu nay như bùng nổ vậy, cô vỡ oà tay che miệng khóc nấy lên như một đứa trẻ.
Dẹp bài tập sang một bên, anh thấy cô khóc mà hoảng loạn ôm chầm lấy cô vuốt vuốt sóng lưng cô như dỗ một đứa trẻ vậy.
"Aigo… Chỉ mới tỏ tình mà em đã thế rồi, sau này anh cầu hôn anh như nào đây"
Anh ghẹo cô, còn cô chỉ biết khóc ôm chầm lấy anh mà ướt cả bả vai anh, cô khóc pha giữa sự nuối tiếc và hạnh phúc.
Nuối tiếc vì bản thân không chịu tỏ tình anh sớm hơn mà lại để anh tỏ tình trước.
Hạnh phúc vì cuối cùng ngọn cỏ này cũng đã được gió cuốn đi và cô cuối cùng cũng có thể chạm lên bầu trời.
Cuối cùng cô đã có thể là người con gái của anh.
Hai người trao nhau một nụ hôn, đúng lúc trời đang nắng và gió dịu nhẹ… Một tiết trời thích hợp cho việc phơi đồ… Một tiết trời đã mang cô gặp anh.
"Kim Namjoon, em cũng yêu anh… Yêu anh nhiều lắm"