Chương 1: Cưới thay
Mỗi một cô gái đều mong được gả cho người đàn ông mình yêu thương.
Tôi cũng vậy.
Hôm nay, tôi đã được lấy người đàn ông mà mình yêu mười hai năm trời, chỉ có điều là dùng danh nghĩa của chị gái mình - Tống Duyên Minh mà thôi…
Tôi và chị gái tuy có khuôn mặt giống nhau, nhưng lúc nhỏ vì sơ suốt của bệnh viện nên tôi bị đưa vào cô nhi viện.
Cho đến ba năm trước tôi mới trở về nhà họ Tống.
Đứa con gái lỗ mãng như tôi hoàn toàn xa lạ với nhà họ Tống lớn như vậy nhưng vì từ nhỏ tôi không có bố mẹ nên tôi luôn cẩn thận, hy vọng có thể hòa nhập với gia đình ấy, hy vọng có được sự yêu thương của bố mẹ.
Vậy nên hôm trước, lúc bố mẹ và chị gái cầu xin tôi gả cho Lý Hào Kiệt thay cho chị gái, tôi gần như chẳng nghĩ gì mà đồng ý luôn.
Một là vì tôi yêu Lý Hào Kiệt, hai là vì đây là lần đầu tiên tôi được người nhà cần đến nên tôi không muốn khiến họ thất vọng.
Giờ đã là mười hai giờ sáng, sau khi nghi thức lễ cưới kết thúc, Lý Hào Kiệt liền vội vàng rời khỏi, chẳng thèm dặn dò tôi lấy một câu.
Nhìn chiếc nhẫn kim cương trên tay, trong lòng tôi không khỏi cảm thấy đau khổ,
Dưới nhà truyền đến tiếng động cơ nổ máy của ô tô, là Lý Hào Kiệt về, tôi bước đến trước gương, vội vàng chỉnh lại đầu tóc mình một chút rồi bước ra khỏi phòng ngủ với chút căng thẳng.
Dưới nhà.
Thấy Lý Hào Kiệt đi vào, tôi liền nở nụ cười hạnh phúc của một người vợ, đặt đôi dép lê đến bên cạnh chân người đàn ông, rồi gọi tiếng, “Ông xã, anh về… rồi à.”
Tôi còn chưa nói hết câu thì đã ngửi thấy trong không khí toàn mùi rượu, trong đó còn kèm theo mùi nước hoa nồng nặc…
Mũi bỗng chua chát.
Cả tối nay anh ấy đã đi đâu?
Câu trả lời không nói cũng rõ.
Nhưng tôi biết nhiệm vụ của mình, tôi gả đến đây thay cho chị gái, quan hệ giữa tôi và Lý Hào Kiệt quan hệ đến sự hợp tác giữa nhà họ Tống và nhà họ Lý.
Nghĩ đến điều này, tuy trong lòng tôi cảm thấy rất mất mát, nhưng vẫn cố mỉm cười.
Mặc kệ sự khinh thường của người đàn ông, tôi vẫn theo anh ấy lên tầng, rồi gọi một tiếng, “ông xã.”
Ngẩng mặt lên nhìn nhưng lại nhìn thấy người đàn ông đã cởi áo sơ mi ra, cơ bắp cường tráng hiện ra vô cùng gợi cảm dưới ánh đèn mập mờ trong phòng ngủ.
Mặt tôi lập tức đỏ đến tận mang tai, vội vàng quay người đi, đang định xin lỗi thì liền cảm giác thấy một cánh tay mạnh mẽ vòng qua từ phía sau.
Trong lúc tôi còn chưa kịp phản ứng thì đã quăng tôi lên, đợi đến lúc tôi nhận ra thì cả người đã bị ném xuống giường rồi.
Tuy đệm rất êm nhưng tôi bị ngã xuống từ rất cao nên lưng vẫn rất đau.
Tôi thấy Lý Hào Kiệt đứng bên cạnh giường, từ trên cao nhìn tôi, khuôn mặt sắc sảo của người đàn ông bị ngược sáng, tuy tôi không nhìn thấy biểu cảm của anh ấy nhưng lại có thể cảm nhận được sự lạnh lùng thăm thẳm.
Ngay lập tức, người đàn ông bỗng nhiên mở miệng hỏi tôi, “Cô tên là gì?”
“Em?” Câu hỏi này khiến lòng tôi bỗng cảm thấy hoang mang, nhưng vẫn trả lời, “Tống, Tống Duyên Minh…”
Tôi không phải tên Tống Duyên Minh, tôi tên Tống Duyên Khanh.
Nhưng tôi không thể nói ra tên mình được.
Tôi vừa trả lời xong thì người đàn ông liền trực tiếp ghì người xuống, một tay anh ấy túm chặt lấy tóc tôi, ép tôi phải nhìn anh ấy, hỏi từng chữ một: “Tống, Duyên, Minh, phải không?”
Lúc này tôi mới nhìn rõ khuôn mặt anh ấy, trong đôi mắt sâu thẳm ấy lúc này không có lấy một chút ấm áp mà là…
Sự hận thù thấu tận xương tủy!
Lúc anh ấy nói tên của chị gái, trong con mắt đen nhánh ấy mang theo sự cáu kỉnh rất kín đáo.
Rõ ràng là mùa hè nhưng trán tôi lại lấm tấm một lớp mồ hôi lạnh, trong lòng vô cùng hoang mang rối loạn.
Tóc thì bị anh ấy giữ, mặt thì chẳng thể quay được, chỉ có thể nhìn anh ấy như vậy, cố gắng gật đầu hết mức có thể.
Trái tim sớm đã bị treo lơ lửng rồi.
Lý Hào Kiệt dường như thấy tôi thừa nhận, đôi mắt nhìn tôi lại càng trở nên lạnh lẽo hơn, anh ấy mở miệng nói: “Hôm nay cô đã đến đây rồi, vậy thì phải giác ngộ ra rằng, tôi, trước giờ không phải là người tốt gì đâu!”
Vừa dứt lời, tôi liền nghe thấy tiếng chiếc váy dài màu đỏ trên cơ thể mình bị xé rách ra!
Ngay lập tức, người đàn ông hoàn toàn không màng đến sự vùng vẫy của tôi mà tiến quân thần tốc…
Trước Sau
Buổi sáng, thân dưới của tôi đau đớn như bị xé rách, tất cả những gì tối qua cuộn trào mãnh liệt, hiện ra như cơn ác mộng…
Lần đầu tiên của tôi, đêm tân hôn của tôi, bị Lý Hào Kiệt đối xử như kẻ thù.
Phá vỡ tất cả những tưởng tượng trước kia của tôi.
Vị trí giường đệm bên cạnh sớm đã lạnh ngắt rồi.
Một ít máu chu sa trên chiếc ga trải giường màu trắng tuyết trông vô cùng chói mắt.
Tôi ngồi dậy, đi vào nhà tắm cố nín đau đớn để tắm, thay xong quần áo rồi thay ga trải giường khác.
Tôi ra ngoài, đứng trước cửa cầu thang tầng hai nhìn Lý Hào Kiệt đang ngồi bên chiếc bàn ăn hình chữ nhật vừa đọc báo vừa ăn sáng.
Ánh nắng màu vàng buổi sáng lọt qua cửa sổ chiếu trên người người đàn ông, ấm áp mà cũng rất thần thánh.
Trong mười hai năm yêu thầm anh ấy, được gả cho anh ấy, được ăn sáng cùng anh ấy trong cùng một mái hiên từng là việc mà tôi không dám tham vọng quá đáng, nhưng cũng là ước mơ của tôi.
Giờ thành hiện thực rồi nhưng tôi lại không dám bước về phía trước.
Sự chiếm đoạt như dã thú của anh ấy tối qua luôn nhắc nhở tôi, tôi trước giờ chưa từng hiểu được người đàn ông này.
“Cô Tần, cô tỉnh rồi à.”
Nghịch Thiên Tà Thần
Lúc tôi đang chăm chú nhìn Lý Hào Kiệt thì người giúp việc đã nhìn thấy tôi, rồi đứng dưới nhà khách sáo chào tôi câu.
Cô ấy không gọi tôi là bà chủ như hôm qua nữa.
Mà lại gọi tôi là cô Tống.
Trong lòng tôi khẽ run lên, tuy trong lòng vô cùng bất mãn nhưng vì thân phận của mình nên lại không dám chất vấn, chỉ có thể giấu đi sự sợ hãi nghĩ lại còn thấy rùng mình đêm hôm qua, xuống nhà rồi ngồi đối diện với Lý Hào Kiệt.
Người giúp việc bưng thức ăn lên, tôi không có khẩu vị nên chỉ ăn vài miếng lấy lệ thôi.
Ngẩng đầu lên nhìn thì phát hiện thấy Lý Hào Kiệt cũng giống như tôi, đồ ăn trước mặt dường như cũng chưa động đũa.
Không biết là do tôi muốn điều hòa bầu không khí hay là vì muốn cải thiện cuộc hôn nhân không biết có thể tiếp tục này hay không, tôi liền dùng giọng điệu dịu dàng nói: “Xin lỗi, hôm nay em dậy muộn, bắt đầu từ ngày mai em đều sẽ dậy sớm nấu bữa sáng cho anh.”
Trên người tôi nếu có việc gì được coi là sở trường thì nhất định là nấu ăn rồi.
Nói xong, vốn dĩ tôi còn có chút mong chờ nhưng Lý Hào Kiệt lại ném bát đũa xuống, sau đó đứng lên, biểu cảm vẫn lạnh lùng như vậy, “Đi thôi, xe đang đợi bên ngoài đấy.”
“Đi đâu?” Tôi nhìn người đàn ông dường như có chút không vui, nhất thời hơi hoảng loạn.
Tôi lo là mình đã nói lỡ lời rồi.
Trước giờ tôi vốn không phải người hướng nội.
Ở trước mặt Lý Hào Kiệt, đến hít thở dường như cũng thấp kém vô cùng.
Lúc này người đàn ông đã đi đến trước cửa bắt đầu thay giày, chẳng thèm quay đầu lại mà trả lời, “Lại mặt.”
Tôi ngồi trên xe của Lý Hào Kiệt về nhà họ Tống.
Trước khi vào nhà, tôi còn tưởng rằng Lý Hào Kiệt đối xử với tôi như vậy là vì không hài lòng với cuộc hôn nhân này chứ không phải là vì đã phát hiện ra tôi không phải chị gái.
Nhưng, lúc tôi theo anh ấy vào nhà thì lại thấy Tống Duyên Minh tôi đã đưa ra sân bay hôm qua lúc này lại đang đứng trong phòng khách với bố mẹ.
Đôi mắt sung như trái đào, vừa nhìn là biết đã khóc rất lâu.
Bố mẹ đang đứng bên cạnh chị ta, vẻ mặt lộ ra sự giận dữ.
Tôi nhìn Lý Hào Kiệt một cái, phản ứng đầu tiên chính là… Anh ấy đã phát hiện ra chuyện cưới thay rồi, vậy nên đã tìm người bắt Tống Duyên Minh về.
Trong lòng tôi vô cùng hoảng loạn.
Trong thành phố này, Lý Hào Kiệt tuy không thể nói là có thể hô mưa gọi gió nhưng nếu muốn gây khó dễ cho ai thì thật sự là không còn gì dễ dàng hơn nữa.
Nếu là chuyện một mình tôi đã đành, nhưng giờ lại kéo theo cả bố mẹ và chị gái nữa…
Trong lòng tôi vô cùng tự trách, trong lúc đang xoắn xuýt không biết lát nữa phải giải thích sao thì lại thấy Lý Hào Kiệt bước lên trước mấy bước, ôm lấy Tống Duyên Minh đang khóc, cúi đầu xuống an ủi, “Em không sao chứ?”
Trong ánh mắt người đàn ông lộ ra sự dịu dàng trước giờ tôi chưa từng thấy.