Nàng chân tay mềm nhũn, chẳng ngăn được sự thô bạo của hắn, đã bị hắn nhanh chóng cởi sạch…
Thân hình nóng như lửa dâng trào, áp sát nàng, nàng nói hoảng hốt:
"Ta đang bị nhiễm lạnh, xin bệ hạ tránh xa không sẽ bị…”
“Chỉ là cảm lạnh thôi, trẫm sợ gì chứ?”
Sở Minh Phong cười phì, giữ chặt tay nàng, lời lẽ cứ trơn trượt trên thân thể nàng mang theo ngọn lửa nóng bỏng.
Binh đi thần tốc, chẳng thấy bóng đao bóng kiếm, mà đã có cảm giác máu tanh sa trường.
Hắn vuốt ve chà sát, thành công đoạt đất, đem khối thân thể mềm mại này nắm trọn trong tay, bẻ gãy tuyến phòng thủ thành công chiếm chỗ hiểm yếu nhất.
Nàng vốn đã yếu, sao ngăn được thế tấn công mạnh mẽ như vậy chứ?
Nàng sớm đã chẳng còn sức lực, nản lòng thoái chí, chẳng có chút phản kháng…
Trong lúc choáng váng, nàng như thấy ngọn lửa nóng cháy hừng hực, giống như ngửi được mùi long tiên hương và mùi khí đàn ông, giống như cả người mình đều hoà tan trong đầm nước, như linh hồn thoát xác, thờ ơ nhìn trận hoan ái nam nữ thực lực cách xa nhau này.
Cô gái ngày đêm mơ tưởng đang ở dưới thân, mặc cho hắn chà sát, hắn không thể khắc chế nổi luồng nhiệt điên cuồng và đầy xúc động kia, bất giác dùng lực mạnh, tạo dấu ấn đỏ tươi trên thân thể thơm hương mềm mại ấy…
Mấy ngày nay, hắn lúc nào cũng nhớ đến đoá hoa môi của nàng, thân thể ngọc ngà ấm áp của nàng, nhớ tới vòng eo nhỏ nhắn mềm mại cuồng dã của nàng, nhớ đến thân thể đầy đặn tinh tế của nàng, nghĩ tới mà đau thấu xương cốt… Nụ cười ấm áp đẹp đẽ, thiên kiều bá mị của nàng cứ quanh quẩn mãi trong đầu hắn không xoá đi được…
Mà giờ đây, nàng đang "ngoan ngoãn” hầu hạ, hắn rốt cuộc không kiềm chế được ngọn lửa nóng đang cháy bỏng trong cơ thể nữa.
Phần dưới sưng đau tới mức sắp nổ tung rồi, Sở Minh Phong nhanh chóng tách hai chân nàng ra, nhanh chóng đi thẳng vào.
Dị vật tiến vào cơ thể, chân tay Diệp Vũ cứng ngắc lại, nhưng cảm giác đột ngột đầy ắp ấy cũng không kích được “ý chí chiến đấu” của nàng, nàng nhắm mắt lại, đơn giản không thèm để ý tới màn ghê tởm ấy.
Phản ứng của nàng, hắn thấy cả, cũng chẳng thèm để tâm, tức giận bốc lên cao, sử dụng lực va chạm mạnh hơn, vuốt ve mạnh mẽ ngọn đồi của nàng.
Trong màn che chướng rủ màu hồng lay dộng, trên giường phát ra tiếng lêu “kẽo kẹt”, thấy hai thân thể cuốn chặt lấy nhau, màu da đồng cường tráng mạnh mẽ, cũng màu da trắng nõn mềm mại như ngọc, đen trắng cùng giao nhau, hỗ trợ lẫn nhau.
Ở phần dưới hơi đau, nàng cắn môi chịu đựng sự va chạm tàn nhẫn của hắn, không để tiếng rên rỉ bay ra từ miệng, nhưng hắn đong đưa rất mạnh, khiến nàng dù cố nén, nhưng vẫn thỉnh thoảng có tiếng rên rỉ nhỏ vụn bay ra…
Hắn thấy mày nàng cau lại, vẫn không muốn mở mắt, lửa giận càng tăng cao, cuốn chặt thân thể nàng hơn, đẩy nàng nằm úp lại, dùng cánh tay cố định eo nàng, lại chậm rãi ra vào…
Diệp Vũ chịu khuất phục, thân mình đong đưa lên trước, nhưng đỉnh đầu là vách tường, còn biết trốn đâu nữa?
Loại tư thế này thật khó mà chấp nhận nổi.
Sở Minh Phong nằm trên người nàng, một tay chống, một tay vuốt ve phần dưới của nàng, len nhanh vào.
Nhưng nàng vốn rất yếu, sao mà chịu nổi sự ép buộc vậy chứ?
Chẳng bao lâu nàng nằm xoài lên giường, như chết vậy. Tóc đen hỗn độn, chiếc lưng trần bóng loáng, hắn vén tóc đen ra, hôn lên vai nàng, lưng nàng, xương sống, ôn nhu như gió xuân, kéo dài như mưa phùn...
__________________________________________
Mọi người đọc tiếp ở đây nhá https://bit.ly/3hErQ3O