[Ngôn Tình - Nhẹ Nhàng] Hôm nay ông mặt trời phát sốt
Tác giả: Amee
Hắn mới chuyển đến từ hai tuần trước, nhưng nhìn hắn có vẻ không thân thiện với mọi người cho lắm. Những ngày đầu, vì sợ "ma mới" lạc lõng, tụi con trai trong lớp cũng lại gần bắt chuyện, rủ cùng đi đá bóng nhưng đều bị hắn từ chối thẳng thừng. Hắn có vẻ ngoài khá điển trai nên cũng có vài đứa con gái tới hỏi chuyện làm thân, ai dè không những hắn không trả lời mà còn xách cặp đi thẳng về phía cuối lớp, yên vị ngay sau lưng tôi. Cứ thế hắn tự tách mình ra khỏi tập thể và luôn từ chối mọi hoạt động của lớp. Hắn ta lạnh lùng như một tảng băng trôi, dùng nhiệt độ bên ngoài có nóng thế nào cũng không làm hắn tan ra được.
- "Nghe đâu hắn chuyển trường vì bị đuổi học đó...."
Tôi chẳng rõ chuyện này bắt nguồn từ đâu nhưng mọi người cứ truyền tai nhau như thế. Chúng tôi coi hắn là một kẻ biệt lập, chẳng ai muốn làm thân với hắn nữa.
*********************
Một tuần đi học thì có đến ba ngày hắn ngủ gật trong lớp, ba ngày hắn trốn tiếc. Mỗi lần bị thầy cô kiểm tra bài vở bất ngờ là y rằng hắn đều lãnh trứng ngỗng. Học hành bết bát như vậy mà hắn vẫn lên lớp đều đều chắc hẳn là do trình độ quay bài của hắn ta rất là....đỉnh cao
- Ê, xích qua trái đi!
- Chưa được, thêm chút nữa, đúng rồi. Ngồi im như thế, thẳng lưng lên!
Đó là câu nói mà hắn lải nhải sau lưng tôi mỗi khi tới giờ kiểm tra. Cứ thế, hắn luôn bắt tôi làm bia trắng tầm nhìn của giáo viên để hắn rón rén thò tay xuống bàn, lật xách ra mà quay bài.
Thực ra không phải hắn học yếu mà chắc do bản tính ham chơi, lười học. Hắn học tự nhiên khá tốt, bài kiểm tra toán lúc nào cũng đạt điểm cao, có khi còn vượt trội hơn cả lớp trưởng và dĩ nhiên là hơn cả tôi - một con nhóc tối ngày quanh quẩn từ nhà tới trường và lớp học thêm. Ai cũng cho rằng hắn qua mắt giáo viên bằng một chiêu trò gì đó. Nhưng tôi nghĩ điểm số môn toán ấy xứng đáng với năng lực của hắn. Mỗi lần có bài kiểm tra toán, hắn không nhờ tôi làm bia trắng cũng chẳng dòm ngó bài của ai. Hắn làm một loãng đã xong, trong khi tôi còn đang cắn bút chưa biết nên giải bằng cách nào. Thì hắn đã thì thầm đằng sau lưng tôi
- Câu hai sai rồi, để hàm số đồng biến thì deta phải nhỏ hơn hoặc bằng không!
Không chỉ một lần đó, mà hắn còn phát hiện trên bài làm của tôi còn có vài ba lỗi sai cơ bản. Vì thế mà tôi có thêm thiện cảm với hắn và nghiễm nhiên khi biết điểm toán của hắn đứng đầu lớp thì mọi người càng có nhiều lý do thêm ghét bỏ hắn. Hễ giờ học nào không ngủ gật hay trốn tiếc, thì y rằng hắn lại kiếm trò quậy phá tôi. Lúc thì bứt bứt, nghịch nghịch đuôi tóc, khi thì vẽ bậy đầy lên sách vở của tôi những hình thù vớ vẩn. Mỗi lần tôi quay xuống mắng một trận cho ra trò thì hắn lại vờ nằm gục trên bàn, rồi từ từ ngước mắt nhìn tôi như một người vô tội. Hắn cũng thật phiền phức!
Hắn là một vị thần, là thần gió nhưng chỉ mang đến những con gió đầy nóng bức. Từ ngày hắn xuất hiện, thời tiết thay đổi rõ rệt. Ông mặt trời cứ như bị phát sốt lúc nào cũng thả xuống thế gian những tia nắng chói chang và gắt gỏng. Ở nhiệt độ ngoài trời lúc nào cũng như đổ lửa, hai cái quạt trần có quay hết tốc độ cũng không đủ để giải tỏa cơn nóng cho bốn mươi con người trong lớp. Hương béo tiến vào bàn với tấm lưng ướt đẫm mồ hôi. Nó nằm gục lên bàn thở hổn hển sau mười lăm phút đạp xe giữa trưa nắng thế này. Nó than vản
- Nóng quá, nắng như thế này thì cỏ cây cũng chết chứ nói gì đến con người!
- Có khi nhờ vậy mà mày giảm được mấy kí mỡ trên người đó Hương!
- Haizzz... tao đã mệt rồi mà nhìn thấy hắn lại càng mệt thêm!
Tôi quay lại đằng sau nhìn hắn. Chắc trời nắng quá nên hắn ta bị hâm mất rồi. Có ai giữa trưa nóng bốn mươi độ mà mặc áo khoác kéo khóa kín cổ như hắn không. Nắng cứ thế vẫn cứ lan tỏa và ám ảnh chúng tôi suốt bốn tiết học. Tôi uể oải bước xuống phòng họp bí thư cuối tuần, rồi dặn Hương cứ về trước, đừng đợi! Khi cuộc họp kết thúc cũng đã hơn năm giờ chiều, vậy mà không khí vẫn còn oi bức kinh khủng, "Nắng như thế này thì cỏ cây cũng chết....", tôi thoáng nghĩ đến lời Hương nói và chợt nhớ đến bụi hoa mười giờ trồng ở gốc sân bên phải. Tôi múc vội một gáo nước và chạy thật nhanh đến chỗ chậu hoa. Nhưng "ai đó" tốt bụng đã tưới đẫm nước cho tất cả loài cây khác trong khuôn viên trường. Tôi rất tò mò về nhân vật "ai đó" này. Rất muốn cảm ơn "ai đó" vì những người tốt luôn thầm lặng như vậy. Bác bảo vệ thì tuyệt nhiên chẳng hứng thú với cây cảnh, cô lao công hôm nay có việc bận. Rất có thể là thầy cô, hay học sinh trong trường. Nhưng trước khi vào phòng họp, tôi đã thấy ai tới tưới cây đâu. Vậy ai để làm chuyện này? - Tôi tự hỏi. Tôi vừa dắt xe vừa suy nghĩ nhưng mãi chẳng ngẫm nổi ra đó là ai.
- Cậu uống nước không?
Hắn ở đâu lù lù xuất hiện, rồi dúi vào tay tôi một chai nước mát. Tôi lí nhí cảm ơn. Hắn hỏi tôi về thời khóa biểu tuần sau thay đổi như thế nào và ngày trực nhật của hắn vào thứ mấy. Ở trên lớp hắn có nghe mọi người trao đổi với nhau nhưng chẳng ai trực tiếp thông báo cho hắn biết. Trong lớp, hình như chỉ có mỗi mình tôi là người hắn chủ động nói chuyện. Mặc dù chỉ là những chuyện hết sức nhỏ nhặt. Chúng tôi trò chuyện thêm hai ba câu nữa, đến ngã ba hắn đi về hướng bắc, tôi quay xe sang phía Nam. Và cả hai chẳng nói thêm lời chào tạm biệt nào. Đi ngang qua hoa viên nhỏ trên đường đi về. Tôi vô tình nghe thấy cuộc trò chuyện giữa những người công nhân dọn vệ sinh.
- Cậu năm sinh đó đúng là người tốt, nay tôi quên không mang nước, cứ tưởng là chết khát rồi đấy.
- Cậu ấy vẫn thường đem nước cho chúng tôi, có khi cần giúp tôi dọn rác xung quanh nữa chứ.
Tôi nhìn xuống chai nước đang cầm trên tay, nó giống y những chai mà họ đang nói đến. Là hắn ư? - tôi tự hỏi
*********************
Vì thời tiết quá khắc nghiệt nên tôi bị cảm nắng sau vài ngày tự đạp xe đi học về. Để đảm bảo sức khỏe và việc học cho con gái, bố là người phụ trách đưa đón tôi đi về. Ngồi sau lưng bố đến trường tôi lại vô tình thấy hắn làm việc tốt, hắn ta đang lúi húi cúi xuống nhặt hoa quả cho một bà lão vừa bị đổ xe. Tất nhiên hắn đến muộn và bị chỉ trích vì làm giảm thi của lớp. Từ những việc hắn tôi bắt đầu để ý hắn hơn. Thì ra hắn ta không đáng ghét như trước đây tôi từng nghĩ. Ngoài giúp đỡ mọi người hắn còn dành tình yêu cho thiên nhiên sáng nào đi học sớm hắn cũng dành năm, mười phút để vuốt ve chú chó của bác bảo vệ, chiều nào tan trường là hắn cũng nén lại, đợi học sinh về hết rồi xách nước tưới từng gốc cây và tưới cả bụi hoa mười giờ tôi trồng. Đôi khi hắn phát hiện tôi đã làm sai một bài toán cơ bản, ném sách lên bàn tôi mỗi khi giáo viên kiểm tra bất ngờ nhưng tôi lại để quên ở nhà, rồi còn tự đứng lên chịu phạt. Sợi dây khoảng cách giữa tôi và hắn như được rút ngắn lại. Khao khát muốn làm thân với hắn cưới trỗi dậy trong tôi. Hắn ta chính là "ai đó"!
**********************
Những ngày gần thi giữa kì cô chủ nhiệm lên kế hoạch "đôi bạn cùng tiến" để chúng tôi giúp đỡ lẫn nhau. Cả lớp nhao nhao bắt cặp với nhau nhưng khi cô nhắc đến hắn thì tất cả đều im bặt vì chẳng ai muốn học chung với hắn. Sĩ số lớp tôi luôn chẳng nên có thế nào thì hắn cũng phải ghép đôi chỉ là không với người này thì sẽ là người kia. Tôi mạnh dạn nhận trọng trách này trước sự ngạc nhiên của cả lớp và lời tán dương của cô chủ nhiệm.
- Mày bị điên theo hắn rồi à, Dương?
Hương béo mắng té tát vào mặt tôi vì cái tội đã bỏ nó mà đi nó. (Trong tình huống này có thể nói là BBTT). Mắng tôi sao lại bắt cặp với một tên lười học như hắn rồi sẽ ảnh hưởng tới việc học cho mà xem. Tôi chỉ biết cười cười và không ngờ nó nói đúng thật. Hắn học hành không nghiêm túc chút nào. Mỗi buổi có lịch học kèm hắn lại cho tôi "leo cây" với đủ thứ lí do vớ vẩn trên đời. Xưng danh là bí thư lớp, tôi phải hăng hái trong mỗi phong trào của đoàn trường nhưng lại không giúp bạn tiến bộ hơn. Tôi liền bị cô chủ nhiệm phê bình, hắn biết mình có lỗi nên cũng tự giác hơn một chút nhưng cũng chẳng mấy hiệu quả.
Hắn của hiện tại rất giống tôi ngày bé. Hồi đó tôi cũng rất nghịch ngợm và lười học. Luôn làm bố mẹ phải đau đầu, đi học thì tôi ngủ gật, lại thường xuyên cúp tiết học thêm. Đến mức bố tôi phải thuê gia sư về nhà kèm cặp 24/24, có phụ huynh giám sát nên tôi cũng biết sợ và cố gắng học hành. Nhờ thế mà tôi mới bỏ được cái tính ham chơi, lười học. Một ý định lóe lên trong đầu tôi và tôi liền thông báo ngay với hắn.
- Tôi sẽ đến nhà cậu cùng học bài được chứ ?
Hắn đang uống ngụm nước mà suýt nữa thì sặc khi nghe xong tin, hắn cứ chần chừ. Hình như hắn không thích mời bạn đến nhà thì phải, mãi một lúc sau hắn mới lí nhí hỏi tôi có thực sự muốn đến nhà hắn không, có chắc chắn muốn đến không .Tôi nói có, tôi phải đến để kể với mẹ hắn về chuyện học hành bê bết của hắn. Để xem bố mẹ hắn xử lý như thế nào. Hắn thở dài, khuôn mặt hiện rõ những sự căng thẳng. Trên đường đi tôi hỏi nhà hắn có những ai, tuổi tác ra sao để tiện chào hỏi. Hắn nói hắn chỉ sống với bà ngoại còn bố mẹ hắn ở đâu thì hắn không kể. Tôi cũng hiếu kỳ mà gặng hỏi thêm. Tôi đạp xe theo hắn, đường về nhà hắn quanh co, hết quẹo trái rồi lại rẽ phải. Phải đi hết đèn xanh lại phải dừng đèn đỏ rồi lại gặp đèn xanh tiếp,...Cuối cùng chúng tôi cũng dừng lại trước một căn nhà nhỏ có cổng sơn màu xanh da trời, được phủ bởi một giàn hoa giấy tím. Nhà hắn nhỏ nhưng sạch sẽ thoáng mát, trước nhà là một khoảng sân nhỏ trồng đủ loại hoa hoa hồng gai, hoa sao nhái và cả bụi hoa bóng nước ngược rỡ sắc màu đang tỏa sáng dưới ánh nắng vàng nhạt nữa.
- Cháu về rồi bà ạ!
Hắn mở cửa nói vọng vào trong rồi ra hiệu mời tôi vào nhà ngồi, để hắn chút hắn đi lấy nước uống. Tôi lễ phép cúi đầu chào bà, bà nhìn tôi với ánh mắt âu yếm, ân cần hỏi
- Cháu là bạn của " Cu Tí " hả?
- Dạ! Cháu học cùng lớp với bạn ạ
Trong khi tôi cảm thấy mắc cười với cái biệt danh " Cu Tí " của hắn, thì bà ngoại lại rơm rớm nước mắt, nhìn tôi nói
- Cu tí nhà bà đáng thương lắm! Lúc trước bố mẹ nó là công nhân môi trường, không may mất trong vụ tai nạn. Thằng bé sốc lắm, từ ngày bố mẹ nó đi, nó cứ lầm lầm lì lì chẳng nói chuyện hay chơi vói ai. Giờ bà thấy có cháu là bạn của nó, bà mừng lắm. Lúc trước nó học ban học ngày, nó học giỏi lắm được học bổng học ở tận thành phố. Nhưng khi bà bị bệnh nặng, nó xin nghỉ về hẳn đây để giúp đỡ bà. Cứ đi học về là lại đi làm công cho người ta, tối đến chẳng có mấy thời gian để học bài.
Bà vừa dứt lời cũng là lúc hắn bước vào nhà, hai tay cầm hai ly nước mời bà uống và đưa tôi một ly, hắn nhìn tôi nhưng lại hỏi bà.
- Bà vừa mới kể gì với nhỏ đó thế bà?
- Cu Tí học tốt lắm bà, bạn còn giúp cháu học toán và cho cháu mượn sách vở nữa đấy ạ! Bà cứ yên tâm, bà nhé...
Tôi cố tình nhấn mạnh hai từ "Cu Tí ", hắn nguýt tôi một cái rõ dài. Buổi học của chiều hôm ấy, hắn chăm chú hơn hẳn. Lúc tập trung làm bài trong hắn cũng thư sinh chứ không còn ngang tàn như những buổi học trên lớp nữa. Khuôn mặt hắn cũng toát lên một vẻ thông minh sáng ngời mà cả lớp tôi chẳng ai biết được. Hắn tiễn tôi ra về đến tận đường lớn. Trước khi tôi lên xe và đạp đi mất hút, hắn không quên cảm ơn.
- Cảm ơn vì đã nói đỡ cho tôi
- Tôi cũng chỉ nói sự thật thôi mà. Tôi đã nghe bà kể về chuyện gia đình của cậu. Thầy cô và các bạn trong lớp không hiểu nên mới cư xử với cậu như thế. Hay là cậu thử nói ra với mọi người đi. Tôi nghĩ họ sẽ như tôi thôi, đều muốn làm bạn với một người như cậu.
- Tôi không muốn người khác thương hại mình, không muốn ai khác thấy mình là đứa trẻ tội nghiệp, đáng thương cần phải che chở. Có những điều không cần thiết phải nói ra vì nói ra cũng chưa chắc đã giải quyết được gì .Tôi sống thế nào thì bản thân tôi tự hiểu được.
Đúng là có nhiều thứ không cần thiết phải nói ra. Hắn không lạnh lùng như những gì chúng tôi đã thấy. Không đáng ghét như những gì chúng tôi đã nghĩ, nhưng sao hắn không thử một lần mở lòng để mọi người biết rằng bên trong lớp rào chắn đó là một tâm hồn đầy yêu thương?. Tôi muốn hắn phải thay đổi nên đã cố tình tiếp cận hắn nhiều hơn. Chúng tôi trò chuyện với nhau nhiều hơn tần suất gặp mặt nhau cũng nhiều hơn và mối quan hệ của chúng tôi cũng thay đổi đáng kể. Trò đùa kinh điển của lũ học trò là ghép đôi giữa nam và nữ, hắn và tôi đang cùng đối diện với những lời trêu ghẹo này. Mặt đầu tôi có phản ứng lại nhưng không có tác dụng gì, hắn thì chả mấy bận tâm, tôi cũng dần ngó lơ đi vì đó chỉ là một trò trẻ con vớ vẩn. Thấy chúng tôi không đáp trả lại. Bọn nó cũng chẳng thiết tha chêu đùa gì nữa. Nhưng tôi thấy cảm xúc trong mình có gì đó thay đổi, khi nghĩ về hắn tôi hay thầm mỉm cười, trái tim cứ run run lên từng nhịp. Hôm nào hắn không đến trường. Tôi thấy lòng mình trống trải, những nỗi buồn cứ đan xen kèm chặt tôi ngồi yên một chỗ. Mặc cái Hương có rủ rê đi chơi đến cỡ nào. Thấy mình là lạ tôi đem đến chuyện kể cho Hương béo, vừa nghe xong nó đã vỗ đùi cái bép.
- Đừng có nói là mày thí...
Ngay lập tức tôi lấy tay che miệng nó lại để nó không nói ra được những từ tiếp theo. Tôi biết nó đang muốn nói gì và lại thay má tôi cứ đỏ dần khi nghĩ đến điều đó vừa thích lại vừa ngượng ngượng.
**********************
Vẫn là một buổi chiều Khi ông mặt trời còn đang phát sốt, hắn rủ tôi đi dạo ở hoa viên trước khi về nhà. Xế chiều có vài ba người đến tập thể dục, mấy đứa trẻ đạp xe vòng vòng và cả cô chú lao công đang làm việc. Chúng tôi ngồi dưới một gốc cây cổ thụ có bóng lá xum xuê, che lấp một góc vườn nên tôi cảm thấy khá dễ chịu, vậy mà mồ hôi trên người hắn cứ tung ra mặt hắn đỏ lựng như người bị say nắng, hai bàn tay vô thức bóp chặt lấy nhau. Hắn hỏi tôi với giọng lắp bắp, hình tượng tảng băng trôi lạnh lùng của hắn dường như tan vỡ, hắn lí nhí...
- Cậu...có đang thích ai không?
- Không!
Tôi trả lời không do dự vậy mà chẳng hiểu vì sao mấy lời của nhỏ Hương cứ quanh quẩn trong tâm trí tôi. Hắn lại hỏi tiếp...
- Cậu có biết vì sao ông mặt trời ngày nào cũng xuất hiện những hôm có nắng nóng gay gắt, có hôm lại dịu mát dễ chịu không?
- Là...là do có gió hả?
- Bởi vì khi đứng trước người con gái mình thích, chúng ta thường có cảm xúc bối rối, có khi hẹn đến đỏ cả mặt và mặt trời cũng không ngoại lệ....
Tôi không nhịn nổi nữa liền cười nhẹ một cái...hắn nhìn tôi với vẻ mặt bối rối, tôi liền đắc ý nhìn hắn
- Thì ra là thế....chỉ là "Ông mặt trời đang phát sốt!"
_____HẾT_______
Tác giả: Có gì sai sót mong mọi người bỏ qua nha!
Cảm ơn vì đã theo dõi:>>