Dù là bất cứ ai, ở đâu đó trong trái tim, vẫn luôn có một lời yêu khóa kim
Lớp tôi nằm ngay trước mặt khu bảng tin trường, chỉ cần bước vài bước là tới. Bảng tin dán đủ các loại thông báo: danh sách học bổng, lịch diễn văn nghệ 20/11, cuộc thi nấu ăn 8/3, danh sách bị phạt lao động... Những tờ thông báo lâu lâu mới xuất hiện, dần dần trở nên cũ kĩ phai màu nhưng vẫn nằm im lìm ở đó. Bọn học sinh chúng tôi rất lười ghé qua đó, bởi nếu có hoạt động gì quan trọng thì các lớp trưởng mẫn cán đã nhắc đầy đủ rồi. Ba ngày trước, bên cạnh bảng tin thông báo đó xuất hiện thêm một cái bảng khác, tôi chẳng - biết nên gọi là gì. Nó rực rỡ hơn hẳn người anh em kế bên với đây các loại giấy ghi chú vàng, xanh, đỏ, họa tiết dâu tây, cún Snoopy, mèo Hello Kitty... Những tờ giấy ấy ghi đầy những dòng kiểu: “Bạn trai mắt kính ơi.” “Bạn nữ chân ngắn ơi... “Thầy ơi... “Cô ơi...” rồi “Tớ thích mắt kính cậu ghế!” “Chân ngắn dễ thương mà!”, “Em quý cô lắm!”...
Tôi không biết ai là người nghĩ ra ý tưởng này, và đã làm cách thần kì gì để thuyết phục thầy cô, nhưng kết quả là tấm bảng đã ở đó và khiến xung quanh nó trở nên đông đúc. Cái bảngấy ngày nào cũng đứng vênh váo cho rất đông người đến đọc rồi dán đè các giấy ghi chú mới lên. Số lượng giấy ghi chú nhiều đến nỗi cứ vài ngày lại phải đến gỡ bớt đi. Vì lớp tôi gần nó nhất nên được giao luôn nhiệm vụ gỡ giấy như một phần của việc trực nhật.
Thú thật, tôi thấy tấm bảng ấy chẳng được cái tích sự gì cả. Vì ngại nên đa phần chủ nhân những tờ giấy này đều không ghi tên mình lẫn tên người được nhắc đến. Đối phương luôn xuất hiện bằng những danh từ chung chung mà ai-biết-đấy-là-ai hoặc ai-cũng-tưởng-đấy-là-mình. Cứ mỗi lần đứng trước tấm bảng làm trực nhật, vừa gỡ các tờ giấy ghi chú ra, tôi vừa ngó qua và nghĩ thầm có khi đến chục các ghi chú là viết cho mình.
Ví dụ, Bạn nữ tóc dài cột đuôi ngựa bôm qua ơi, kiểu tóc ấy của bạn dễ thương lắm.Tôi tóc dài và có những ngày cột tóc cao đuôi ngựa nữa , chẳng rõ " hôm qua " trong mảnh giấy này là bao giờ nên có thể nó viết về tội lắm chứ. Hoặc như cái này, Gửi bạn nữ thích Totoro, bôm nào chúng mình cùng di xem phim nhé! Tôi thích Totoro lắm, có hẳn một bộ sưu tập các thứ linh tinh ở nhà, ba lô đến trường cũng đeo đầy các bé Totoro xinh xinh. Lúc đọc đến mảnh giấy ghi chú đó, tôi tự lẩm bẩm, bạn nào rủ mình thế, xem phim gì thế? Xuất hiện đi, cho biết tên phim đi, mình sẽ xem xét xem có nên đi với bạn không nhé.
Đấy, nói chung là cái bảng này phần nhiều rất vô dụng. Nó giống như một cái xe tải chở thư bị lật bánh, làm tất cả thư đựng bên trong văng tung tóe, ngổn ngang đầy đường. Ai đi qua cũng có thể chôm một lá, còn người cần nhận thì chưa chắc biết đến sự tồn tại của nó. Đó là chưa kể đến những “lá thư” không ai kịp đọc vì đã bị tồi cho vào thùng rác. 1
Nhưng tấm bảng chưa bao giờ bớt nhộn nhịp, cũng như vắng bóng các giấy ghi chú. Tuấn bảo, có lẽ là vì người ta luôn cần đủ mọi hỗ trợ cho những trái tim nhút nhát, để những lời bị khóa kín có thể được mở ra. Tôi rất ngạc nhiên khi nghe Tuấn nói vậy.Vì thường ngày cậu ấy là 1 kẻ nói nhiều , rất lăng xăng rất vô tư như chẳng có gì khiến cậu ấy phải phiền muộn .Hôm nay đến lượt tôi trực nhật, cũng trùng ngày dọn rác cái bảng. Sau ghi quét lớp xong, tôi chọn đi giặt giẻ lau, còn dọn rác cái bảng thì giao cho Tuấn. Khi xách cái xô đi từ phía khu nhà vệ sinh về, dọc hành lang, còn chưa kịp rẽ vào cửa lớp thì Tuấn đã nhanh nhảu vẫy tay tôi lại phía tấm bảng
- Nè, lại đây, hình như cái này viết cho cậu nè.
Tôi cảnh giác:
- Gì? Cái gì viết cho tớ cơ?
Thay vì trả lời, Tuấn vẫn vẫy tay tôi lại gần với vẻ bí hiểm. Tôi đành đặt cái xô nước xuống cạnh bậc cửa rồi lại gần. Cậu bạn cùng bàn đưa cho tôi một mảnh giấy ghi chú màu vàng nhạt, chữ màu đen viết láu táu.
“Gửi bạn nữ thắt bím một bên hay đứng trầm ngâm trước bảng tim bay. Nhìn bạn từ đằng sau giống Katniss Everdeen lắm.Những lúc bạn trầm ngâm như vậy , có phải bạn đang tìm mảnh giấy cho riêng mình không?”
Tôi trợn mắt, đọc lại tờ giấy lần nữa. Rồi lạnh lùng VO tròn nó, ném về phía Tuấn. Cậu ta vụng về chụp lấy.
- Cậu bị hâm à? Nghĩ sao mà bảo cái này viết cho tớ.
Đúng là trong trường không nhiều bạn nữ thắt bím một bên, nhưng không có nghĩa là không có. Đúng là mỗi lần tò mò ra ngó tấm bảng, tôi hay tự tưởng tượng vài mảnh giấy cho riêng mình, nhưng chỉ là để cho vui chứ không phải thật sự nghĩ vậy. Tôi không nghĩ ra ai có thể rảnh rỗi mà viết cho mình. Không phải tôi tự ti về chính mình hay gì gì đâu, nhưng tôi không thấy mình có gì đặc biệt. Đến giờ tôi vẫn chưa có cảm tình đặc biệt với ai, nên trên lớp cũng giữ khoảng, không bao giờ quá thân thiết với đứa con trai nào để không bị dính vào mấy trò ghép đôi phiền phức. Những trò đó làm tan vỡ một tình bạn bằng sự ngượng ngùng còn nhanh hơn bất cứ thứ gì. Tôi còn chẳng quen bạn nam nào học khác lớp nữa chứ.
Tuấn ném mảnh giấy ghi chú đã bị vo tròn vào thùng rác, cười toe toét:
- Sao tớ cứ nghĩ đó là của cậu nhỉ?
-Vì cậu hầm chứ sao.
Tôi bảo Tuấn hâm suốt, mỗi ngày một lần. Cậu ấy hâm hơn tất cả những người hâm tôi từng gặp cộng lại. So với một người ít nói như tôi thì Tuấn nói nhiều lắm. Ngày nào cậu ấy cũng kể đủ thứ chuyện cho bạn bè nghe, phần nhiều là những câu chuyện thánh thần còn không tin nổi, đặc biệt là chuyện ma quỷ. Tuấn có một kho chuyện về ma quỷ trong trường, chẳng biết cậu ấy lấy ở đâu ra hay tự bịa. Như cái cầu thang gần thư viện dẫn lên tầng hai vào mỗi tối, lúc mười giờ sẽ tự nhiên xuất hiện thêm một bậc thang nữa. Như cái giếng gần canteen trường tuyệt đối không nên đến gần vào lúc nửa đêm, rất dễ gặp Sadako chui lên từ miệng giếng. Những câu chuyện ấy làm các bạn nhát gan sợ chết khiếp, nhưng chính tụi ấy cũng rất hay xúm quanh bàn tôi yêu cầu Tuấn kể chuyện. Tuấn rất ngạc nhiên là tôi không sợ những câu chuyện đó. Tôi nhún vai bảo đơn giản tôi thích xem phim kinh dị lắm, và Sadako là ma của Nhật, không thể bò ra từ một cái giếng ở Việt Nam được. Tuấn nghe thế nhe răng cười, nháy mắt ý bảo tôi giữ bí mật. Thế là tôi đã biết cậu ấy toàn bịa chuyện.
Hôm sau, lúc tôi còn đang ngồi đọc bài cho tiết sau thì bị Tuấn chen ngang. Tôi vốn tự phụ mình thông minh nên toàn tranh thủ giải lao môn này học kiểm tra miệng cho môn sau. Chỉ có kiểm tra một tiết và thi cử tôi mới ôn luyện tử tế thôi. Từ bên ngoài cửa đã nghe Tuấn gào ầm lên:
- Katniss Everdeen, lần này tớ không sai được đâu nha!
- Gì nữa đây? Nói cho mà biết, tớ chưa học bài môn sau nha, mà môn đấy chưa có điểm đây này. Tớ mà bị điểm kém sẽ gọi Sadako từ giếng lên bóp CỔ cậu đấy.
Tuấn không thèm để ý đến lời tôi, chỉ ngồi xuống cạnh bàn rồi liếc nhanh xung quanh ra vẻ bí mật lắm. Nghe đến “Katniss Everdeen” là tôi đã đoán được chuyện gì rồi. Nhưng mà khó để không chán nản khi Tuấn đặt lên bàn một mảnh giấy ghi chú mới, vẫn màu vàng nhạt và mực đen..
- Đã bảo rồi. Tớ không phải là Katniss Everdeen đó đâu. Sao mà cậu cứ...