"Hãy nhớ rằng là mày sắp chết…Từ địa ngục,ta sẽ trở về vào trăng tròn ngày 11 tháng 11 lúc 11 giờ 11 phút..."
Na Y mở Lap và bất ngờ khi nhận được tin nhắn quái đản từ cái nick lạ Nguoibantrongbongtoi mà cô không tài nào nhớ nổi mình đã add lúc nào.
_Đứa nào chơi trò ngớ ngẩn thế nhỉ?- Na Y lèm bèm-Chả vui chút nào!
Trăng đã lên cao và chuông đồng hồ trên nhà thờ Đức Bà đang cọ bánh răng vào nhau ken két…
"Boang…boang…boang……."
Tiếng chuông nhà thờ làm lũ dơi giật mình bay tán loạn.Bây giờ…là 11giờ 11 phút 11 giây….
________o0o________
Buổi sáng ở trường trung học Twenty Stars…
Bọn học sinh lớp 10 đang bàn nhau chuyện gì đó có vẻ "hot" lắm,còn hơn cả scandal của ngôi sao nổi tiếng.Chúng đứng túm tụm thành từng nhóm đông trên hành lang tầng 3 của lầu B thành từng nhóm đông chi chít như những tổ kiến vàng trên thân cây.
"Ê,hôm qua có đứa gửi mình cái mail lạ lắm…"
"HẢ?Mày cũng nhận được hả?...Có biết của ai không?"
"Không!Tao cũng không biết của đứa nào?...Cái gì?Lớp bên kia cũng có người nhận được?Đứa nào đùa dai vậy????"
Na Uy hiếu kì vừa đi vừa ngó qua ngó lại các nhóm bạn đang lao xao bàn tán.Đứa nào cũng tỏ ra ngạc nhiên và thích thú với trò đùa của cái nick Y! kì hoặc đó.Thấy Na Y từ xa, Thất Nhi, Phương Na và Bảo Bảo lật đật chạy tới hỏi han nó nhiệt tình:
_Cậu có nhận được cái mail của Nguoibantrongbongtoi không?-Bảo Bảo nhanh nhảu.
_Ơ,…có!Hôm qua tui onl khuya nên có tình cờ nhận được…
_Chà…vụ này gay cấn lắm đây!Hôm nay cả khối 10,đứa nào cũng nhận được cái mail y như vậy!- Phương Na ra vẻ tư duy,đưa vây sờ cằm.
_Không biết đứa nào bày ra trò này?Mà công nhận nó hay thiệt,biết được nick Y! của cả khối 10 luôn!- Thất Nhi mặt mày hớn hở,ra bộ thích thú lắm.
"Chuyện này chẳng bình thường chút nào…"- Na Y nghĩ bụng,bất chợt lại ngước nhìn cây bàng già cạnh dãy lầu B.
Vài con quạ không biết từ đâu bay đến đậu trên cành cây kêu quan quác…Tiếng kêu nghe như tiếng cười quái ác của tử thần…
"Reng….reng…reng……"
Thầy Thiên Phong bước vào lớp,chững chạc và sáng sủa với mái tóc đen nhánh cắt tỉa gọn gang,gọng kính đen hơi đậm nhưng hợp với gương mặt điển trai và cái kiểu cách doanh nhân pha nghệ sĩ của thấy,mặc dù thầy chỉ là 1 giáo viên mới về trường.Nghe đâu ngày xưa thầy cũng học trường này,còn học rất giỏi nữa.Thầy là niềm tự hào của toàn thể nhân viên cũng như học sinh trong Twenty Stars.Cũng vì thế mà đám con gái mê thầy như điếu đổ,còn bọn con trai đứa nào cũng kính thầy 1 thước.Ra ngoài thầy chỉ là 1 người bình thường,nhưng ở Twenty Stars,thầy thật sự là 1 "ngôi sao".
Nhưng cuộc sống trêu ngươi,tài hoa như thầy lại được xếp làm chủ nhiệm cho lớp 10CA3 nổi tiếng toàn trường với 3 cái "nhất"học dở nhất-Lười biếng nhất-Ranh ma nhất.Giáo viên trong trường không ai chủ nhiệm lớp này được quá 1 tuần,họ kiếm cớ lẩn sạch,chỉ có thầy lẹt đẹt mới vô phải "hưởng đạn" mà thôi.
_Các em,chúng ta điểm danh nhé!...Ơ…1…2…3…4…lớp chúng ta vắng 1 người à?
Cả lớp lại bắt đầu xôn xao cho đến khi lớp trưởng Hồng Vân đứng lên dõng dạc:
_Thưa thầy,hôm nay Lâm Chi không đi học!
Thất Nhi cười khẩy:
_Chắc hôm này nó lại phải gió như ngày hôm qua chứ gì!
Cả lớp cười rộ lên…Bảo Bình đá chân Lâm Chi nhắc cậu ta phải ăn nói cẩn thận.
Lâm Chi, phải,nó vốn là đứa con gái yếu đuối và bất hạnh nhất toàn trường.
Khoảng sân từ dãy lầu B nhìn xuống là 1 hồ bơi rộng và sâu từ 1-2m,dành cho các hoạt động thể thao,ngoại khoá hay giờ thể dục của trường.Cô giáo thể dục đi vòng quanh thàn hồ trông chừng bọn học sinh đang thực hành giờ bơi lội,thi thoảng cái còi mắc trên cổ cô lại kêu hoen hoét làm bọn chúng giật cả mình.
Bảo Bảo là người thích môn này nhất,mặc kệ người ta quẫy chân đạp nước thế nào,phận mình cứ chơi cho thoả đã.Bảo Bảo đang quơ tay sờ soạng màn nước xanh thăm thẳm thỉ vướng phải cái gì rất kì lạ.Cô đưa tay lên xem và phát hiện ra đó là những sợi tóc.Tóc,rất nhiều tóc.Và hình như là…tóc con gái.
"Ở đâu ra nhiều tóc thế này???"-Bảo Bảo nhìn trân trân 2 bàn tay đầy tóc của mình.
Mặt nước đối diện Bảo Bảo đột nhiên sóng sánh dưới ánh mặt trời rồi phun lên một đám bong bóng dập dờn trong nước.Sau đó là…1 mái tóc đen nhánh nổi lên,kéo theo 1 bộ đồng phục trường Twenty Stars…1 cái xác con gái nổi lềnh bềnh trên mặt nước.
Bảo Bảo hét lên kinh hãi…
Cả hồ bơi lập tức trở nên náo động,ai nấy chẳng dám ở dưới nước thêm 1 giây nào cả,giày xéo lên nhàu mà chạy.
Riêng Bảo Bảo sau đó được đưa vào phòng y tế vì ngất xỉu ngay tại chổ.
Na Y, Thất Nhi và Phương Na cũng như các học sinh khác ngồi như đóng đinh trên ghế,chỉ dám xì xào nho nhỏ về cái xác dưới hồ bơi.Riêng 3 sao thì cực kì căng thẳng,mãi 1 lúc lâu Phương Na mới mở lời:
_ Lâm Chi…các thầy bảo cái xác đó…là Lâm Chi!!!
_Nó..nó chết rồi!Tao không ngờ…Có khi nào nó…Hừm….Ai bảo tụi mình thường ngày cứ hay bày trò trêu chọc nó!Bây giờ thì…- Na Y ngập ngừng.
Thất Nhi - kẻ thường ngày lắm mồm nhất bây giờ lại ngồi im thin thít,mặt mày xanh mét,bộ đồng phục ướt đẫm mồ hôi.Nó thu hai tay hai chân trên ghế,run lên như người phải gió.Nó sợ,thật sự rất sợ.Nó nhớ lại chuyện cách đây vài ngày…
Chuông tan trường đã kêu cách đây 30 phút,mọi người về hết chỉ còn lại Thất Nhi và Lâm Chi trên dãy hành lang tầng 3 lầu B này…
_Trả lại cho mình,mình năn nỉ cậu mà Thất Nhi,trả điện thoại lại cho mình!Mất nó dì và ba sẽ đánh mình chết!- Lâm Chi quỳ gối,cúi đầu,khẩn thiết van xin Thất Nhi.
_Cái này là tui lượm được trong ngăn bàn chứ bộ!- Thất Nhi khinh khỉnh mở chiếc điện thoại lên xem-Trời ơi,có người trong 1 buổi học nhắn được tới mấy chục tin với bạn trai nè!Ha ha ha…Để ngày mai tui đem vô đọc cho cả lớp nghe nha!
_Đừng!Mình xin bạn mà,trả lại cho mình!
Lâm Chi vội giằng lấy tay Thất Nhi,cả 2 giành giựt nhau 1 hồi thì chiếc điện thoại rơi xuống đất và vỡ ra từng mảnh.
_Bạn cố tình?- Lâm Chi trừng mắt nhìn Thất Nhi.
_Ừ,tao cố tình đó.Thì sao hả?Cái con nhỏ bệnh hoạn,ốm yếu kia!?
Không nhịn nổi thái độ của Thất Nhi, Lâm Chi xông tới định đánh cho nó 1 trận nhưng bị Thất Nhi tán trước cho 1 bạc tay vào mặt.
"Con nhỏ hỗn láo này hôm nay dám chống đối mình sao?Được,phải cho nó biết tay!"
Nghĩ là làm, Thất Nhi nắm lấy mái tóc dài đen nhành của Lâm Chi,lôi nó lại ban công dúi đầu xuống.
_Nếu mày có gan và muốn trả thù tao thì mày nhảy từ tầng 3 dãy lầu B này xuống!Nhớ thành tâm cầu khẩn 1 chút,điều ước của mày sẽ thành sự thật!Miễn là mày có gan,nước ở dưới sâu lắm đó!Ha ha ha…
Như Mi trợn tròn mắt nhìn mặt hồ phía dưới….
"Phải,trước giờ mình luôn bị ăn hiếp…Không đứa này thì đứa khác…Tụi nó đều giống nhau…Đều ỷ mạnh hiếp yếu…Chúng nó không bắt sâu bỏ lên đầu mình thì cũng trộm đồ của mình giấu đi…Mình có làm gì đâu mà bị chúng đối xử như thế…Tại sao???Tại sao chứ???....Tại sao người bị ức hiếp luôn luôn là mình?...Mình….Mình phải trả thù….trả thù tất cả bọn nó…."
Nghe câu chuyện,Na Y đập bàn búc xúc.
_Trời ơi,cậu quá đang lắm Thất Nhi!Cậu có biết là vì cái điện thoại đó mà nó bị dì nó đuổi ra khỏi nhà,phải lang thang,vất vưởng nhà họ hàng mấy ngày trời không???Lại còn kêu nó nhảy lầu nửa chứ,sao cậu ác quá vậy?
_Mình…mình chỉ muốn đùa…Ai ngờ nó làm thật!
Giờ ra về…
Thất Nhi là đứa ra về sớm hơn tất cả.Nó đi vội vàng,gấp gáp như thể muốn mau mau thoát khỏi cái nơi ma quái này.Về nhà,nó sẽ được an toàn.Nó nghĩ thế và chỉ còn cách nghĩ như thế mới an tâm hơn.Nhưng đi được nửa đường,nó chợt nhớ ra mình đã để quên thứ gì ở trường.
"Điện thoại?Điện thoại của mình đâu rồi!?"
Nó lục lọi khắp các túi trên người và trút cả cặp sách ra tìm.Nhưng cái điện thoại đã bóc hơi tự lúc nào.
"Mất điện thoại mẹ sẽ giết mình mất!"
Nghĩ tới đó,nó run như cầy sấy…Phải quay lại trường ư?Vào lúc này!?Bây giờ chắc chẳn còn ai ở trường đâu.Thất Nhi tỏ ra là đứa tinh quái,tích bảy trò nhưng lại là đứa sợ ma.Nhưng ma và…mẹ cái nào nguy hiểm hơn.E hèm,chắc chắn là mẹ.
Đồng hồ chỉ mới 5h30,trời còn chưa sập tối, Thất Nhi nghĩ là nó sẽ quay về nhanh thôi,trước khi màn đêm buông xuống.Nó chạy hụt hơi về trường,đầu óc rồi mù và trống rỗng như có ma xui quỷ khiến.
Trường trung học Twenty Stars lúc này là cái chùa Bà Đanh thứ thiệt,không có lấy 1 bóng người.Chỉ có mấy con quạ trên cây bàng cạnh dãy lầu B và kêu lên quan quác.
Tiếng giày Thất Nhi vang khắp cả hành lang vắng lặng.Nó chạy ngay vào lớp 10CA3 và lục lọi ngăn bàn của mình.May mắn,cái điện thoại vẫn còn đây.Nó thở phào nhẹ nhõm vừa lấy áo lau lau chùi chùi màn hình điện thoại vừa vui vẻ bước ra.
"Quác!"
Tiếng một con quạ vừa sà xuống cành cây đối diện lớp làm Thất Nhi giật mình ngước mặt lên.Ngay lúc đó,nó lại nghe tiếng bước chân tiến lên từ cầu thang bên trái phòng học.Hai chân Thất Nhi như bị đóng băng,nó nhìn chằm chằm về phía cầu thang.
1 dáng người nhỏ nhắn,ướt đẫm và nhếch nhác với làn xa trắng bệch,mái tóc loà xoà che khuất mặt.Người đó bước chầm chậm lên lầu…
Lũ quạ càng ngày càng kêu lên inh ỏi.Quạ là loại động vật thích ăn xác chết,chúng chỉ phản ứng như vậy khi nghe thấy…mùi tử thi.
Quả thật,từ con người kì lạ ấy toát ra 1 mùi rất khỏ chịu.Nó tanh tửi,hôi thối và khiến người ta buồn nôn.Người đó trừng mắt nhìn Thất Nhi.Cái nhìn thấu cả tâm can.Đôi mắt đỏ lừ như con quỷ dữ đội mồ sống dậy.Và…nó nghiến răng ken két để nhả ra từng chữ bằng cái giọng the thé khó nghe:
"Mày…phải chết!...Phải chết!
Thất Nhi hét lên thất thanh.Nó cố chạy thật nhanh xuống lầu mặc dù 2 chân đang mềm nhũn…
________o0o________
Nhạc chuông bài On the floor làm Na Y đang ngủ gục trên bàn học (Cô nàng đang làm bài tập) ngồi bật dậy.
_A lô!Đứa nào gọi vậy?-cô lè nhè trong tiếng ngáp.
Đầu dây bên kia phát ra thứ âm thanh cực kì hỗn độn và ma quái.Đó là tạp âm của tiếng khóc,tiếng la hét,tiếng cười,tiếng bước chân,…và… tiếng nói của 1 cô gái:
"Cứu…cứu tôi với!Làm ơn tha cho tôi,tha cho tôi,tôi không cố ý,không cố ý mà!!!..."
Âm thanh kì dị đó làm Na Y bừng tỉnh, cô vừa kịp nghe lời kêu cứu đó thì bên kia chỉ còn là những tiếng rè rè như cái radio mất sóng.
Điện thoại báo cuộc gọi vừa nhận là từ…THẤT NHI
Tiếng chuông nhà thờ lại vang lên kèm theo tiếng đập cánh loạn xạ của lũ dơi…
Bây giờ là 11 giờ 11 phút 11 giây….
Điện thoại lúc nửa đêm không bao giờ là điềm tốt!
*** 6 ***