2.
Gia Thụy cúp điện thoại, tôi nhìn thấy khóe môi anh khẽ giương lên, đôi mắt mang theo tia dịu dàng mà trước nay chưa từng có. Trái tim tôi thắt lại, đau đớn từng hồi. Có lẽ, chỉ khi ở trước mặt tôi anh ấy mới có vẻ mặt chán ghét như thế.
Tôi nhìn bảy vết cắt trên cổ tay, không nhịn được khẽ mỉm cười. Tôi chết rồi, gương mặt của anh chắc là sẽ không xuất hiện vẻ chán ghét nữa nhỉ?
Ngày thứ 4 sau khi tôi chết, Ái Tuệ trở về nước, anh ra sân bay đón cô ấy.
Quên nói, Ái Tuệ chính là thanh mai của Gia Thụy. Nếu không có tôi, thì bây giờ họ cũng đã trở thành một đôi rồi.
Tôi không đi theo Gia Thụy, bởi vì tôi sợ. Sợ sẽ nhìn thấy anh ấy dùng ánh mắt dịu dàng nhìn Ái Tuệ, sợ sẽ nhìn thấy anh ấy ôm chầm lấy Ái Tuệ, sợ...Tôi sợ cũng thật nhiều.
Gia Thụy hôm nay ăn mặc chỉnh chỉnh tề tề, à mà không phải mỗi hôm nay, dường như ngày nào cũng như vậy. Nhưng có vẻ hôm nay anh ấy trau chuốt hơn thường ngày. Tôi nghĩ, anh ấy như vậy là vì Ái Tuệ. Đôi khi, tôi cũng có chút ghen tị với Ái Tuệ, ghen tị với cô ấy vì có được tình yêu của anh, ghen tị với cô ấy vì được anh nuông chiều. Có đôi khi, tôi cũng muốn...trở thành cô ấy.
Tôi khẽ thở dài, hiện tại như vậy, cũng là tốt lắm rồi. Tôi không nên được cái này đòi cái kia đâu nhỉ?
Tôi lơ lửng bay vòng quanh Gia Thụy, khóe miệng của tôi liền không nhịn được mà kéo lên, đáy lòng ẩn ẩn có chút tự hào. Chồng tôi luôn đẹp trai như vậy, anh ấy...vẫn luôn như vậy. Chỉ tiếc, mọi thứ mà anh ấy làm, không dành cho tôi.
“Chồng, hôm nay anh đẹp lắm đó. Anh...nhớ phải về sớm. Đừng ở bên ngoài uống rượu, dạ dày của anh không tốt lắm đâu. Anh...”
Tôi im bặt đi, chợt nhận ra bây giờ tôi đã...chết rồi. Và tôi, có lẽ cũng không đủ tư cách để nói chuyện với anh. Bỗng nhiên khóe mắt tôi cay xè, từng dòng nước ấm trượt dài trên má. Tôi đưa tay lau đi những dòng nước ấm nơi khóe mắt đó, rồi hít sâu một hơi, mỉm cười thật tươi. Hãy cười lên, dù cho có khó khăn bao nhiêu đi nữa. Hãy cười...thật tươi nhé, tôi ơi?
Tôi điều chỉnh lại tâm trạng của bản thân, tiễn Gia Thụy ra đến cửa, vẫy tay với anh ấy, nói với anh rằng:
“Anh đi nhớ về sớm, em chờ anh.”
Em chờ anh...chờ anh bảy năm.
Tôi vẫn vẫy tay tạm biệt anh ấy cho đến khi bóng anh ấy khuất dần trong tầm mắt. Mặc dù anh ấy không thể nhìn thấy, cũng không nghe thấy những gì tôi làm, những gì tôi nói. Nhưng mà, tôi vẫn muốn trước khi tôi tan biến, tôi có thể làm điều gì đó.
Tôi xoay người bước vào trong nhà, nhìn dì giúp việc loay hoay với mấy chậu hoa. Dì giúp việc có lẽ là sau khi tôi rời đi, Gia Thụy mới thuê dì ấy về. Tầm mắt tôi đặt trên chậu hoa hướng dương, tôi thích hoa hướng dương lắm. Bởi vì, trong tình yêu, hoa hướng dương mang ý nghĩa của sự thủy chung, chân thành và niềm tin. Cũng như tình yêu của tôi đối với Gia Thụy, mặc dù, tình yêu đó của tôi mãi mãi sẽ không được đáp lại. Nhưng không sao, dù gì thì bây giờ tôi cũng chết rồi, có được đáp lại hay không, cũng không còn...quan trọng nữa.
Tôi tìm một chỗ ngồi ngoài ban công, nhìn dì giúp việc bận rộn tưới hoa, thi thoảng lại nói với dì giúp việc những điều linh tinh mà tôi đã làm trong suốt bảy năm qua. Mặc dù, dì ấy chẳng thể nghe thấy.
Tôi chờ Gia Thụy suốt một ngày, tôi biết, anh ấy luôn đi sớm về khuya. Cho nên, tôi theo thói quen ngồi xuống chiếc ghế sofa thân thuộc. Tâm trí trong vô thức lại chìm đắm vào quá khứ. Dù rằng, mỗi khi nhớ về sẽ khiến trái tim tôi đau âm ỉ, nhưng lại chẳng thể nhịn mà cứ nhớ về nó.
Bóng trăng ngoài cửa sổ chiếu vào thân ảnh nhỏ nhắn gầy gò của cô gái, như dát lên người cô một tầng ánh sáng nhạt. Rõ ràng là đẹp như vậy, lại không khỏi có chút cô tịch.
Tôi cuộn người nằm trên ghế sofa rồi ngủ lúc nào không hay.
Tôi giật mình tỉnh dậy, ánh mắt theo bản năng hướng về phía cửa lớn liền phát hiện anh ấy đã trở về rồi. Tôi khẽ mím môi, trong lòng có chút khổ sở. Lần nào cũng như thế, tôi không thể chờ được anh ấy trở về. Tôi rón rén đi vào phòng của Gia Thụy, phát hiện anh ấy đã ngủ, nhưng đến quần áo cũng không kịp thay ra. Tôi thử vươn tay thử nắm lấy góc áo của anh ấy, vậy mà lại nắm được. Tôi kinh ngạc không thôi, nhưng vấn đề này liền bị tôi bỏ ra sau đầu. Tôi giúp Gia Thụy thu thập hết tất thảy rồi để anh ấy nằm chỉnh tề trên giường. Tất cả, chỉ là theo thói quen của tôi.
Thói quen của tôi, vì anh ấy mà tạo thành.
Mời mọi người vào trang cá nhân mình đọc thêm truyện nha ❤❤❤
- DỤC VỌNG CHIẾM HỮU (H+++)
- SÁT THỦ MÁU LẠNH VÀ CÔ NÀNG TRINH THÁM XINH ĐẸP ( H+++)
- TIỂU THỤ BỎ TRỐN (H+++)
- THIÊN ĐƯỜNG CỦA DÃ THÚ (H+++)
- KẾ HOẠCH CHIA TAY CỦA TỔNG TÀI (H+++)
- CƯA LẠI VỢ CŨ ( H+++++)
- THƯ KÝ QUYỀN LỰC CỦA TỔNG TÀI BÁ ĐẠO ( H++++)