"Vì ở đó em không thấy anh nữa, vì ở đó anh sẽ thích người khác và vì..."
Có lẽ con tim đã đến giới hạn chịu đựng của nó, khi những cảm xúc không con là cái đuôi của lí trí thì như một lẽ tự nhiên, "Hạ Linh" cô chỉ hành động theo con tim mà thôi. Cô chỉ cố níu kéo một người con trai ở lại, người cô yêu thương, người khiến cô thao thức mỗi đêm nhưng lại không dám bày tỏ, không dám bước tới. Chỉ vì chàng trai này quá hoàn mĩ, anh lịch thiệp và giàu có, biết bao nhiêu vệ tinh vây quanh. Còn Hạ Linh cô đâu là gì trong số đó, cô xinh không đẹp, không có địa vị và chỉ là một học sinh phổ thông bình thường. Cô suốt ngày cứ lẽo đẽo đi theo nài nỉ anh trai mình rủ "Tuấn Phong" đến nhà chơi.
Từ trước đến nay, cô chỉ dám đứng từ xa ngắm anh, lòng cô khấp khởi khi anh nhẹ nhàng gọi cô là "bé yêu". Có lẽ với anh, cô chỉ là một đứa em gái nhỏ. Anh chỉ nghĩ đơn giãn em của bạn thân cũng là em của mình. Từ bao giờ, cái ý nghĩ đó đã ăn sâu vào tim cô. Cô chưa từng thổ lộ lòng mình với anh. Cô sợ đánh mất sợi dây mỏng manh gắn kết mối quan hệ của hai người. Cô sợ một lúc nào đó, khi anh biết tình cảm của cô, anh sẽ không còn xuất hiện trong cuộc đời cô nữa.
Nhiều lúc cô vẫn nghĩ tới những cử chỉ thân mật của anh, khi anh nói: "Lớn nhanh anh chờ nhé...".Linh biết đó chỉ là lời nói đùa, lời trêu ghẹo, nhưng đã có lúc cô hy vọng, đã có lúc cô nghĩ đó là lời nói thật lòng mà anh dành cho cô. Nhưng "Hạ Linh" cô luôn dừng lại đúng lúc, cô không muốn tự huyễn hoặc mình trong sự ảo tưởng, cô không muốn cứ thức trắng đêm chỉ vì nhớ về một ai đó mà cô không dám tiến tới.
Linh còn nhớ khi anh nắm tay cô trong lần đi xem ca nhạc đông người chen chúc, nhưng như một bản năng, cô đã tự động rút tay về. Mặc dù tối hôm ấy, cô đã mất hằng giờ chỉ để ngắm tay mình và nhớ lại mùi hương trên con người anh. Không biết có phải vì quá thương nhớ, vì cảm xúc anh ngày một đông đầy hat không, mà nhiều lúc cô thấy ánh mắt anh sâu lắng, chan chứa đến thế, nhiều lúc cô thấy trong những tin nhắn hằng đêm anh trò chuyện với cô, đó không đơn thuần là tình cảm dành cho đứa em gái của bạn.
Nhưng vẫn như mọi lần, cô luôn biết cách thu mình về, biết được trái tim mình dừng ở đâu. Và "Tuấn Phong" vẫn đó, nguyên vẹn trong trái tim cô. Dù đã có lúc cô tiếc hùi hụi chuyện anh đã rủ cô đi uống cafe, lúc anh nắm chặt tay cô len qua dòng người đông đúc, nhưng cô không muốn mình lấn quá sâu, nếu anh không đáp trả lại tình cảm của cô, cô không sợ mình đau, cô có thể chịu đựng được điều đó, nhưng cô sợ mất anh, sợ không được nhìn thấy anh nữa...
Bạn bè nói cô nhút nhát và quá nhạy cảm. Thậm chí theo đánh giá của nhỏ bạn, "Tuấn Phong" cũng có tình cảm với cô, nhưng những lúc ấy cô chỉ cười buồn. Đúng, có lẽ cô quá nhút nhát để bày tỏ, nhưng cô không dám đánh cược, trước giờ luôn là như thế, cô vẫn hạnh phúc dù chỉ được nhìn ngắm anh.
Khi nghe anh trai báo tin "Tuấn Phong" sắp chuyển đến nơi khác và hứng khởi bàn về bữa tiệc chia tay. Lúc ấy, tai cô như ù đi, bước thật nhanh về phòng trong vô thức, cô òa khóc rồi nói: "Thật sự không có cơ hội dành cho mình sao..?" Nước mắt cô cứ lận đận rơi xuống, vạt áo hai bên ướt mèm, đôi mắt đỏ chót đầy tuyệt vọng. Lấy hết con đảm, cô gọi điện hẹn gặp anh. Lần đâu tiên trong đời, cô muốn làm chính mình, muốn nắm giữ hạnh phúc của riêng cô.
Đối diện với anh trong quán nước. Nhìn vào đôi mắt như đang chờ đợi điều gì đó ở anh, cô chỉ chực khóc. Bao nhiêu điều muốn bày tỏ, bao nhiêu thứ muốn anh thấu hiếu bỗng nhiên tan biết hết, thứ dũng khí cô chuẩn bị có lẽ đã rơi rớt đâu đó khi cô lao như bay đến gặp anh. Cuối cùng, cô không tin nổi mình đã nói: "Em nghe nói gia đình anh vừa nhận được một khoảng hợp đồng lớn, chúc mừng anh nhé...". Anh tròn mắt nhìn cô, sự ngạc nhiên xen lẫn thất vọng.
-Chúc mừng ư...? Cảm ơn em, giờ anh phải về để chuẩn bị hành lý đã nhé, gặp em sao.
Nhìn thấy "Tuấn Phong" cười buồn và quay đi., bất giác cô chạy đến níu lấy vạt áo anh, đôi chân anh khựng lại khi nghe cô nói trong tiếng nấc: "Đ...ừng đ..i"
Cuối xuống lao nước mắt cho cô, anh dịu dàng hỏi: "Vì sao hả em?". Hạ Linh không dám ngước mặt lên nhìn vào khuôn mặt anh, lí trí của cô đã không còn đủ sức chống lại cảm xúc, những xáo trộn trong tim nữa. Nó hiển hiện rõ ở từng đường nét trên khuôn mặt col, đôi gò má đỏ au, cái mũi sụt sịt, những giọt nước mắt cứ chực trào ra...Những cảm xúc dồn nén bấy lâu, bao nhiêu thổn thức bỗng nhiên vỡ òa trông phút chốc: "Vì ở đó em không thấy anh nữa, vì ở đó anh sẽ thích người khác và vì..." Hạ Linh nức nở nói. Nhưng cô không để ý tới niềm hạnh phúc trên khuôn mặt Tuấn Phong, đô mắt nhòe đi khiến cô không thấy được nụ cười rạng ngời của anh lúc đó, chỉ khi anh ôm chầm lấy cô và nói: "Đùa em đấy, anh không chuyển đi đâu, anh nhờ anh trai em nói dối đấy, vì em quá khó, tán kiểu nào cũng không đổ nên anh muốn xem anh có chút giá trị nào đối với em không thôi". Linh ngỡ ngàng nhìn anh, đối diện với khuôn mặt cô chưa bao giờ dám nhìn thẳng, cô biết, tất cả là sự thật và phút giây hạnh phúc này dành cho cô. Cô đã tìm được lời giải cho trái tim, cho tương lai của mình.
#END
Tác giả: _Migur_