Xin chào!! Tôi tên là Tịnh Đường. Một cái tên nghe có vẻ ngọt ngào đúng chứ? (Tôi là nam, là nam đó!!) Như cái tên, tôi cũng rất thích làm bánh và ăn chúng ah~ cơ mà lần nào tôi cũng làm hỏng hết, hic... À quên không kể, tôi còn có một người chồng nữa, tên Thẩm Công. Vâng, cái tên đã nói lên tất cả. Anh ta ngay từ lần đầu đã nhất quyết đòi nằm trên tôi rồi... Chỉ vì quá chậm mà tôi đã mất vĩnh viễn cơ hội để có thể đòi lại công lý mà lật thuyền.. huhu không chịu được.. tôi man thế cơ mà!!! Thôi, vào vấn đề chính! Dù sao cũng là một người vợ biết thương yêu chồng nên hôm nay tôi sẽ quyết tâm trổ tài nấu nướng làm bánh để tặng cho chồng trước khi anh ấy đi làm về. Bắt đầu thôi!
Đầu tiên... cần gì nhỉ? Ah, đúng rồi, là nguyên liệu. Bột mì, trứng, sữa, chocolate,... Ok đủ hết rồi! Bây giờ thì chỉ việc đổ hết tất cả các nguyên liệu này vô rồi khuấy đều thành hỗn hợp thôi!! (Đúng theo nghĩa đen luôn đấy) Thật đơn giản mà. Tiếp theo là nhét đống này vô lò nướng. Chỉnh này, chỉnh này... Xong!! Chả phải tốn công gì nhiều cả, hí hí... Giờ thì chỉ việc đợi bánh chín là được.
2 tiếng sau...
- Ah! Mình ngủ quên mất. Đã mấy giờ rồi nhỉ? 6h rồi sao? Chắc anh ấy sắp về rồi, đi đợi cửa thôi.
Không ngờ là tôi lại ngủ quên đến tận 2 tiếng đồng hồ mới dậy. Chắc giờ này chồng tôi sắp về rồi... Tôi sẽ ngồi đợi đón anh ấy. Cơ mà hình như tôi quên gì hay sao nhỉ? Quên gì ta? A, tự nhiên có mùi gì khét khét... Chết rồi!! Bánh của tôi.. bánh của tôi...
*Rầm rầm.. Xì.. Cạch.... BÙM!!*
Bánh của tôi... nổ... cháy và bắn lên người của tôi mất rồi... Thôi rồi lượm ơi!!
- Có chuyện gì vậy?! Tiểu Đường em có sao không? - Thẩm Công hoảng hốt.
- Ân..! Anh về rồi ư? - Tại sao anh lại về đúng lúc này chứ?
- Ừm.. Anh vừa về thôi! Nhưng mà đống hỗn độn này là sao? Đừng nói em lại vô bếp làm trò mèo gì nữa nhé.
- Thì… thì… em chỉ là em muốn làm bánh cho anh thôi mà...
- Haizz... Em biết thừa là bản thân em vô cùng vụng về mà.. lần nào bày ra anh cũng là người dọn hết...
Gì đây? Đây là đang mắng trách, tức giận với mình ư? Mình đã có lòng tốt như vậy mà còn...
- Sao thế? Sao im lặng thế? Bộ anh không nói đúng sao?
- Anh tại sao lại mắng em? Chỉ là người ta muốn tạo sự bất ngờ để thể hiện tình yêu thôi mà... Hứ.. Nếu vậy lần sau em không thèm làm nữa!!
Tôi không thèm nhìn mặt anh ta nữa đâu!! Nhưng mà anh ta lại đột nhiên ôm lấy tôi...
- Thôi nào! Đừng ngốc thế chứ! Anh chỉ là đang lo cho em đấy thôi!! Lỡ em làm bánh rồi nổ cháy nhà thì sao? Chưa chắc lúc đó anh đã kịp thời ở bên mà cứu lấy em nữa là. Đừng giận anh nữa mà Tiểu Đường... nha nha!!
Đấy! Mỗi lần như vậy là tôi không thể nào giận anh ta với đôi mắt lấp lánh thế kia được mà... Nhưng thôi tôi hiền lắm.. nên tha thứ cho anh ấy vậy...
- Thôi được rồi... Tha cho anh lần này nữa thôi đấy! Dù sao cũng do em bày ra, để em dọn phụ cho.
- Ấy ấy đừng! Em không thấy là người em đang rất dơ sao? Đi tắm rửa trước đã nào.
- Nhưng mà...
Nhìn kĩ lại thì người của tôi cũng dơ thật. Vết bột còn bắn lên tạp dề của tôi, người ngợm dính hết rồi.
- Nếu vậy thôi để em đi tắm trước rồi dọn sau cũng được... Ý! Buông em ra! Anh tính làm gì vậy?
- Người anh cũng đang dơ lắm, anh cũng muốn tắm!
- Nếu vậy nhường anh tắm trước đó!
- Không phải! Em đúng là đại ngốc mà! Ý anh là tắm chung đi!
- Gì? Tắm chung á?
Tôi tự giác ôm lấy thân thể của chính mình mà bảo vệ nó khỏi răng nanh của con quái vật kia. Tôi cảm thấy thật ớn lạnh
- Em còn ngại gì nữa? Chúng ta là vợ chồng, việc gì cần làm đã làm hết rồi, thứ gì cần thấy cũng đã thấy hết rồi... Không nói nhiều, cùng nhau đi tắm nào!!
Tôi còn chưa kịp phản ứng gì mà anh ta đã nhấc bổng tôi lên mà vác vào phòng tắm mất rồi.. Ôi.. thương hại cho chính cuộc đời tôi! Không cần nói tôi cũng biết tương lai sẽ ra sao... một tương lai mù mịt đúng nghĩa tối tăm...
Phòng tắm...
- Để em tự cởi đồ! Anh đừng động.
- Thôi khỏi! *mặt dâm tà*
Phòng tắm...
- Để em tự cởi đồ! Anh đừng động.
- Thôi khỏi! *mặt dâm tà*
*Xoạc*
Thôi rồi lượm ơi! Quần áo của bố!!!! Anh ta chỉ việc xé một cái thật nhẹ nhàng như xé một tờ giấy mỏng manh... Đó là lí do mà tôi phải nói với anh ta để tôi tự cởi đồ đó trời. Vì anh ta mà tủ quần áo của tôi giờ đây gần như chỉ còn lại underwear là hầu hết. Tôi biết lấy gì mà mặc đây?? Huhu...
- Ah! Anh đang làm gì đấy?? Buông
- Anh chỉ muốn giúp em làm sạch chỗ kem bị dính ở ngay đây thôi mà. *ngây thơ vô (số) tội *
Anh ta có vẻ hồn nhiên nhỉ? Đấy là anh ta đang mút lấy mút để nhũ hoa quý giá mẫn cảm đáng yêu của tôi đó trời ơiiii! Đây là đang cố tình, là đang cố tình... Anh dám giả bộ ngây thơ trước mặt tôi vậy sao?
- Không buông ra... ah... ân... Ưm..