[Ngôn tình - Nhẹ Nhàng] Rồi Mùa Đông sẽ lại ấm áp
Tác giả: Amee
Duy là hàng xóm của tôi, vừa chuyển đến cách đây ba hôm. Ngày đầu tiên tôi khoác cái áo lông dày sụ. Đứng bên này ngó sang, tôi trông thấy một tên con trai với mái đầu gối bùi, màu hạt dẻ đang khệ nệ vác những vật dụng vào trong căn nhà mới của mình. Ngày thứ hai, tôi vẫn đứng ở bên nàyquan sát. Không phải tôi tò mò nhà người ta có gì. Mà vì trong suốt mười bảy năm qua. Đây là lần đầu tiên hàng xóm bên cạnh nhà tôi là một cậu con trai bằng tuổi mình. Vừa thích thích...vừa lạ lẫm. Ngày thứ ba mẹ tôi làm một ít bánh, bảo tôi đem qua biếu nhà kế bên. Tôi ngoan ngoãn vâng lời. Vừa tới cổng thì Duy cũng vừa đi đâu đó về, máy ảnh đeo lủng lẳng ở trước ngực. Tôi chìa đĩa bánh về phía cậu rồi nói" Mẹ bảo tớ đem biếu cho nhà cậu đấy, chúng ta là hàng xóm mà ". Duy nhận dĩa bánh, đầu hơi cuối xuống, rồi mở cổng bước vào. " Này! không cảm ơn à" - tôi gọi. Duy quay lại nhìn tôi một cái rồi khép cổng lại đi thẳng vô nhà. Tôi nghĩ là do cậu ngại nên mới không mở lời. Và những ngày sau đó tôi hay chạm mặt cậu ở đầu ngõ, tay cậu đang cầm cái máy ảnh nhỏ. Thấy tôi, cậu không nói gì cũng chẳng chào hỏi, lầm lưỡi bước đi. Tôi bước theo sau cậu cất vọng " Này! cậu đã chuyển đến đây cũng gần một tháng rồi, vẫn chưa thích nghi được sao? Chúng ta sống sát bên, ra vào đều gặp mặt nhau cả, cậu cứ nhìn rồi đi như thể không thấy tôi vậy. Như thế là thiếu tôn trọng nhau đấy". Duy vẫn cứ bước, lời nói chẳng khi nào thoát ra khỏi cửa miệng. Tôi kéo tay cậu về phía mình, thì máy ảnh rớt xuống đất kêu "toang" một tiếng, bề mặt kính bị trầy xước vài đường nhỏ. Cậu cúi người nhặt, rồi chạy một mạch về nhà không kịp để tôi nói lời xin lỗi. Sau hôm đó tôi không thấy cậu ra khỏi cổng. Chắc cậu giận tôi nhiều lắm và tôi cũng giận bản thân mình vì đã quá vội vàng, hấp tấp. Giận mình vì đã vô tình làm hỏng máy ảnh của cậu. Hết sáng rồi chiều, tôi đi qua lại trong sân, hướng mắt sang nhà bên kia, Duy chẳng bước ra ngoài nửa bước cứ ở trong nhà suốt, làm tôi buồn mênh mang khó tả. Tôi đem cả nỗi buồn ấy vào tận trong buổi cơm tối. Mẹ thấy tôi lạ liền gặng hỏi. Và tôi đã thành thật khai báo, mẹ nghe tôi kể hết mọi chuyện đã xảy ra và tôi, mẹ đã nói chuyện cùng nhau một hồi. Sau cuộc nói chuyện ấy tôi mới biết là Duy bị câm bẩm sinh. Bố mẹ cậu đang ở Pháp và hiện tại cậu sống cùng người chú của mình.
Hóa ra đó là nguyên do mà Duy luôn im lặng mỗi khi gặp tôi. Hẳn cậu buồn lắm, không nói được càng không thể tiếp xúc được với bất kỳ ai. Hẳn cậu cũng có những lúc cô đơn lắm. Trước kia tôi cũng có một em họ xa giống như Duy, họ là những người phải dùng thủ ngữ khi giao tiếp và họ đều có những cô đơn riêng biệt của bản thân. Tôi nghĩ mình cần gặp cậu để nói vài lời. Khi trời vừa hửng sáng, tôi liền sang nhà Duy, người chú dề dặn sương gió bảo cậu đang ở trên gác. Tôi leo lên, cậu đang quay mặt ra ô cửa sổ, bên ngoài là khung trời nhiều mây. Tôi bước đến ngồi cạnh cậu, cậu giật bắn mình chớp mắt lia lịa như muốn hỏi "sao cậu lại ở đây?". Tôi cười khì. " Là chú cậu bảo tớ lên, xin lỗi chuyện của cậu.....tớ biết hết rồi, tớ.... tệ quá". Tôi dùng tay để nói với cậu ấy nhưng chưa bao giờ lại cảm thấy khó khăn thế này cả. Chợt tôi nhìn thấy chiếc máy ảnh mà tôi đã làm rơi, tôi hỏi, "cái....đó" - tôi chỉ tay. "Tớ sửa xong rồi, giờ thì có thể chụp được" - Duy cũng dùng các ngón tay để trả lời.
Thế là chúng tôi biết nhau. Duy là một cậu bạn hết sức thú vị, ngọt ngào và trong trẻo. Điểm đặc biệt là cậu có thể gọi tên, cảm nhận từng mùa qua bầu trời chứ không phải qua ngày tháng. Ví như bầu trời vào mùa thu xanh ngắt mát dịu với từng cụm mây trắng hồng bồng bền nghiêng về một phía, lá vàng trên cao bay trước gió, không gian càng thêm phần sâu lắng, yên bình khiến người ta chỉ muốn nằm nghe Wake me up when September ends.
Một thời gian sau tình bạn hai đứa càng thêm gắn bó. Duy tặng tôi chiếc chuông gió lá phong. Cậu bảo là quà ra mắt cho ngày đầu gặp gỡ, dù bây giờ đã là tháng thứ hai kể từ ngày cậu đến sống chung khu phố với tôi. Mỗi sáng tôi đều được đánh thức bởi âm thanh leng ken từng những hạt cườm đính trên chiếc chuông gió, đập vào mắt tôi là những chiếc lá phong bay chấp chới bên khung cửa trong làn gió se lạnh và tôi chợt nghĩ đến khuôn mặt rạng rỡ của cậu. Tôi cứ ngỡ như mùa thu còn mãi.....
.................................
< CÂU CHUYỆN THỨ NHẤT >
Khi mùa gió về. Tôi tất bật chuẩn bị cho đêm dạ hội của trường sắp tới. Là buổi dạ hội chào mừng mùa đông và lễ giáng sinh. Không khí ở đây nháo nhiệt quá, làm tôi quên đi cái lạnh đang bao vây khắp cả người. Trong khoảng thời gian này tôi ít gặp Duy cũng vì điều ấy. Đêm đó cả hội trường tưng bừng sắc màu, ngập tràn trong tiếng nhạc du dương thiết tha. Trong cái ngày vui vẻ, náo nhiệt này, tôi và P. Chính thức chia tay nhau. Chúng tôi không thích nhau chỉ là hẹn hò theo kiểu xem có hợp nhau không. Sau khi nhảy cùng hoa khôi điệu Valse. P gặp tôi để nói lời chia tay. Tôi không buồn, cũng không khóc mặc nhiên đón nhận như y hệt rằng chuyện này rồi cũng sẽ đến. P ngạc khi thấy tôi bình thản thậm chí cậu còn lắc vai và luôn miệng hỏi câu "cậu ổn đấy chứ?". P sợ tôi vì chuyện này mà sóc tinh thần. Tôi gạt tay P ra, gật đầu cười nhẹ. Tôi nói mình thật sự rất ổn. Có thể tôi mạnh mẽ là vì không muốn P trong thấy mình yếu đuối hoặc cũng có thể P chưa hẳn là một nửa mà tôi đang tìm kiếm. Cơn gió ùa mạnh tới, tôi chào P, rồi rời khỏi hội trường. Xóa hết lớp phấn trang điểm, cởi bỏ bộ đồ lộng lẫy mà tôi mượn của cô bạn cùng lớp - và tôi trở lại là chính tôi cô gái luôn tin vào phép màu và cũng tin rằng sẽ có người khiến tôi mỉm cười thật sự. Tôi đi dạo trên hè phố và đột nhiên thấy cần một điểm tựa trong lúc này. Không thể phủ nhận rằng tận sâu thẳm trái tim tôi như có điều gì đó gần như là nhói lên một chút. Nhưng tôi nghĩ nỗi buồn này sẽ chóng qua thôi. Có cơn mưa nào không tạnh, có bầu trời nào không xanh, có nỗi buồn nào mãi mà không chịu ngớt... bàn chân bỗng dừng lại, phía trước tôi là Duy cậu đứng cách tôi vài mét, cậu quấn khăn bông to quanh cổ. Tôi gạt nỗi buồn qua một bên, hít một hơi dài thật sâu rồi lên tiếng nhẽo cười " Tình cờ hay cậu đi theo tớ đấy ?". Duy không trả lời tôi, mà tháo khăn choàng ra, quấn lên cổ tôi rồi cầm tay tôi bước đi chầm chậm cảm giác thật ấm. Những hình ảnh u ám về P, câu nói chia tay của P, vừa rồi lập tức tan biến. Dù có bao cơn gió thổi qua tay cậu .....mùa đông chợt ấm áp.
Căn gác với cái cửa sổ bé tí nhưng đủ cho tôi và duy ló đầu ra ngoài để nắng chảy tràn khắp mặt mình đến khi nào lành da nóng lên thì thôi. Trên chiếc bàn gỗ nhỏ, có hai tách trà nóng tôi áp hai tay vào tách trà rồi nói " Mùa đông uống trà thật thích, đúng không cậu". Duy cười híp mắt, cầm cốc đưa lên chạm vào má tôi cậu ra dấu "Cậu cười trông thật xinh đấy, Di ! ".
Cũng may là trời không sáng quá, chứ không Duy mà thấy hai đôi má đang ửng hồng của tôi thì toang - vì từ lúc nhỏ tới giờ, chưa có một ai bảo tôi xinh cả. Tôi míu môi vuốt tóc và kể cho cậu nghe về P như Kể một câu chuyện cổ tích. Cậu đưa ra hai tấm hình, một tấm chụp bầu trời khi về chiều, âm u và xám xịt. Tấm còn lại là khung trời trong vắt, điểm khuyết là vài vầng mây trắng nhỏ nhỏ. Tôi ngắm nhìn thật lâu rồi kêu lên "Tớ hiểu rồi, ý cậu muốn nói buồn vui trong cuộc sống luôn song hành. Chuyện buồn rồi cũng sẽ qua, niềm vui lại đến cậu muốn tới lạc quan lên mà sống đúng không?" Duy đưa ngón tay cái ra, cười toe." Cậu thích chụp bầu trời lắm sao ? Để tớ xem nào !" . Tôi đảo mắt nhìn xung quanh mới thấy chiếc máy ảnh cậu để gần cái cassette cũ. Tôi cầm lên mở ra xem và không khỏi thán phục .Toàn bộ những bức ảnh trong máy đều là trời xanh, mây trắng, "Làm sao mà cậu có thể chụp sống động như vậy?" . Mỗi một tấm mang một màu trời khác nhau, trời khi nắng, khi mưa, lúc hoàng hôn, lúc bình minh còn có cả bầu trời lúc giông bão mây đen kéo đến cuồng. Nhưng tôi thích nhất là bốn tấm ảnh với bốn mùa, mùa thu ngọt lịm, mùa đông dịu dàng, mùa xuân ấm áp và mùa hạ trong veo. "Tớ sinh ra vào mùa thu mà, cậu biết đấy bầu trời vào thu vô cùng tuyệt diệu. Khi tớ còn nhỏ nhưng lại ao ước một ngày nào đó tớ sẽ ôm trọn cả bầu trời. Lúc trưởng thành, tớ đứng từ mặt đất nhìn lên và thấy mình thật nhỏ bé so với vòng trời rộng lớn trên cao. Tới không hề đơn độc ngược lại phút giây ấy tớ lại thấy lòng yên bình khó tả ". Đi cùng những động tác để biểu đạt lời muốn nói. Cậu nhắc tác trà lên môi, uống một ngụm nhỏ "Trà sen cậu pha thơm thật". Tôi cười híp mắt.
...............................
< CÂU CHUYỆN THỨ HAI >
Sáng hôm sau thức dậy, mai vàng đã nở rộ rực rỡ. Mùa xuân cựa mình trên những cành lộc vàng chói lóa, ngay cả vạt cỏ non sau nhà cũng khoác lên mình một màu áo mới. Mùa đông chạy trốn nhường chỗ cho nắng hồng loang tỏa chan hòa khắp muôn nơi. Duy chạy sang nhà tôi khoe rằng cậu đã chụp được rất nhiều ảnh về bầu trời mùa xuân thật tinh tế và sinh động. Cậu cũng nói luôn, mình đã có một công việc yêu thích tại hiệu ảnh đẹp thiên nhiên. Để chúc mừng điều này chúng tôi đạp xe ra ngoại ô thành phố. Dựng xe cạnh gốc cây cổ thụ, rồi nằm dài trên cỏ, với đầu lên tay. Bầu trời tỏa nắng trên đỉnh đầu hai đứa, nóng nóng mà dịu êm. Tôi chợt nảy ra một sáng kiến độc đáo, liền ngồi nhóm dậy. "Cậu có muốn gần bầu trời hơn không". Dĩ nhiên là Duy không hiểu ý tôi là gì. Vì thế, tôi kéo tay cậu, lấy tay chỉ vào cái cây có chiếc xe đạp của hai đứa vừa dựng khi nãy." Tụi mình leo lên đó đi, sẽ ngắm được bầu trời ở khoảng cách gần nhất đấy" . Phải vật vã lắm hai đứa mới leo lên tới cành cao nhất. Chúng tôi ngồi vắt vẻo trên cành và cái chân đung đưa theo nhịp điệu diệu êm của gió. Tôi vươn tay ra, xuyên qua các đám lá, "Tuyệt lắm đúng không? Có cảm giác như mình đang chạm vào mây ấy". Cậu gật đầu, rồi nhấc một chiếc lá đưa lên miệng thổi. Tôi bắt đầu tưởng tượng đủ thứ và cảm nhận mùa xuân qua từng đợt gió nhẹ thoảng qua cơ thể. Từng tán lá bay bay trong không khí nghe cứ xào xạo. Cảm giác thật im diệu, tuyệt vời làm sao ấy. Tôi đang mãi ngắm trời mây. Thì bỗng nhiên cậu huých vào vai tôi, tay chỉ. Xa xa nơi cậu chỉ có một áng mây nhỏ xíu với hình thù ngộ nghĩnh. " Mình muốn có nó"- Tôi nhìn Duy với ánh mắt rạng rỡ, thích thú. Lời đề nghị nửa đùa nửa thực của tôi được Duy thi hành ngay. Cậu đứng thẳng người, leo lên một cành cây khác cao hơn. Chọn góc chụp thích hợp rồi đưa ống kính về phía đám mây. Bỗng cành cây cậu đang đứng võng kêu 'rắc' một tiếng. Tôi hốt hoảng, giữ lấy tay cậu cả hai chúng tôi rơi tự do xuống đất. Chúng tôi cười phá lên như thể đang xem một câu chuyện hài. Cũng May mà phía dưới là thảm cỏ êm mượt, nếu không thì chúng tôi phải nằm viện và bó bột mất rồi. Ngày hôm sau Duy gửi tấm hình áng mây nhỏ xíu trôi lửng lờ ấy tặng tôi kèm với nụ cười tươi và ánh mắt trìu mến. Tôi lòng tấm hình vào khung kính, đặt ở góc học tập nhìn ngắm mãi, không hiểu tại sao mỗi lần nhìn thấy nó là tôi lại cười khúch khích không thôi.
.........................................
Mùa hạ bắt đầu bằng những cơn mưa nhẹ nhàng, kéo theo tiếng mưa gõ đều trên mái hiên. Tôi tựa cằm lên bậc cửa sổ, nghiên đầu chăm chú đếm từng giọt mưa rơi..một giọt, hai giọt, ba giọt..đến giọt thứ..chín mươi chín. Tôi quay lại nhìn trộm Duy. Cậu đang tựa lưng vào tường, cậu chăm chú vào khung kính của máy ảnh, vẻ mặt cậu cau lại, hình như cậu có điều gì không vui. Tôi định hỏi nhưng cậu chợt ngẩng đầu lên. Tôi và cậu, bốn mắt nhìn nhau khá lâu, rồi cậu để chiếc máy ảnh sang bên, thể hiện lời nói bằng ngôn ngữ cơ thể "Công việc của ba mẹ tớ ở Pháp đã ổn định, họ muốn tới sang bên đó để đoàn tụ". Có hạt mưa rơi vào tim tôi. Bỗng nhiên thấy lạnh buốt lạ thường, dù mùa đông đã trôi qua rất lâu, đã rất lâu rồi. Tôi dùng ngón trỏ vẽ nguệch ngoạc dưới sàn nhà. Lúc mẹ tôi nói cho tôi biết thân phận thật sự của Duy rằng cậu tới đây chỉ để sống tạm mà thôi. Tôi biết sẽ có ngày cậu rời khỏi đây rời xa căn gác có chiếc cửa sổ bé tí, nơi này vốn không thuộc về cậu. Cậu đến từ đâu thì giờ cậu lại về lại nơi ấy. Tôi biết là chúng tôi sẽ chẳng gần nhau thêm nữa, tôi biết rồi tôi sẽ chỉ còn lại một mình. Tôi biết hết, chỉ là tôi sợ, hay nói đúng hơn tôi không dám chấp nhận sự thật.....Mưa ngoài trời đã ngừng, nhưng lòng tôi vẫn chưa dứt hẳn. Giải bảy màu in đậm trên nền trời xanh thẳm, Duy đi đến bên cửa sổ bấm máy liên tục. Tôi hỏi dè dặn "Cậu có thể để qua sinh nhật của tớ rồi đi được không?" Duy trả lời bằng cách đan những ngón tay cậu vào tay tôi.
Nắng vàng nhạt. Hôm đó bên ô cửa sổ quen thuộc, trên cái chuông gió mà cậu tặng, những chiếc lá phông đang bay phất phới theo gió, những hạt cường đính trên đó lại phát ra tiếng len ken. Tôi trông thấy một chiếc phi cơ bay ngang qua. Sinh nhật tôi, Duy gửi cho tôi tấm hình về bầu trời mùa hạ trong veo.
Tác giả: Có gì sai sót mong mọi người bỏ qua ạ!
Cảm ơn mọi người đã đọc :>>
Thật ra giấc mơ thời niên thiếu của chưa bao giờ biến tan. Chúng vẫn ở đấy và bầu trời vẫn trong trẻo như ngày nào. Tôi mong một ngày nào đó cậu sẽ trở về..... và mùa đông sẽ lại ấm áp...thêm một lần nữa.