" Chồng à, em nhớ anh." An Yên mệt mỏi gửi đi tin nhắn:
Phải mất một lúc lâu sau cô mới nhận được tin nhắn phản hồi :"Anh đang bận họp, có gì về nhà nói, đừng phiền."
Anh đang họp? Thật nực cười. Thậm chí anh còn nói cô phiền.
An Yên nhìn qua khe hở cửa phòng, hình ảnh đôi nam nữ quấn quýt lấy nhau, nữ nhân bên dưới lõa lồ hai cánh tay vòng qua ôm lấy cổ anh, nói: " Khúc Hiên, anh không sợ cô vợ yêu quý của anh biết à?"
Người đàn ông triều mến :"anh chỉ sợ cô ta biết từ lâu rồi mà không có can đảm nói ra thôi."
Sau đó là một tràn cười khinh bỉ
Cô gái kia chính là Lệ Ngọc người anh yêu năm đó...
Đúng vậy, năm đó là cô yêu anh trước, là cô đã dùng tài sản để bắt anh rời xa người anh yêu mà cưới cô, chính cô cướp đi tình yêu của anh, cướp đi thanh xuân của anh và cô ấy. Thế nhưng cô cũng đã phải trả giá bằng năm năm qua để bù đắp... Cô đã cố gắng thay đổi mọi thứ như ngày hôm nay chỉ để muốn anh yêu cô dù một chút, chỉ một chút thôi ... nhưng chắc cả đời này cũng không được rồi.
An Yên không rõ cô sẽ chịu đựng thêm bao lâu nữa vì hôm qua cô đi khám bác sĩ đã bảo cô bị khối u ác tính sẽ không còn sống được bao lâu nữa, vậy nhưng cô biết dù sau này hay mãi mãi về sau nữa cô sẽ không bao giờ đành lòng từ bỏ anh.
Cô rời khỏi công ty của người chồng cô yêu quý, lang thang một mình trên phố, cô muốn những ngày cuối cùng của cuộc đời được anh ôm vào lòng, như cách anh dịu dàng vuốt tóc cho cô ấy kia. Cô muốn được anh tâm tình những lời ngọt ngào... Nhưng có lẽ điều đó quá xa xỉ với cô.
Cô thở dài một hơi, người đàn ông mà cô mãi chạy theo phía sau ấy chưa bao giờ quay đầu nhìn lại cô dù chỉ một lần.
Một giọt nước mắt khẽ lăn xuống trên má , rồi hai giọt ,ba giọt... cho đến khi cả hai bên má đều ước đẫm, cô vốn mạnh mẽ ai cũng biết điều đó, An Yên tự thấy cô ngu ngốc, quá cố chấp cho tình yêu này, nhưng cô làm được gì...? Từ bỏ anh là một việc khó làm nhất đời cô.
Cô nhìn chiếc nhẫn mà anh đã tặng cô hai năm trước trên ngón tay, cô dùng hết sức để gỡ nó ra, nhưng sẽ không được bởi vì cô biết, chiếc nhẫn quá nhỏ so với ngón tay của cô, cô đã giấu anh việc đó cho tới tận bây giờ vì...cô sợ anh nói cô phiền, nhưng bây giờ thì sao, cô vẫn nhận được chữ “phiền” từ anh.
Bước chân cô nhanh dần , cô bỗng hận chính bản thân mình, cô hận sự ngu dốt ,sự điên cuồng này.
Bỗng nhiên " Vợ à...? AN YÊN !"
Cô quay người nhìn lại nơi phát ra tiếng nói đó. Bên lề đường anh đang cùng cô ấy đi dạo, khuôn mặt anh vô cùng khó coi, hai bàn tay họ đang xiết chặt nhau bỗng chốc buông lỏng, cô nhìn một cảnh chỉ nhếch môi.
Anh lúc này vừa chạy về hướng cô vừa hét lên:
"Nhanh lên ! Vợ à ! CHẠY ĐI ! CHẠY ĐI !!!!!"
Chạy? Tại sao phải chạy chứ? Tiếng còi xe phát ra in ỏi bên tai cô , à ... thì ra là anh lo cho cô.
Anh à, anh sắp đến gần em rồi, chỉ chút nữa thôi....
Thế nhưng “Kétttttttttttttttt”
Cô đi rồi, ai cũng biết điều đó.
Cô rời khỏi anh, người chồng chưa bao giờ yêu thương cô.
Nhưng... tại sao người chồng này dường như còn đau đớn hơn cả chính ba mẹ ruột của cô?
Tại sao anh lại quỳ trước mộ của cô ba ngày liền?
Có phải, anh chỉ là không chấp nhận được việc chính anh đã yêu cô... thậm chí yêu từ rất lâu. Nhưng anh mãi không chấp nhận sự thật này để rồi khi nhận ra đã quá muộn.
Một năm sau đó, người ta thấy bên cạnh ngôi mộ đã xanh cỏ của cô xuất hiện thêm một ngôi mộ mới, đó là anh, anh đã ân hận, giằng vặt bản thân rất nhiều sau khi cô rời đi.
Hôm đó anh quyết định đi theo cô, đi đến nơi anh có thể gặp lại cô, anh sẽ sửa lại mọi lỗi lầm và hai người sẽ làm lại từ đầu.