Người trong hồi ức
Tác giả: Ynhi
Tôi có thói quen đến trường sớm, tôi thích khung cảnh tĩnh lặng của ngôi trường thân thuộc, chỉ có những hàng cây đứng im lặng, không có những âm thanh hỗn tạp...
Tôi còn đang đứng tần ngần dưới sân trường nhìn ngắm mây trời thì đột nhiên cảm thấy có ai đó đang nhìn xoáy vào mình, tôi chột dạ, tìm kiếm ánh mắt đang nhìn vào tôi, khi ngước lên dãy B thì tôi thấy ai đó đứng tựa lưng vào ban công ở hành lang và nhìn tôi chăm chú.
Ánh mắt ấy khiến tôi có cảm giác bị nhìn thấu. Cảm giác bị tách lột từng lớp từng lớp bí mật mà tôi đã cất chặt trong lòng.
Khó chịu, tôi thôi đấu mắt với người lạ, đi thẳng tới dãy C và vào lớp.
...
Từ hôm đó tôi mới phát hiện rằng hóa ra lớp tôi và lớp cậu ta đối diện nhau, chỗ ngồi trong lớp của tôi ở cạnh cửa sổ, chỉ cần nhìn ra phía hành lang là sẽ thấy phòng học của người ấy.
Tôi quyết định chiều lòng sự lò mò của mình, tìm hiểu xem cậu ta là ai.
Nhưng tôi chưa kịp bắt đầu thì cậu ta đã đến tìm tôi.
Một cách bất ngờ.
Khi còn đang nhìn về hướng lớp học của người lạ, tôi không hề biết rằng cậu ta đã đi thẳng về lớp tôi, lại còn đang đứng trước mặt mình, tôi vừa cảm nhận được một ánh nhìn vừa lạ vừa quen đang nhìn tôi, quay qua và ngẩng lên đã thấy cậu đứng đó.
Cậu im lặng, tôi cũng im lặng, vì thật ra cả hai có quen biết gì nhau đâu, cứ thế im lặng, im lặng mãi...
Rồi đột nhiên cậu ấy cười, nụ cười vừa buồn vừa ngọt ngào, nói: "Gặp lại rồi nhỉ, bạn cũ. À, mình là Phiên, trong trường hợp An đang tự hỏi mình là ai."
Tôi ngẩn người ra trước sự bất ngờ này, chưa kịp đáp lời hay hỏi lại cậu bất cứ câu nào, cậu đã quay lưng trở đi, nhanh như lúc xuất hiện.
Tôi quay sang hỏi đứa bạn cùng bàn: "Phiên là ai thế? Mày biết không?"
"Cả lớp ai chẳng biết nó, mày với nó thân nhau mà." -Nó trả lời, nhìn tôi kì lạ.
...
Tôi nghĩ mãi về câu chào bất ngờ của cậu ấy, Phiên bảo chúng tôi là bạn cũ, nhưng kí ức tôi nói rằng tôi chưa từng gặp Phiên trước đó bao giờ, càng không có chuyện chúng tôi đã từng là bạn. Vốn dĩ những người bạn của tôi chỉ đếm trên đầu ngón tay, ít như thế thì nếu như Phiên là bạn cũ thì tôi sẽ biết. Nhưng tôi không hề có kí ức nào về Phiên.
Không để tôi tự hoài nghi đưa ra bất kì giả thuyết nào, ngay lúc vừa tan học, Phiên đã xuất hiện trước mặt tôi lần thứ hai, vẫn nụ cười dịu dàng phảng phất buồn thương, Phiên hỏi tôi rằng có thể cùng nhau đi về được không, nhà hai đứa vốn dĩ gần nhau – Phiên nói. Tôi im lặng thay cho câu trả lời, Phiên cũng không gặng hỏi nữa, tự ý đi bên cạnh tôi.
Từ trường học về khu nhà tôi chỉ cách 10 phút đi bộ, nhưng chiều nay tôi bỗng thấy thời gian như chậm lại, tất cả mọi thứ xung quanh cũng dần mờ nhạt, chỉ còn lại mỗi tôi và Phiên đi cạnh nhau, chỉ còn tôi và cậu ấy trên thế giới này.
Tôi đã lén nhìn cậu ấy, tôi cố ý bước đi chậm lại ở đằng sau để có thể quan sát Phiên kĩ hơn. Nhưng rồi không ngờ bị cậu ấy lật tẩy, giọng nói thâm trầm lên tiếng nhưng ánh mắt vẫn nhìn về phía trước, không hề quay lại nhìn tôi: “An vẫn cứ tò mò như trước đây nhỉ?” – Tôi lúng túng quay nhìn sang chỗ khác, nói: “Mình vẫn không nhớ ra bạn là ai cả.”
Tôi chờ cậu ấy trả lời, nhưng cuối cùng Phiên chỉ mỉm cười rồi nói rất nhỏ, dường như không thể nghe thấy: “Rồi An sẽ nhớ ra thôi.”
...
Những ngày sau đó mỗi sáng khi đi học tôi đều thấy dáng vẻ dần quen thuộc từ Phiên, cậu đợi tôi, rồi chúng tôi cùng nhau đến trường. Vài ba câu chuyện vô thưởng vô phạt, nhát gừng, lúc gần lúc xa, khi nhanh khi chậm, tôi và Phiên đã gần nhau hơn, thoải mái hơn sau lần gặp gỡ kì lạ của hai đứa.
Tôi phát hiện ra hóa ra giữa chúng tôi có rất nhiều điểm chung, tôi thích yên lặng – Phiên cũng không hề ồn ào, tôi hay đi dạo một mình – Phiên cũng thích đi thang thang như thế, những quyển sách tôi đọc chỉ toàn thể loại giả tưởng, hành động, Phiên cũng chẳng hề thích đọc sách tình cảm. Cứ thế, chúng tôi khám phá ra ở nhau những điểm giao nhau và đồng điệu, ngày càng thân thiết.
Mỗi ngày ở trường chúng tôi vẫn thường đi cạnh nhau, cùng học, cùng đọc sách, cùng ăn uống, cùng đùa giỡn, cứ đến giờ nghỉ vỏn vẹn 15 phút thì Phiên lại từ lớp cậu đi sang lớp tôi.
Ở bên Phiên, tôi cảm thấy những khoảng trống trong lòng tôi được lấp đầy, tôi không còn cảm thấy cô đơn hay thiếu vắng điều gì đó không thể gọi tên như trước đây nữa. Tôi chỉ muốn được ở bên cậu ấy, vô ưu, vô lo, chỉ làm bạn với yên lặng, làm bạn với sự thấu hiểu không cần phải thể hiện, với sự sẻ chia không cần phải nhiều lời.
Nhưng vì sao khi tôi trò chuyện với Phiên – hay đi cạnh Phiên, thậm chí là ngồi trong lớp cùng nhau, đều có người nhìn chòng chọc vào tôi rất soi mói? Cũng phải, Phiên khá ưa nhìn, chắc hẳn có rất nhiều người thích cậu ấy.
...
Một buổi chiều âm u nọ, tôi và cậu ấy hẹn nhau ở nhà sách gần trường, những quyển sách ở nhà tôi đã đọc hết nên tôi muốn mua sách mới, Phiên chỉ “đi theo cho vui” – cậu ấy nói. Hôm ấy nhìn Phiên hơi nhợt nhạt, gần như mất hết năng lượng, tôi hỏi han nhưng cố không để lộ ra mình đang lo lắng cho cậu – Phiên lại cười rồi xua tay bảo, thời tiết chuyển mùa nên sức khỏe bị ảnh hưởng, sức đề kháng của Phiên vốn yếu lắm.
Tôi cũng chẳng gặng hỏi thêm, tiếp tục đi dọc theo những tủ sách mà kiếm tìm một quyển sách nào đó thật thu hút.
Tôi lại cảm nhận được ánh nhìn xoáy của Phiên đằng sau tôi, như lần đầu tiên tôi nhìn thấy cậu.
Tôi quay lại, thấy Phiên vẫn chăm chú nhìn tôi, cảm giác như cậu vừa để vuột mất một điều gì đó quan trọng lắm, Phiên thở hắt ra, bước đến gần tôi, cúi xuống thì thầm vào tai tôi những lời nói mang ý nghĩa mà tôi không thể hiểu. Rồi cậu đứng thẳng người đi ngang qua tôi.
Chiều hôm đó mưa to, chúng tôi đành ở trong nhà sách đợi tạnh mưa, trong lòng vẫn ngổn ngang vì câu nói vừa nãy của Phiên, mãi suy nghĩ tôi không hề biết Phiên đã chạy đi đâu mất, khi nhận ra thì cũng là lúc Phiên trở lại, tôi cũng chẳng hỏi han gì, cứ thế chúng tôi im lặng nhìn mưa bay trắng xóa ngoài trời, ồn ào là thế nhưng lại thật bình yên.
...
“Tại sao mày hay nói chuyện rồi đùa giỡn một mình thế, An?” – Đứa bạn cùng bàn quay sang hỏi tôi. Những đứa còn lại trong lớp cũng hướng ánh nhìn kín đáo về phía tôi.
Tôi kinh ngạc nhìn nó, trả lời: “Tao đang nói chuyện với Phiên mà?”
Rồi bỗng nhiên tiếng ồn ào trong lớp im bặt, tất cả mọi người quay lại nhìn tôi – không còn giấu đi sự kín đáo, mà nhìn thẳng vào tôi, với sự hoảng hốt kì lạ. Tại sao họ lại nhìn tôi như thể tôi là người điên?
“An, mày rõ ràng biết là Phiên đã không còn, chính mày là người đã không đến thăm Phiên lần cuối vào ngày đưa Phiên hỏa táng, vào 2 tuần sau đó mày mới xuất hiện lại. Sau đó tụi tao mới biết hóa ra mày ở bệnh viện, hôn mê sâu. Mày đang nói gì thế?”
Tôi kinh ngạc nhìn đứa bạn, nhìn tất cả mọi người trong lớp, rồi quay qua nhìn Phiên.
Rõ ràng Phiên đang ngồi đó, trước mặt tôi với nụ cười quen thuộc nhưng sao hôm nay ánh mắt cậu ấy buồn thế, cứ như cậu sắp tạm biệt tôi và biến mất, Phiên đang ở đây mà, nhưng tại sao không ai tin tôi?
Họ nhìn tôi với ánh mắt đề phòng, nghi ngại.
Tôi không thể tin nổi, tại sao họ lại nói Phiên đã được đưa đi hỏa táng, tại sao họ lại nói vốn dĩ Phiên không còn ở đây? Tại sao họ lại liên tục phủ nhận việc Phiên đang ở đây, tại sao, tại sao...
Tôi đưa mắt nhìn thay cho câu hỏi thành tiếng, Phiên nhẹ nhàng bảo: “Phiên đã tin là một ngày nào đó An sẽ nhớ ra được Phiên là ai mà, nhưng không ngờ ngày ấy đến lại nhanh như vậy.”
Tôi nhìn cậu ấy, tôi nghe trong lòng mình đang dậy sóng, đang hét lên rằng tôi không nhớ gì cả, tôi không hề biết chuyện gì đang xảy ra cả, rồi bỗng nhiên có điều gì đó thôi thúc tôi muốn nói một lời cuối cùng với Phiên – tự trong tiềm thức của mình, tôi biết rằng cậu ấy sẽ biến mất và đây là lần cuối cùng chúng tôi gặp nhau, nhưng trước khi tôi thốt lên lời, Phiên đã dần dần tan biến, cơ thể Phiên trở nên trong suốt, rồi khi cậu nhìn tôi mỉm cười thay cho lời tạm biệt, Phiên chỉ còn lại là những hạt bụi nhỏ, li ti, rồi chẳng còn lại gì.
Tôi thẫn thờ nhìn theo, mặc kệ cái nhìn soi mói, tò mò của cả lớp, tôi cứ thế mà im lặng hướng mắt ra ngoài hành lang, nhìn lên trời.
Ngày ở nhà sách, khi Phiên cúi xuống ghé vào tai tôi thì thầm từng câu chữ mà bây giờ nhớ lại tôi vẫn cảm thấy được nghe giọng nói thâm trầm quen thuộc ấy của Phiên: “Một ngày nào đó nếu như thật sự khiến An đau lòng, Phiên hy vọng An sẽ tha thứ cho Phiên. Và đừng tự trách bản thân mình.”
Khi đó tôi không hiểu ý cậu muốn nói là gì. Có phải cậu ám chỉ đến ngày hôm nay, ngày tôi nhận ra những ngày tháng bên Phiên vừa qua vốn dĩ chỉ là một phần của hồi ức mà Phiên muốn tôi nhớ lại trước khi tôi thật sự quên mất cậu là ai?
Cậu nói tôi đừng trách mình... đến cuối cùng cậu vẫn dịu dàng mà lo lắng cho tôi như thế.
...
Có điều gì đó chớt nhoáng xuất hiện trong đầu tôi, những kí ức tái hiện lại rõ ràng, rành mạch như những thước phim dài thuộc về một không gian xưa cũ, ngày tôi và Phiên lần đầu gặp nhau khi gia đình Phiên vừa chuyển đến – hai đứa chỉ mới 14 tuổi, ngày cậu ấy nhìn thấy tôi bị mẹ nhốt ở ngoài cửa vì đi chơi về trễ - cậu ấy đã đến ngồi cạnh tôi suốt hai tiếng đồng hồ cho đến khi mẹ tôi tha thứ để tôi vào nhà, ngày tôi nhìn thấy một cô bạn nữ tỏ tình với Phiên, ngày chúng tôi lang thang dạo nhà sách, ngày sinh nhật tôi – Phiên đã gợi ý cùng nhau đi chơi xa... từng mảnh kí ức, từng quãng thời gian chúng tôi gắn bó với nhau liên tục xuất hiện, liên tục trở lại, liên tục nhắc tôi nhớ về hồi ức mà tôi đã quên mất, cho đẽn khi một ánh sáng chớt mạnh lóe lên rồi tắt ngúm, tôi cảm nhận được bản thân đang rơi, rơi từ đâu đó cao lắm, rồi đột nhiên bao quanh tôi chỉ toàn là nước. Tôi không thở nổi, gắng sức vẫy vùng để thoát ra vùng nước lạnh, nhưng dường như có vật gì đó đang đè lên người tôi, rồi tôi mất ý thức dần, buông thõng tất cả mà nhắm mắt.
Khi tỉnh dậy, một phần kí ức của tôi đã trở nên mơ hồ cho đến khi tôi quên hẳn đi. Tôi không còn nhớ về ngày hôm đó, cũng không nhớ về Phiên, không nhớ rằng buổi chiều hôm ấy tôi đã tức giận, nhất mực tranh cãi với Phiên trước khi lên xe đi về thành phố, không nhớ rằng buổi tối ngày hôm đó chúng tôi đã lìa xa nhau nhanh thế nào.
Tôi đã quên đi tất cả. Đến cả lý do vì sao tôi giận Phiên, tôi cũng quên đi mất.
Tôi đã làm gì thế này?...
...
Phiên, đừng sợ mình đau lòng, An sẽ sống thật vui vẻ cho cả phần của Phiên. Tôi đã muốn nói lời cuối với Phiên như thế, nhưng tôi đã im lặng và tạm biệt cậu với một thanh âm không phát thành tiếng mà chỉ mấp máy môi, tôi biết Phiên sẽ hiểu, cậu đã cười trước khi biến mất, cậu đã cười khi đọc được lời nói tôi dành cho cậu. Cậu vốn dĩ luôn hiểu tôi, tôi cũng đã quên mất điều đó.
...
Phiên đi, đem đi hết những tình cảm mà chúng tôi còn chưa kịp thổ lộ, đem đi hết những ngọt ngào lẫn kỉ niệm mà chúng tôi đã đi qua cùng nhau, chỉ còn tôi ở lại, với khoảng trống không thể lấp đầy, với vết thương rộng hoác ở trong lòng chẳng thể chấp vá.
Phiên đi, đem theo luôn lời nói cuối cùng tôi dành cho cậu, đem theo cả sự giận dữ tôi đã trút lên cậu, đem theo hết những điều sai lầm mà tôi đã gây nên.
Tôi ước gì mình đã không nổi giận.
Nếu như biết được hôm đó là ngày cuối cùng chúng tôi bên nhau, tôi sẽ không để cơn giận lấn át, che đi hết mọi tình cảm tôi dành cho Phiên.
“Nếu như...”
Đôi khi, tất cả những gì ta cần trong đời chỉ nằm trọn trong hai chữ “an lành”.
Cậu nói tôi đừng tự trách mình. Nhưng làm sao tôi có thể không căm ghét chính mình, làm sao tôi có thể quên đi gương mặt buồn bã của Phiên nhìn tôi trước khi chúng tôi âm dương cách biệt? Làm sao tôi có thể tha thứ cho chính mình...
...
Phải mất một thời gian dài, tôi mới chấp nhận được sự thật rằng cậu đã không còn ở bên cạnh tôi nữa.
Những long lanh vụn vỡ trong lòng tôi vẫn còn vẹn nguyên, nếu như Phiên đã từng bước đến và vỗ về, thì bây giờ chỉ còn lại mỗi mình tôi tự chấp vá, bù đắp, chữa lành cho vết thương của của chính mình.
Một ngày nào đó gặp lại nhau, tôi biết tôi sẽ mỉm cười thật tươi, và hỏi cậu ấy rằng: “Chúng ta vẫn sẽ bên nhau phải không, bạn cũ?”.
“Tạm biệt người trong hồi ức
Tạm biệt tuổi xuân không hối tiếc.
Đâu phải mọi mối tình đều được vẹn toàn?
Thay vì nói rằng hoài niệm anh,
Thà nói rằng hoài niệm bản thân một thời
Từng dũng cảm cười hồn nhiên
Từng dũng cảm khóc hồn nhiên.”
. . .