Một vài việc ngoài dự định vào buổi sáng ngày ra trực khiến cho giấc ngủ bù của Đan Anh bắt đầu muộn hơn, nhưng cũng gần hơn hai giờ chiề, như thường lệ, cô đã thức giấc.
Chuẩn bị qua loa một bữa ăn tạm gọi là ăn trưa, rồi cô ngồi bên cửa sổ định vừa nghe một vài bản nhạc yêu thích vừa đọc tin tức thì lại thấy hình ảnh cảu cặp vợ chồng Việt Kiều Mỹ ở khung cửa sổ nhà đối diện.
Đan Anh nhớ lại câu chuyện sáng nay. Người đàn ông ấy sau khi tự giới thiệu mình tên Loan, và vợ mình tên Hằng, cũng nhanh chóng đề cập vấn đề chính. Bà Hằng bị tăng huyết áp. Nhưng chiếc máy đo huyết áp điện tử, chỉ cần bấm nút là hiện ra trị số,lại bị hỏng. Việc không theo dõi được huyết áp khiến cho bà Hằng cảm thấy bất an. Vài ngày trước ông Loan phải đưa bà đi bệnh viện cho yên tâm. Nhưng tình hình của bà thì không có lý do gì phải nhập viện cả, nên các bác sĩ lại cho về. Ở nhà, thì sự lo lắng lại khiến huyết áp bà dao động, và cảm thấy mệt hơn. Vòng luẩn quẩn ấy khiến hai vợ chồng gần sáu mươi tuổi khốn khổ suốt mấy ngày. Cho đến khi ông Loan vô tình tah16y Đan Anh cầm máy đo huyết áp chuyên dụng cho nhân viên y tế sang nhà chú Tư cảnh.
- Vậy bác muốn con đo huyết áp cho bác gái phải không? Theo dõi được trị số bác gái sẽ đỡ hoang mang, phải không ạ?
- Cô hiểu được vậy thì may mắn cho tôi quá. Tôi vẫn đang không biết giải thích làm sao về việc hay lo của bà ấy .
Đan Anh cười và nói, cô cũng hay gặp những bệnh nhân có bệnh huyết áp mang tâm lý tương tự. Ông Loan nghe vậy, khuôn mặt dãn ra một chút, nhưng rồi những nếp nhăn lại xếp hang trên trán ngay tức khắc.
- Nhưng có chuyện này tôi phải nói luôn cho cô biết. Rồi cô có muốn sang bên nhà tôi không, thì tùy, tôi không ép nhé.
Khi ông Loan nói về mục đi bắt chuyện với Đan Anh, cô đã gỡ được nút thắt trong long. Nhưng rồi vẻ mặt đầy ẩn ức cùng cách nói chuyện rào đón kỳ lạ của ông lại khiến cô gợn lên những hoài nghi.
- Thế này, cô cũng biết, vợ chồng tôi từ Mỹ về hai tuần trước. Mà giờ những người như chúng tôi, mọi người cảnh giác lắm. Sợ lây bệnh, sợ chúng tôi mang mầm bệnh. Kiểu vậy. Nhưng cô xem nè, đây là vé máy bay của tôi, chúng tôi bay thẳng từ bên đó về, không quá cảnh những nơi đang có dịch. Hai vợ chồng tôi đều không sốt, không ho, không ...
Đến lúc đó, Đan Anh mới vỡ lẽ những gì đang diễn ra quanh người đàn ông gần sáu mươi tuổi này. Và Đan Anh cũng hiểu tại sao nãy giờ, từ khi vào nhà cô và nói chuyện, ông vẫn không tháo khẩu trang xuống. Ông tự trọng và ý thức được cách nhìn của những người xung quanh về mình. Chợt cô hiểu được sự ẩn ức, trong vẻ mặt của ông khi cậy nhờ cô. Vẻ mặt của một người bị bỏ lại, cô đơn và sợ hãi, khi cảm thấy mình không khác gì một mầm mống nguy hiểm trong mắt người khác, một cái gai cần bị nhổ bỏ.
Dĩ nhiên, vừa cẩn trọng, vừa đủ kiến thức để bảo vệ mình, Đan Anh nhận lời sang nhà ông Loan. Mọi việc suôn sẽ với những lời trấn an từ cô nên bà Hằng cảm thấy yên tâm hơn. Trước lúc về, ông Loan cảm ơn ríu rít và gửi cô một ít bánh kẹo từ Mỹ. Lúc này cô mới để ý, trong nhà còn rất nhiều những gói quà là bánh kẹo như thế.
- Chúng tôi định biếu cho bà con và hàng xóm. Nhưng thời điểm chúng tôi về thì ...Mọi chuyện thế đó. Mọi người cũng không muốn gặp chúng tôi, nhận quà như vậy chắc cũng lo. Tôi hiểu cho họ mà.
Ông nói, cố tỏ ra bình thản và thông hiểu nhưng vẫn pha chút gì đó cay đắng. Rồi ông bước ra cửa, lại nhìn qua nhìn lại rất cẩn thận trước khi nhìn về phía Đan Anh như ra hiệu cô ra được rồi.
- Cô đừng hiểu lầm. Tôi chỉ muốn tốt cho cô thôi. Họ mà thấy cô tiếp xúc với chúng tôi, không khéo họ lại cách ly luôn cả cô. Tôi không muốn vì giúp nhà tôi mà cô bị thiệt thòi.
Đến đây, Đan Anh mới xâu chuỗi được một loạt hành động kỳ quặc trước đó của ông Loan. Cô thở dài :
- Bác, bác có thể giải thích với họ như cách bác đã giải thích với con lúc nãy. Con cảm thấy rất thuyết phục.
Ông nhìn cô không chớp mắt, rồi nở một nụ cười có gì đó chua chát.
- họ không nghe đâu.
Thì ra hai ông bà có một cậu con trai. Cậu này mấy năm trước bị nghi ngờ giết người. Rồi trong quá trình điều tra, cậu không chịu được áp lực đã tự kết liễu cuộc đời mình. Còn hai ông bà, mang thân phận là cha mẹ của kẻ sát nhân, chịu đủ gièm pha, điều tiếng, đến nỗi phải di dân theo người con gái sang Mỹ. Mỗi năm, đến ngày dỗ của người con trai, họ mới về Việt Nam để cúng bái và tưởng niệm.
- Vốn dĩ họ đã không muốn nghe cúng tôi nói, thêm những tin tức chẳng biết thực hư trên mạng nữa, chuyện cũ chuyện mới,gần như họ cô lập chúng tôi những hai vòng kẽm gai.
Ông nói đùa, nhưng không ai cười nỗi. Rồi khi Đan Anh đang lựa lời để làm khuây khỏa sự bức bối của ông thì ông thở ra và nói một câu mà cô ám ảnh mãi về sau.
- Đôi khi sự kỳ thị còn hơn cả bệnh dịch, cô có thấy vậy không. Bệnh dịch, nhanh hay chậm, sớm hay muộn, một lúc nào đó người ta sẽ tìm được cách để kiểm soát và triệt tiêu đi. Còn sự kỳ thị thì không.
Bây giờ ngồi nhìn cặp vợ chông già ấy từ bên này cửa sổ, Đan anh nhớ lại cuộc chuyện trò lúc sáng, lòng không khỏi có nhiều suy nghĩ. Nhưng rồi cổ họng cô lại khô rát đến khó chịu. Và hình như giấc ngủ vừa rồi vẫn chẳng khiến cơn đau đầu đi khỏi. Cô nhắm mắt lại một hồi lâu để cho các giác quan được thư giãn .Nhưng khi cô vừa cảm thấy dễ chịu hơn một chút thì có một tiếng hét thất thanh vang lên. Hình như từ phía bên kia đường. Đan Anh mở mắt ra và những gì cô thấy là khuôn mặt hốt hoảng của ông Loan ở bên kia cửa sổ.
Gần như đoán được có chuyện không hay, Đan Anh chạy ngay sang nhà đối diện. Bà Hằng bị trượt té, và đang nằm bất động. Đan Anh kiểm tra thấ mạch đập và nhịp tim vẫn còn nhưng lay gọi bà thì không thấy phản ứng. Ông Loan có vẻ bối rối và gần như chỉ ngồi xoa chân vợ một cách tuyệt vọng. Đan Anh hiểu mình cần thêm sự hỗ trợ.
Cô lao ra ngoài và tri hô.
Một số cánh cửa gần đó được mở ra.
Một vài người chớm bước lại ngôi ngôi của ông Loan, nhưng rồi như nhớ ra điều gì và dừng lại. Một số khác thì bị bàn tay của những người còn ở trong nhà níu lấy.
Chợt câu nói của ông Loan lúc sáng vang vọng trong đầu cô.
"Đôi khi sự kỳ thị còn hơn cả bệnh dịch"
Khi sự thất vọng lên ngôi, Đan Anh bắt đầu suy nghĩ cách một mình xử lý thì chợt có một thân người đàn ông lao vào nhà. Phải mất vài giây, Đan Anh mới nhận ra đó là Khải, gã trai bao theo lời kể của Cát.
Khải gần như biết phải làm gì khi Đan Anh còn chưa kịp nhờ. Gã móc điện thoại gọi cấp cứu. Sau đó gã dìu ông Loan sang giường khi thấy ông cũng có vẽ không ổn để Đan Anh tập trung đánh giá tình trạng và sơ cứu cho bà Hằng. Cô thử phản xạ đau bằng cách day xương ức. Vẫn còn phản ứng.Thấy vậy, cô cố gắng lay gọi bà và hình như là bắt đầu có sự hồi tỉnh. Một lúc sau thì bà mở mắt ra, trả lời được Đan Anh nhưng vẫn khá yếu ớt. Vừa lúc đó, xe cấp cứu cũng đến.