Ai rồi cũng khác. Chúng ta không thể sống bằng hiện tại nhưng ôm ấp bóng hình quá khứ như căn bệnh tâm thần ám ảnh cho cả cuộc đời.
***
Khi gặp Ngọc, anh đã 31 tuổi, vẫn độc thân.
Còn cô đã 30, qua 1 lần ly hôn và 1 đứa con gái nhỏ. Họ gặp nhau trong 1 hội thảo dành cho CEO các công ty nhỏ và vừa. Cô đẹp và thanh lịch, ăn mặc chỉn chu sang trọng, cười nói rạng rỡ. Anh thì giản dị, mặc dù sự nghiệp cũng đã ổn định rồi.
Nhiều người thích cô lắm, chẳng ngờ cô và anh lại yêu nhau
Sao chưa lấy vợ? Cô hỏi khi nằm gác cằm lên vai anh, ở trên giường.
Chuyện dài lắm, ngày năm 3 đại học, anh thích 1 cô bé năm nhất tên Mây. Cô ấy có mái tóc dài và bầu má hây hây đỏ. Anh thì ở Thái Nguyên, cô thì tận Hà Tĩnh. Yêu tưởng chết đi sống lại, rung động tâm can, nắm tay nhau 1 cái rồi cứ thế đi hết những năm tháng giảng đường.
Cô bé hồn nhiên ngây thơ, anh trầm tĩnh ít nói, cặp đôi hoàn hảo. Bạn bè nói nhanh nhanh cho bọn tao đi ăn cưới. Anh bảo chỉ cần ra trường có việc là cưới cô.
Anh tốt nghiệp trước, đi làm cho một công ty về sữa, lương 5 triệu, có tiết kiệm thế nào cũng chỉ phụ cô được 1 triệu tiền ăn.
Nhưng mà tình yêu, đẹp lắm, cũng chưa thể lấy nhau.
Rồi cô cũng tốt nghiệp, bố mẹ gọi về làm ở quê, sẵn nong sẵn né, ông bà chạy mất đôi trăm triệu để dọn đường.
Mây bảo, em phải về thôi, anh theo em về Hà Tĩnh. Anh sao có thể, bố mẹ ở Thái Nguyên làm ruộng, 2 đứa em còn đang đi học, vì phụ cô mỗi tháng 1 triệu mà mấy năm qua anh không giúp được gì cho gia đình. Hà Nội về Thái Nguyên chỉ hơn 1 tiếng, ít ra mỗi tháng anh còn phóng con xe way cổ lỗ về thăm bố mẹ. Hà Tĩnh xa quá, mảnh đất anh chưa từng đặt chân, biết làm gì để sống, để có tiền nuôi cô, nuôi cả nhà?
Ngày cô lên xe khách về quê, anh đau đớn như vỡ từng mảnh. 4 năm yêu nhau biết bao nhiêu kỷ niệm.
Cái thùng tôn đựng quần áo anh vác cho cô, vừa đặt xuống đúng lúc cô nhào vào ôm anh, bắp chân cứa vào góc thùng, cô ngồi thụp xuống khóc. Máu rịn ra trên vết xước dài, cứa vào lòng anh, cứa vào sự bất lực không có câu