Tôi từng nghĩ hàng xóm là kẻ đáng ghét nhất trên đời và có lẽ cậu ấy cũng có chung suy nghĩ ấy khi nhắc về tôi. Chúng tôi chẳng tin rằng mình đã cùng sinh ra trong một bệnh viện, lớn lên trong một khu phố và từng học chung dưới một mái trường....bởi lần nào gặp nhau cả hai cũng hiếm có để gây sự. Hàng xóm lớn đầu nhưng tính cách vẫn cứ như "con nít" . Lúc nào cậu ta cũng tìm trò quậy phá chẳng tiết học nào cậu ta chịu ngồi yên mà viết bài, cánh tay cứ không chịu để yên, lúc nào cũng thò tay xuống ngăn bàn lén lấy lên mấy quyển truyện Manga ra rồi chăm chú đọc cả buổi. Thay vì dành thời gian quá nhiều cho mấy thứ vô bổ ấy như hàng xóm, tôi tìm cho mình một đam mê riêng. Đó là nghiên cứu thêm kiến thức về vật lí với ước mơ trở thành nhà vật lí học trong tương lai (siêng năng cái thứ). Vậy mà hàng xóm lại "não ngắn" khi nghĩ rằng...
- Mấy thứ đó gì hay đâu mà cậu cứ cấm đầu vào học thế? Thật phí thời gian...(tùy cảm nhận của mỗi người..)
- Sở thích của mỗi người, cũng giống như cậu thích Manga thôi
- Chẳng giống tí nào, cậu so sánh quá khập khiễng! Thứ tôi thích không khô khan và nhàm chán như đống công thức này của cậu vậy.
- Kệ tôi chứ, nhiều chuyện!
Tôi và hàng xóm bao giờ cũng thế chỉ cần nói vài câu là đụng độ. Chúng tôi cứ như hai "điện tích cùng dấu" trong vật lý, hễ gặp nhau là sẽ đẩy nhau ra xa. Ngay cả ngày sinh nhật cũng nói lên sự trái ngược của chúng tôi .Tôi sinh vào ngày mười còn hàng xóm sinh vào đầu tháng.
***************************
Có lẽ ước mơ lớn nhất của hàng xóm là được đến Nhật, vì tôi chỉ thấy cậu ấy nghiêm túc khi tìm hiểu về xứ sở mặt trời mọc này. Hàng xóm thừa biết tôi không biết tiếng Nhật vậy mà mỗi sớm vừa bước ra khỏi cổng, tên này đã đứng trước bên kia đường vẫy tay gọi
- Ê! Đồ ngốc, cậu biết "aishiteru" là gì không?
- Hỏi làm gì, tôi không biết!
- Sao cậu không thử lên mạng dịch nghĩa?
- Không rảnh, muốn biết thì tự đi mà tra...
Nhưng con người ta sẽ bớt đi những suy nghĩ trẻ con khi bản thân nhận thức được mình đang dần trưởng thành. Những ngày cuối cấp hai, tôi dần nhận ra mình không còn ghét hàng xóm nữa. Chỉ là cách thể hiện tình bạn của tôi dành cho cậu ấy không giống như với những người khác. Hàng xóm cũng vậy, chúng tôi nhận ra điều đó và xóa bỏ những hiểu lầm của nhau vào buổi học cuối cùng. Lần đầu tiên trong đời tôi đã cười với hàng xóm khi cậu ấy nói lời xin lỗi...
- "Xin lỗi cậu thật ra tôi đã muốn chơi thân với cậu từ lâu nhưng không biết làm quen cậu bằng cách nào. Vì thế tớ mới cố tình chọc tức cậu để có cơ hội nói chuyện với nhau nhiều hơn. Chúng mình làm bạn nhé"
Đáng tiếc rằng, khi tình bạn thân thiết vừa mới nảy nở thì chúng tôi chẳng có nhiều thời gian được bên nhau nữa. Ước mơ trở thành nhà vật lý học của tôi đã đến gần hơn khi tôi thi đậu cấp ba vào một lớp chuyên lý trong thành phố. Hàng Xóm thì theo học trường năng khiếu ngoại ngữ. Cậu ấy ở bán trú cả tuần, chỉ về nhà một lần vào trưa thứ bảy và sáng sớm thứ hai lại vội vã lên trường, hay buổi tối cuối tuần hiếm hoi. Chúng tôi ngồi trên ban công hóng gió và kể cho nhau nghe những chuyện trường lớp, bạn bè, kể cả những chuyện từ ngày xưa khi cả hai vẫn còn ghét nhau. Đến bây giờ mỗi khi nghĩ lại quãng thời gian ấy tôi và hàng xóm đều ôm bụng cười ngặt nghẽo. Chẳng biết vì sao mình lại có một thời trẻ trâu huy hoàng đến thế. Chúng tôi chưa bao giờ nói chuyện học hành, đơn giản chỉ vì cậu ấy không có hứng thú và áp lực học tập của trường chuyên khiến tôi luôn cảm thấy căng thẳng. Hết chuyện để kể hàng xóm lại đâm đâm nhìn về hàng hoa trồng trước cổng nhà và tự hỏi
- "Hoa cúc mãi mà chưa nở nhỉ?"
Cậu ta đúng thật ngớ ngẩn. Còn đương mùa xuân thì làm sao mà hoa nở được. Nếu muốn ngắm hoa thì phải chờ sang mùa thu cơ. Hàng xóm thì liên tục chê tôi ngốc nghếch, tôi thì luôn bĩu môi. Nhưng cứ mỗi sáng đầu tuần đến trường, khi dừng xe đợi đèn đỏ, bất chợt tôi lại nghe tiếng hàng xóm gọi
- "Ê đồ ngốc, aishiteru".
*********************
Lần đầu tiên trong đời tôi nghe hàng xóm tâm sự về chuyện học hành của cậu. Hàng xóm kể rằng, cậu đã giành được học bổng du học toàn phần sang Nhật. Khóa học kéo dài hai năm, kì học đầu tiên sẽ bắt đầu vào cuối mùa thu từ bây giờ đến lúc đó chỉ còn hơn một tháng nữa. Hàng xóm vui lắm, vì đó là ước mơ lớn nhất của cậu. Tôi cũng vui mừng cho hàng xóm nhưng trong lòng lại hụt hẫng...
Những ngày đầu năm học mới hàng xóm vẫn chưa đi. Khoảng thời gian này cậu cần làm một số giấy tờ chuẩn bị cho hồ sơ nhập học. Sáng nào khi bước ra khỏi cổng, tôi cũng thấy hàng xóm lúi húi bên mấy chậu cây.
- "Cậu làm gì đấy?" - Tôi hỏi
- "Bắt sâu" - Hàng xóm trả lời
Sáng hôm sau cậu ta xách xô nước, cẩn thận tưới từng chiếc lá. Hôm sau nữa, cậu lúi húi nhổ cỏ vườn. Những ngày kế tiếp, tôi vẫn thấy hàng xóm đứng ở trước cổng. Cậu ấy chăm chú tỉa lá, miệng lẩm nhẩm
- "Phải tỉa lá cho cái cây này, mùa thu năm nay đến muộn nên nó vẫn chưa rụng lá được..."
- "Cậu mong mùa thu đến lắm à?"
Hàng xóm dừng hẳn việc, cúi gầm mặt xuống rồi lắc đầu nhẹ. Tôi cũng chẳng mong mùa thu đến vội, chẳng muốn đối diện với những cuộc chia li...
*******************
Cuối cùng mùa thu cũng đến. Tôi nhận ra mùa thu đã gõ cửa, khi hàng hoa cúc trước nhà hàng xóm đã nở tung cánh rực rỡ. Những cánh hoa nhỏ li ti tỏa sáng hương thơm ngát khắp phố phường. Hai bên đường những tán cây đã thấm đặm màu vàng úa. Cơn gió sớm vội vượt qua, cuốn theo những chiếc lá nghiêng trên không trung, rồi nhẹ nhàng đáp xuống mặt đất. Hàng xóm khoác lên người chiếc áo len cổ lọ màu xám ghi. Cậu ấy đứng trước cổng nhà, chờ tôi dắt xe ra và không quên dặn dò đủ thứ
- " Mùa thu đến rồi, cậu nhớ mặc thêm áo ấm. Dạo này gió nhiều, trên đường đi sẽ có bụi, nhớ mang theo thuốc nhỏ mắt. Học bài ít thôi, mắt thâm đen như gấu trúc rồi kìa. Tôi không ở nhà, thỉnh thoảng rảnh thì sang tưới mấy chậu hoa cúc giùm nhé. Nhìn đi mùa thu hoa nở đẹp lắm, chỉ nhờ cậu chăm sóc nó qua hai mùa hoa nở thôi. Rồi tôi sẽ về...."
Nước mắt tôi cứ giàn ra trên gò má. Chẳng thể chờ thêm một ngày khác xa hơn, chẳng thể chờ thêm bất cứ lý do gì nữa. Hàng xóm nói thêm những điều gì đó nhưng tai tôi cứ ù cả đi. Chỉ biết rằng sáng thu hôm ấy trời rất lạnh, trời lạnh đến mức dù đã mặc hai ba lớp áo nhưng trái tim trong lồng ngực tôi vẫn se sát lạnh từng nhịp....
Ngày hàng xóm lên đường, tôi chẳng thể ra sân bay tiễn được vì có bài kiểm tra quan trọng, quyết định năm nay tôi có được tấm vé dự thi học sinh giỏi quốc gia hay không. Tôi trở về nhà thì đã quá trưa, hàng xóm đã lên mấy bay từ lúc nào. Tôi nhìn lên bầu trời cao vời vợi, bầu trời hôm nay vẫn trong xanh như mọi khi, hàng hoa cúc bên đường vẫn rộn ràng khoe sắc, chỉ là không có hàng xóm ở đây....mọi thứ của tự nhiên có đẹp biết bao, cũng chẳng khiến tôi nhoẻn miệng mỉn cười được. Nhóc em tôi đưa tôi một bức thư mà hàng xóm để lại, trong thư viết..
" Tính đến hôm nay, tớ đã tỏ tình với cậu một ngàn không lẻ một lần rồi, cậu biết không? Sao cậu ngốc thế. "Aishiteru" trong tiếng Nhật có nghĩa là "Tớ thích cậu", vậy mà cậu chẳng thử một lần tìm hiểu ý nghĩa của nó. Những điều muốn nói tôi đã nói với cậu hết rồi. Hẹn cậu hai mùa hoa cúc ra hoa, tớ sẽ trở về. Chỉ có một câu tớ muốn hỏi cậu rằng...khi tớ quay về, cậu cho tớ một cơ hội không?"
Bất giác tôi gật đầu nhẹ. Tôi đã từng mong mùa thu đừng vội đến. Nhưng giờ đây tôi lại mong ngóng nó hãy đến thật nhanh, chỉ là hai mùa hoa thôi mà. Tôi chắc chắn sẽ đợi cậu trở về hàng xóm của tôi à!
- Tác giả: Có gì sai sót mong mọi người bỏ qua:))
Cảm ơn vì đã đọc:>