Hạ Bối trở về nhà, xem ra hôm nay cô là người về nhà đầu tiên. Hạ Bối lên phòng thay đồ rồi đi xuống nhà xem ti vi giải trí.
Xem chưa được 10 phút thì cơn buồn ngủ ập đến, có lẽ vì dạo này cô hay mất ngủ nên giờ rất mệt.
"Cạch." Mộ Triết vào nhà, đập vào mắt anh là thân ảnh nhỏ nhắn đang nằm trên ghế sô pha. Khuôn miệng anh cong lên, cô nhóc này ngủ cũng thật đáng yêu. Anh ngồi hờ, chống cằm nhìn Hạ Bối. Anh phải công nhận một điều là gen nhà Hạ Sáng Dương quả thật rất tốt. Ai trong nhà cũng đều đẹp cả. Hạ Bối tuy chỉ mới 15 tuổi nhưng lại rất xinh xắn, vài năm nữa hẳn là một cô gái xinh đẹp hơn người.
"Ưm..." Hạ Bối dần dần mở mắt, cả người có cảm giác như ai đó đang nhìn mình. Khuôn mặt này...
"Anh Mộ Triết?" Cô giật mình ngồi dậy. Đã ngủ bao lâu rồi? Cô thật sự đã ngủ bao lâu rồi? Anh ấy về khi nào vậy?
Mộ Triết bật cười: "Tiểu Hạ Bối nhà mình khi ngủ trông thật đáng yêu."
"..." Khuôn mặt Hạ Bối đỏ bừng. Anh ấy, anh ấy khen cô đáng yêu? Chết rồi, con tim này lại bắt đầu đập mạnh rồi...
"Hôm nay thi tốt không?"
"... Rất tốt ạ!"
Mộ Triết đưa tay lên xoa đầu cô, môi mỏng khẽ cười: "Tiểu Hạ Bối nhà mình không chỉ xinh đẹp mà đầu óc lại rất thông minh." Anh ngừng lại: "À, còn rất hay ngại ngùng nữa."
Khuôn mặt này, nụ cười này, hành động này... Cô phải làm sao đây? Trong lòng không ngừng hưng phấn rung động, anh ấy là đang vô tình hay cố ý? Cứ như vậy thì trái tim nhỏ của Hạ Bối sẽ nổ tung mất!
"Anh... Anh mau lên phòng thay đồ đi..."
"Hửm? Hạ Bối chê anh hôi sao?"
"... Không có ạ!"
Mộ Triết ngồi dậy, vẻ mặt có chút buồn tủi: "Đau lòng quá. Tiểu Hạ Bối chê anh bẩn..."
Hạ Bối sốt sắng: "K- Không có mà... Em không có chê anh..." Mùi hương trên người anh dễ ngửi như vậy, cô muốn ngửi còn không được.
Hạ Sáng Dương đi vào nhà, nhìn thấy cảnh tượng có chút gượng gạo, liền lên tiếng: "Có chuyện gì sao?"
Hạ Bối nhìn anh trai, lập tức ngồi dậy, vẻ mặt hệt như kẻ trộm bị bắt gian tại trận: "Em đi lên phòng!"
Nhìn nhóc con ngại ngừng bỏ đi, khóe môi Mộ Triết cong lên tỏ vẻ thích thú.
"Trước khi mình về nhà thì xảy ra chuyện gì thế? Cậu làm gì con nhóc đó vậy?"
"Không có gì. Chỉ là Tiểu Hạ Bối da mặt mỏng quá thôi." Anh thu lại nụ cười: "Mình lên phòng đây!"
Đôi lông mày của Hạ Sáng Dương nhíu lại. Da mặt con nhóc Hạ Bối mỏng khi nào vậy? Còn nụ cười hệt như tên biến thái của cậu ta là sao? Rốt cuộc thì trước khi anh về nhà đã xảy ra chuyện gì?