Nam đế mới đăng cơ nhục danh là Từ Tử Hiên, tuổi vừa tròn 20, ngoại hình thanh thoát khí tức ngọa hổ tàn long khó ai sánh kịp, ngũ quan hài hòa, mày thanh môi tú, mũi thoát tục, tuy có chút kiêu ngạo nhưng khả năng hơn người, từ nhỏ đã phát huy toàn bộ tài năng trời phú. 3 tuổi đã học binhpháp, 5 tuổi đã thông thạo cầm kỳ thi họa, hơn nữa lúc lên 10 liền hạ gục hầu hết cấm vệ trong cung, mấy tướng quân anh dũng thiện chiến đều công nhận hài tử này. Tiểu Hài tử còn chưa trưởng thành đã được phong Thái tử, đủ để thấy hoàng đế sủng ái thế nào. Nhưng một bí mật của tiểu hài tử này luôn làm hoàng đế lo sợ, hắn ta đích là nữ nhân.
Mẫu thân nàng là một vị phi tần được phụ hoàng nàng sủng ái nhất. Năm đó mẫu phi nàng mang thai liền sinh ra hiện tượng lại, tất cả cá chép trong hoàng cung liền nhảy khỏi mặt nước. Hầu hết đều cho rằng đây là điềm lành, cá chép muốn bay ắt hóa rồng. Hoàng đế không phải không hoàinghi, lập tức đi giá đến nơi mẫu thân nàng, một khắc liền đem toàn bộ cấm vệ canh gác An Thọ cung, còn cho người kiểm tra thức ăn hàng ngày của mẫu phi nàng. Hoàng đế khi đó đã định nàng chính là mang chân mệnh thiên tử.
Trớ trêu thay, hài tử sinh ra là nữ, hoàng đế không những không hoảng loạn mà còn bình tĩnh bố cáo thiên hạ, rằng nàng là nam hài đồng thời lập thái tử, hiệu Nam Đức.
Từ Tử Hiên sống với cái bí mật đó cho đến khi nàng đăng cơ, mãi cho đến bây giờ nó vẫn được chôn sâu, theo chân mẫu phi và phụ hoàng nàng. xuống Hoàng Tuyền xa xôi.Đúng với tổ chất trời từ tử Hiên mặc nhiên trở thành minh quân, trị thủy, luyện binh, cứu tế, dẹp yên giặc ngoài, đời sống dân chúng thái bình. Nhân dân đến nay có câu: " Quốc an dân thịnh, Nam Đức tựa núi cao." Từ Tử Hiên chính là hiền quân hiếm có của Nam quốc.
Khi Tây Vực gửi thơ hòa thân cũng bức họa của Đả Lạc Na đến, nàng không có phản ứng, nếu lập vị công chúa này làm hậu cũng không sao, không nhưng tăng thêm hòa khí giữa hai nước má còn khiến cho Nam quốc thêm cường đại. Binh lực của tiểu vương quốc này không phải ít, hơn nữa họ thiện chiến lại chịu được nhiều địa hình, đối với chuyện này Từ Tử Hiên cảm thán không nhỏ.
Nhưng chuyện không ngờ chính là vị tân nương kia giữa đường đã bỏ trốn, nhất quyết không lấy nàng, đoàn tùy từng của nàng ta ở trong cung khóc rống lên khiến cho chó gà không yên, Từ Tử Hiên nghe thôi cũng đau đầu.
Đành đích thân đến biên thùy tìm nàng ta mặc cho bá quan văn võ có can ngăn, nàng chỉ nói một câu tức khắc bọn người mòe nheo kia liền im bặt.
"Nàng ấy không muốn lấy quả nhân, nhất định không chịu tự về, đích thân quả nhân đón lẽ nào nàng ta không nể mặt, hơn nữa quả nhân phải trừng phạt nàng ấy thật nặng a~."
Đúng là lời nói tuy bình thường nhưng những người học sâu hiểu rộng nghe xong liền đỏ mặt, cái gì là trừng phạt chứ, a, hoàng đế này không phải loại trong sáng gì.
Từ Tử Hiên đến doanh trại làm cho đám binh sĩ nháo lên một trận, không ngờ một ngày họ lại được gặp trực tiếp Nam đế.Trong đầu mỗi người ở đó chỉ có một suy nghĩ: hoàng đế này của họ, là một mỹ nam. Đến cả nam nhân được huấn luyện hết sức nghiêm ngặt như họ rung động trước nhan sắc như tạc của Từ Tử Hiên. Nếu không là nam nhân ắt nàng cũng tựa một mỹ nữ khuynh nước khuynh thành.Nói hoàng đế trước của họ anh khí ngất trời đường nét nam nhân sắc xảo, góc cạnh thì Từ Tử Hiên chính là hoàn toàn trái ngược, người ta nói rằng nàng giống hệt mẫu phi nàng, kiêu ngạo, tôn quý, lại mềm mại hơn nam nhân rất nhiều, vừa ôn nhu như thủy vừa tâm cao khí ngạo.
Từ Tử Hiên trái ngược hoàn toàn với mọi đế vương khác, nàng không thích cầu kỳ, càng không thích những thứ quá sáng. Vận trên người chiến giáp đen tuyền ,y phục bên trong đỏ thẫm, Từ Tử Hiên tuy nói là mỹ nhưng lại tựa ác thần trong chiến giáp. Bình sĩ một khắc thấy nàng không chủ động mà quỳ xuống đồng thanh hô hoán.
"Tham kiến bệ hạ, bệ hạ vạn tuế vạn vạn tuế."
Từ Tử Hiên xuống ngựa, tay cầm theo một bảo kiếm khắc kim long.
Đối mặt với thiên tử không phải là chuyên dễ dàng, người xưa có câu gần vua như gần cọp, đế vương muốn chém ai thì chém, bất luận là lý do gì, chỉ một sai sót nhỏ binh sẽ hèn mọn họ có thể chầu diêm vương ngay.
"Miễn lễ. Nghe đây, cách đây vài hôm, công chúa từ Tây Vực bỏ trốn khỏi đoàn người hòa thân ở đây, các ngươi có thấy nàng ta không?"
Từ Tử Hiên đưa bức họa ra cho binh sĩ xem, nhưng họ một chút biểu tình cũng không.
Nàng chau mày lập tức vị tướng quân bên cạnh quỳ xuống khấu đầu, binh sĩ cũng không ngoại lệ, quỳ theo chủ tướng."Bệ hạ tha tội, thần lặp tức cho người đi tìm."
Đột nhiên, một binh sĩ hớt hải chạy vào, mồ hôi trên trán không ngừng đổ, không để ý đến nàng tùy tiện mà nói.
"Đại tướng quân, nữ nhân chúng ta bắt được, nàng ta trốn mất rồi."
Từ Tử Hiên nghe xong liền cười lớn khiến cho ai nấy cũng một phen hú vía, nàng đi đến phía binh sĩ vỗ vai hắn một cái rồi lên ngựa thúc đi. Tên tướng quân cũng cưỡi ngựa chạy theo, rốt cuộc là hoàng thượng của họ định làm gì đây.
Trương Ngữ Cách nàng chính là không chịu thua các lồng sắt dùng mấy vật dụng có trong người cùng với kiến thức hiện đại mà mở khóa. Trốn được khỏi liền chạy trốn, nàng sao lại khổ sở như thế này cơ chứ, đều do tên hoàng đế chết tiệt kia ban cho. Nàng vừa chạy vừa ngoái đầu nhìn xem phía sau, cũng may không ai phát hiện, Trương Ngữ Cách thầm cảm ơn lão thiên a, tìm một con suối uống nước cái đã.
Tên tướng quân thúc ngựa đuổi theo, đến khi ngang tầm Từ Tử Hiên mới mạo muội hỏi:
"Bệ hạ, chúng ta rốt cuộc là đang đi đâu?"
"Bắt tiểu miêu."
"Nhưng, bệ hạ, sao người lại biết nàng ta đi hướng nào?"
"Ngươi làm tướng quân cũng lâu như vậy, tại sao địa hình biên thùy này một chút cũng không hiểu rõ, có phải muốn về dưỡng thân sớm"
"Nơi đây hai bên đều là núi non trùng trùng điệp điệp, chỉ có một hướng để đi, nàng ta sẽ không ngốc đến nỗi trèo lên mấy ngọn núi chọc trời kia đâu."
Tên tướng quân dường như thấu hiểu, chỉ trách bản thân quá hạn hẹp, hổ thẹn vô cùng.
Rốt cuộc chân người vẫn không thắng chân hắc mã, Từ Tử Hiên đuổi đến con suối thì dừng, trông thấy bóng dáng một tiểu cô nương vận y phục ngoại quốc liền biết là ai. Nàng ra lệnh cho tất cả ở yên, một mình lặng lẽ đi đễ chỗ tiểu cô nương kia.
Trương Ngữ Cách ngây thơ dĩ nhiên vẫn nghĩ đám người của tên nhiên vẫn nghĩ đám người của tên hoàng đế chết tiệt chưa đuổi tới, ung dung bên con suối mà bắt cá, nàng đến hôm nay vẫn chưa có gì vào dạ dày, đói chết nàng.
Cẩn thận từng bước, Trương Ngữ Cách sợ làm kinh động đến tiểu ngư dưới nước mà bước đi nhẹ nhàng nhất có thể, bàn tay đã đưa ra chuẩn bị bắt lấy tiểu ngư to béo kia. Thời cơ đã định, hành động ngay tức khắc, nhưng thế nào nàng lại bị nâng lên không trung thay vì tiểu ngư đã chuồn đi mất. Nàng một thanh bị nhấc lên, không hiểu rõ nguyên lai là xảy ra chuyện gì, dường như nàng là bị một người cao rất cao nhấc lên.Mở mắt ra nhìn phía sau, aaa là sơn tặc sao? Trương Ngữ Cách nhận thấy nguy hiểm không thương tiếc mà đấm thùn thụt vào lưng cái nam nhân cao lớn đang nhấc mình. Nàng là ở tư thế không thể nào xấu hổ hơn nữa, là bị vác đi như bao thóc a, mất mặt hảo mất mặt.