"Hạo Thiên! Ai chửi cậu kìa!?"
"Ai?"
"Cậu đến trường thì cậu đi đến đâu?"
"Lớp."
Ai đó vẫn thản nhiên bấm điện thoại.
Phương Ly cười khúc khích, trong lòng vui mừng vì anh sắp mắc bẫy.
"Trong bún riêu có gì?"
"Bún"
Cô gái! Hạo Thiên này đâu có dễ bị lừa, anh khẽ nhếch môi cười thầm.
Ách! Phương Ly bị hố liền cười trừ, hỏi lại.
"Không phải! Ý tớ là bỏ bún riêu đi có gì?"
"Nước lèo!"
[...]
Sau hôm đó, Phương Ly liền lên mạng tra thêm mấy câu thả thính chỉ với một mục đích "thả thính Hạo Thiên".
"Hạo Thiên! Cậu thích đi chơi xa hay đi chơi gần?"
Phương Ly vẫn như mọi ngày, lẽo đẽo theo sau anh như một cái đuôi nhỏ.
"Xa!"
"Thích ăn đậu luộc hay đậu rang?"
"Rang!"
"Con chó nó thở như nào nhỉ?"
"Tại sao tôi phải trả lời câu hỏi của cậu?"
Hạo Thiên ném lại một câu rồi bỏ đi. Trend tuy cũ nhưng cà khịa vẫn rất hiệu nghiệm.
Cmn! Sắp thành công rồi mà...
[...]
Phương Ly thích thầm Hạo Thiên đã năm năm, từ lúc anh chuyển vào lớp cô. Cô đã thích anh rồi, nụ cười ấy, ánh mắt ấy và cả gương mặt ấy... đã làm trái tim cô xao xuyến ngay từ lần đầu gặp mặt.
Anh là một con người khá ấm áp, hòa đồng, tốt bụng và thân thiện với mọi người... nhưng cũng rất cục súc!
Anh biết nấu ăn, chơi thể thao, đánh đàn,... là mẫu bạn trai mà bao người mơ ước. Đặc biệt là ba anh chính là hiệu trưởng trường này.
"Hạo Thiên! Bài này tớ không hiểu, cậu giảng giúp tớ với."
Phương Ly nhanh chân kéo ghế ngồi đối diện anh, chẳng qua cô chỉ muốn kiếm cớ để ngắm anh mà thôi. Chứ dăm ba bài này cô làm một phát ngon ơ.
"Tôi không phải lớp phó học tập! Vả lại cậu tự mình làm đi, cái não cậu để trưng à."
Hạo Thiên cau mày nói, ngữ khí có phần không hài lòng.
"Thì ra là vậy! Xin lỗi vì đã làm phiền."
Mặt cô thoáng buồn mà thu dọn sách vở rời đi.
Hạo Thiên nhìn bóng lưng ấy mà có chút đau lòng nhưng rồi cũng nhanh chóng gạt bỏ.
"Văn Mạnh! Cậu giảng giúp tớ bài này với."
"Được! Bài này cũng đơn giản thôi, cậu chỉ cần áp dụng..."
"..."
Hai người vẫn nói chuyện vui vẻ mà không biết rằng có ai đó đang nhìn mình.
"Cảm ơn cậu nhé!"
"Không có gì! Nếu có bài nào không hiểu cậu cứ nhờ tớ, tớ nhất định sẽ giúp."
Cả lớp ai mà không biết Văn Mạnh thích Phương Ly, cả lớp ồ lên rồi thi nhau chọc ghẹo cô và hắn.
"Rầm!"
Hạo Thiên tức giận đập tay xuống bàn khiến cả lớp im phăng phắc.
Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía anh.
Hạo Thiên hậm hực bước ra khỏi lớp, còn không quên lườm cô một cái lạnh tóc gáy.
"Đĩ điên!"
Cả lớp đồng thanh nói, ném cho anh một cái ánh nhìn khó hiểu.
[...]
Sáng hôm sau...
"Thưa cô sao hôm nay bạn Văn Mạnh không đi học ạ?"
Một bạn học đứng lên hỏi.
"À hôm qua đột nhiên bạn ấy phải chuyển trường! Cô cũng không biết lý do nữa."
( Tối hôm qua tại nhà Hạo Thiên... )
"Ba! Con muốn bạn này phải chuyển trường."
Hạo Thiên giơ tấm hình có một người con trai không ai khác chính là Văn Mạnh.
"Tiểu tử thối! Lại gì nữa đây?"
Ông Hạo ngước mặt nhìn anh rồi lại dời tầm mắt đến tấm hình.
"Nó là người đang thương thầm trộm nhớ con dâu ba đấy."
Nghe đến từ "con dâu", ông Hạo liền lập tức đáp lại không do dự.
"Diệt cỏ tận gốc!"