Hoa anh thảo nở muộn
Tác giả: Miocene
Tác phẩm: Hoa anh thảo nở muộn
Ngày 09/12/2021
Thể loại: Thanh xuân vườn trường, đam mỹ.
Giới thiệu tác phẩm: Trong đêm trăng tĩnh mịch, hoa anh thảo nở rộ giữa ngàn vạn vì sao. Một tình yêu thầm lặng cũng nảy mầm. Liệu tình cảm có đáp lại hay chỉ như đóa hoa anh thảo rực rỡ trong bóng tối.
Nội dung truyện:
Chap 1:
Trên TV liên tục chiếu các tin tức về chủ tập đoàn Tấn Nguyên.
“Chàng trai 27 tuổi phong độ chuẩn bị kết hôn với cô gái trẻ quen nhau từ thỏa cấp 3. Tình yêu của họ thật đáng ngưỡng mộ khi quen nhau và bên nhau nhiều năm. Cuối cùng, chàng trai ấy đã cưới được tiểu thư tập đoàn Tân Lạc.”
“Đúng là trai tài, gái sắc. Lúc trước, chủ tập đoàn này chưa từng quen một cô gái nào. Tôi cứ nghĩ anh ấy thích đàn ông nên không đụng đến nữ giới. Các buổi tiệc đều không có bạn nữ đi cùng. Bây giờ thì đã có đáp án rồi. Người ta đã có tình yêu chân ái của đời mình sao có thể dẫn theo người khác.”
Trong cửa tiệm hoa Lemuel, có một chàng trai đang cầm bó hoa anh thảo ngẩng người nhìn màn hình TV.
“Đó không phải Thanh Trì chủ tập đoàn Tấn Nguyên hay sao. Vừa đẹp trai, vừa giàu có đúng là người chồng mà mọi cô gái đều ao ước.” Một cô gái tấm tắc khen.
“Thôi đừng có mơ mộng người ta đã có vợ rồi đấy không biết sao. Nghe nói là thanh mai trúc mã nhiều năm. Cô ấy tên gì nhỉ. Hình như là Minh Khanh. Cô ấy là nhà thiết kế nổi tiếng và xinh đẹp nữa.” Cô bạn đi cùng nói.
“Này anh chủ tiệm, anh có nghe tôi nói không. Họ rất xứng đôi phải không?” Cô gái lại quơ tay trước mặt Lâm Quang.
Lâm Quang không trả lời nhìn vào màn hình TV. Đôi mắt bắt đầu đỏ lên như sắp khóc.
“Anh có nghe gì không đấy. Anh gói hoa cho tôi đi tôi đang cần gấp.”
Lúc này, Lâm Quang mới bắt đầu gói hoa. Tay anh bắt đầu run rẩy lên, đôi mắt không ngừng rơi nước mắt. Anh cầm cây kéo lên cắt những cành hoa gói vào thành bó. Bó hoa tuy rất đẹp nhưng toàn là những hoa mang ý nghĩa tượng trưng cho sự không có hồi đáp trong tình yêu.
“Anh chủ tiệm ơi, hoa này đẹp thật đấy anh nói cho tôi đóa hoa màu vàng này đi.”
“Đó là hoa anh thảo muộn là biểu tượng cho tình yêu thầm.”
Hai cô gái nhìn anh đôi mắt đỏ âu vì khóc. Họ biết ý mà rời khỏi đó.
Lâm Quang vẫn đứng đó không nói một lời nào. Thường ngày tiệm hoa sẽ mở cửa tới 9h00 tối nhưng tâm tình của anh không được tốt nên đã đóng cửa từ sớm.
Trời dần dần tối lại, những hạt mưa kéo nhau đổ xuống mặt đường. Người ta thấy có một chàng trai cầm bó hoa anh thảo màu vàng rực đang đi bước đi một cách vô thần. Có một ông bác tốt bụng đi ngang qua cho anh ta một cây dù bảo anh ấy cầm lấy. Nhưng Lâm Quang đã từ chối sự tốt bụng đó và tiếp tục bước đi.
Trong đầu Lâm Quang bắt đầu xuất hiện những khoảnh khắc giữa anh và Thanh Trì bên cạnh nhau suốt mấy năm qua. Ngày hôm đó, chàng trai trẻ 20 tuổi cầm bó hoa anh thảo muộn đứng trước Thanh Trì.
“Thanh Trì, cậu có biết ý nghĩa của hoa anh thảo muộn không.”
Chàng trai đứng đối diện Lâm Quang không trả lời vì anh đã nghe ý nghĩa của hoa này rất nhiều lần từ người đó.
“Cậu biết hoa anh thảo muộn mang ý nghĩa là tình yêu thầm lặng mà đúng không. Chúng ta đã bao nhiêu thì tôi thích đã ngần ấy năm. Cậu có thể cho chúng ta một cơ hội ở bên cạnh nhau được không.”
Lâm Quang dường như đã lấy hết dũng khí của 20 năm tuổi xuân để nói ra lời thật lòng với người mà anh thích.
Nhưng Thanh Trì vẫn tiếp tục yên lặng suy nghĩ. Vì anh ta biết chuyện tình cảm của họ sẽ ảnh hưởng rất nhiều người. Tình bạn giữa họ sẽ không còn gì nữa. Nếu có chia tay thì vĩnh viễn không gặp. Thanh Trì không muốn mất đi người bạn này nhưng vẫn không thể tiến xa thêm một bước. Vì chính anh ta còn chưa chắc mình có thích Lâm Quang hay không. Hôn ước với cô bạn thân từ tấm bé ấy liệu có yên ổn mất đi khi có sự xuất hiện của Lâm Quang. Mọi thứ hiện tại đối với anh ta đều chưa chắc chắn. Nhưng anh vẫn không nói những lời này ra cho Lâm Quang nghe vì anh biết có nói ra thì mọi chuyện càng khó giải quyết.
Khi Thanh Trì đối diện khuôn mặt dường như vừa quen thuộc vừa xa lạ. Trái tim của anh dường như lỡ nhịp trước chàng trai ấy. Thanh Trì hàng ngàn lần nói với bản thân không thể rung động trước người này. Nhưng khi đối diện với ánh mắt đầy vẻ mong đợi từ anh sẽ đáp lại tình yêu đó. Anh đã bước tới cầm bó hoa mà Lâm Quang đã gói ôm thật chặt người trong lòng.
Lâm Quang khi ấy dường như đã rất vui khi thấy Thanh Trì ôm mình. Hiện tại và tương lai Lâm Quang vẫn không biết chàng trai năm đó đã cố gắng rất nhiều vì bọn họ. Vì cái ôm đó mà Thanh Trì đã đánh đổi rất nhiều.
Quay về hiện tại, Lâm Quang ôm chằm lấy thân mình và nhớ lại cảm giác ấm áp của ngày đó. Anh cảm giác như vừa mới ngày hôm qua. Cái cảm giác ấm áp, dịu dàng giữa đầu thu khiến anh nhớ mãi. Đến ngày hôm nay đã trở thành chồng của người ta.
Bíp~~~ Tiếng còi xe tải liên tục mở to.
Chap 2:
9 năm trước:
Tiếng ồn ào của đám sinh viên năm nhất cùng với các tiếng các đoàn đội câu lạc bộ đang kéo người đăng kí. Trong đám người có một cậu sinh viên đang hì hục kéo hai cái vali vào vào cổng trường. Chàng trai thu hút mọi sự chú ý của cả nam và nữ. Khuôn mặt trắng hồng, đôi chân thon dài cao 1m75. Cậu mặc chiếu áo thun trắng đơn giản nhưng vẫn không làm mất đi khí chất, ngũ quan tinh tế. Gần đó có đám thanh niên xì xào bàn tán.
“Này Thanh Trì, tối qua mày thua kèo rồi đó. Bây giờ, đi đến cậu trai xinh đẹp đằng kia kéo vali cho người ta đi nha. Chờ nảy giờ tụi tao cũng không thấy ai xinh đẹp qua người đó. Nên mày kéo vali và xin info của người ta đi nha.”
“Được thôi.” Thanh Trì nhích khóe môi đáp lời.
Khi Thanh Trì rời đi đám thanh niên mắt chữ A mồm chữ O nhìn về phía họ.
“Thật không ngờ nha. Thanh niên ở chung với đám con trai mình mà còn ế trường tồn. Lại đi giúp một bé cừu giới tính nam cơ á.”
“Wow vậy là không được rồi. Tao nên đi xem bói để coi cuộc đời mình có trúng thưởng gì không.”
Bên này, Lâm Quang đang chật vật vì cái bánh xe vali bị bể trong lòng thầm mắng.
“Hàng trong video không phải nói là ngàn năm không gãy sao. Đúng là hàng săn sale đều là đồ dỏm. Lát nữa lên kí túc xá phải đánh giá lại mới được. Tao kéo 7749 tài khoản vô đánh giá 1 sao cho sập tiệm luôn. Tức không chịu nổi.”
Ách. Má ơi cái cơ thể này rắn chắc thật đấy. Lâm Quang ngước lên nhìn chàng trai trước mặt. Tuy không đẹp trai nhưng vô cùng phong độ, cao hơn cậu cả cái đầu, làn da hơi rám nắng. Đúng gu mình luôn nha. Đột nhiên người kia lên tiếng:
“Này hình như bánh xe của vali cậu bị gãy rồi kìa. Tôi giúp cậu đến phòng kí túc xá nhé.”
Lâm Quang mừng rỡ cười tươi như hoa. Bắt được cọng rơm cứu mạng ngu gì mà không đồng ý. Còn Thanh Trì nhìn khuôn mặt rạng rỡ trước mặt hai bên tai bắt đầu đỏ lên.
‘Trời ạ mình lại xấu hổ khi nhìn một đứa con trai ư.’ Thanh Trì trong lòng thầm mắng bản thân quá thiếu nghị lực đi.
Hai người bắt đầu đến dưới lầu kí túc xá. Lâm Quang hỏi:
“Cậu gì đó ơi, cậu tên gì thế. Tớ tên Lâm Quang. Tớ mời cậu ăn cơm trả ơn nhé.”
“Tôi tên Thanh Trì. Cơm thì mời sau cũng được. Cậu ở phòng nào vậy.”
“Tớ ở phòng 197, còn cậu thì sao.”
“ Tớ ở phòng kế bên.”
“Đúng là duyên phận đó nha.”
“Hai đứa con trai mà duyện phận cái gì.” Tuy nói lời như vậy nhưng trái tim của Thanh Trì lỡ đi mấy nhịp khi nghe Lâm Quang nói hai từ duyên phận.
“Không phải chứ cậu ngại cái gì tớ chỉ nói đùa thôi. Cậu giúp tớ cầm một cái vali lên nhé. Tớ tăng lên 2 bữa cơm.”
“Không cần đâu.” Thanh Trì đáp nhưng vẫn vác cái vali to lên vai mình đi lên cầu thang.
“Này cậu chờ chút. Để tớ ôm cái vali lên đã.” Lâm Quang ôm cái vali còn lại đi theo Thanh Trì lên lầu. Thanh mới đây đã không thấy đâu còn Lâm Quang vẫn hì hục kéo vali từng bước lên cầu thang. Kéo chừng 5 phút mà chỉ lên được một lầu trong khi phòng cậu ở lầu 5.
‘Trời ạ mình bị ngu hay sao mà ham hố bỏ nhiều đồ quá. Đúng là óc bò thiệt chứ.’ Trong lòng Lâm Quang thầm mắng bản thân.
Lúc này, Thanh Trì không thấy Lâm Quang đi lên. Anh bắt đầu đi xuống lầu thì nhìn thấy Lâm Quang cực nhọc kéo vali. Khuôn miệng của Thanh Trì dường như không nhịn được cười nhìn thanh niên trước mặt.
Lâm Quang nhìn thấy Thanh Trì đang cười mình. Trong lòng than trách cái cơ thể yếu đuối này. Nhưng không quên nhìn đắm say trước nụ cười của Thanh Trì. Cậu đã quên cái vali đó nặng bao nhiêu cứ ngẩn ngơ trước người đối diện. Bỗng chốc, cậu thấy Thanh Trì từng bước tiếng lại gần mình. Mùi gỗ thông ngập tràn trong mũi, ấm áp, dịu dàng. Ngón tay của Thanh Trì chạm vào ngón tay của cậu. Tuy nhẹ nhàng lướt qua nhưng vẫn cảm giác được sự an yên trong lòng. Hai của cậu cũng nhẹ như không vì chàng trai kia đã cầm vali của cậu đi mất hút.
Bùm ~ Bùm ~ Bùm.
‘Chết rồi trúng chiêu rồi sao đây. Làm sao đây! Asaaaaaaaaa. Sao có thể đẹp trai đến vậy.’
Ánh nắng của đầu thu chiếu vào người chàng trai đang đứng ở cầu thang. Thời tiết tuy hơi se lạnh nhưng có một chàng trai khắp người đã nóng rang lên. Cậu đứng đó yên lặng vài giây thì Thanh Trì cất tiếng:
“Nảy, Lâm Quang cậu bị sao vậy không lên phòng à. Mặt cậu sao vậy sao lại đỏ lên hết thế.”
“Không có đỏ đầu vì ... Mình thấy trời hơi nóng với cả tớ xách vali hơi mệt nên mặt đỏ đấy.” Lâm Quang ngượng ngùng trả lời Thanh Trì thầm nghĩ. ‘Không được thiếu nghị lực như thế phải giữ giá.’
Thanh Trì nhìn Lâm Quang đang bối rối cũng chỉ nghĩ vì cậu ấy xách vali mệt quá thôi. Cậu thấy người đối diện mặt đỏ lên lại cảm thấy ‘Dễ thương quá đi mất. Không đúng cậu ta là con trai không được nghĩ bậy bạ.’
“Đúng là hơi nóng thật. Đi lên phòng cậu thôi.” Thế là hai người lên lầu về phòng kí túc xá.
Trong ánh nắng của đầu thu, người ta thấy hai thanh niên đang sánh vai nhau bước trên cầu thang. Cảnh tượng hòa hợp vô cùng cảm giác như một cặp tình nhân yêu nhau lâu năm khiến người khác ghen tị. Có mấy ai biết đó lại là khỏi đầu của một tình yêu thầm lặng suốt mấy năm.
Chap 3:
“Cuối cùng cũng đã tới phòng kí túc xá. Cảm ơn cậu nhé Thanh Trì. Không có cậu chắc tớ chết mất.” Lâm Quang nhìn cơ bắp trên tay Thanh Trì nói một câu.
“Không có gì. Chỉ cần cậu khao tớ một bữa cơm là được.” Thanh Trì cũng không hiểu tại sao lại đòi nợ Lâm Quang.
“Ừ ừ tớ nhớ mà hay bây giờ tớ với cậu đi ăn trưa rồi lấy sách nhé. Cậu chờ tớ một lát nhé.” Lâm Quang cũng không ngờ Thanh Trì đòi nợ sớm vậy, không thì lần tới gặp cậu ta nói chuyện gì đây.
“Được, tớ ở đây đợi cậu.”
Không biết Thanh Trì có ý gì nhưng trong lòng cậu thầm nghĩ sao lại có cảm giác nói với người yêu thế. Cậu kéo 2 cái vali vào rồi đóng cửa lại. Gấp gáp tìm cái gương nhìn khuôn mặt đỏ như trái dâu tây.
“Wow, cậu ấy thật đẹp trai quá đi. Vô cùng dịu dàng, ngón tay nồng ấm chạm vào mình. Thật là tuyệt vời quá đi mất.” Lâm Quang nghĩ. Đến lúc này thì cũng có thể thấy được Lâm Quang đang hạnh phúc tới cỡ nào.
Bên ngoài, cũng có một chàng trai đang muốn đập đầu tường. Cậu chạm tay vào trái tim đang đập nhanh hơn.
“Trời ạ mình bị gì vậy trời. Tim lại đập nhanh vậy ta. Lâm Quang cười lên đáng yêu thật. Ngón tay của cậu ấy mịn quá đi mất. Mình bị điên à cậu ta là con trai đấy không được.” Thanh Trì đi qua, đi lại trước phòng của Lâm Quang suy nghĩ về chuyện lúc. Cảm xúc và lí trí của cậu bây giờ đang đối nghịch nhau không biết phải làm sao.
Cửa phòng đột nhiên mở ra trúng đầu của Thanh Trì khiến trán cậu đỏ cả một mảng. Lúc Lâm Quang đi ra nhìn Thanh Trì đang ngồi dưới đất, trán thì đỏ âu. Cậu cuốn quít nói xin lỗi lại gần thổi trán của Thanh Trì.
Thấy Lâm Quang lại gần mình khiến Thanh Trì cứng đờ cả người. Cậu ngửi được mùi hương hoa nhè nhẹ. ‘Trời ạ thật thơm quá đi mất! Không giống mấy thằng bạn cùng phòng toàn mùi mồ hôi. Nhìn gần như thế này Lâm Phong thật đẹp đó, lông mi cong dài, khuôn miệng hồng hồng thật muốn hôn quá đi mất. Mình muốn để tay lên khuôn mặt kìa chắc mịn lắm nhỉ.’ Tay của Thanh Trì dần dần nâng lên sắp chạm vào khuôn mặt của Lâm Quang. Nhưng cậu đột nhiên dừng lại đưa tay ra sau gáy khi nghe Lâm Quang gọi mình.
“Thanh Trì, cậu bị sao thế. Không phải đập đầu đến ngốc đấy chứ.” Lâm Quang lo lắng nói. Cậu nhìn thấy bàn tay của Thanh Trì đột nhiên đưa ra sau gáy khiến cậu cảm thấy Thanh Trì rất kì lạ.
Còn Thanh Trì thì hơi bối rối với dòng suy nghĩ lúc nảy. Cậu nói: “Không sao, tớ vẫn ổn. Chúng ta đi ăn thôi.”
“Cậu vẫn ổn chứ.”
“Tớ khỏe như trâu đấy mà.”
Sau đó, hai người đến nhà ăn thì thấy các bàn trong căn tin đã chật kín người. Hai người đành phải chỗ lấy sách chuyên ngành, đồ quân sự. Cũng không có chỗ nào để đi nên hai người cũng đành chen vào đám người.
Tuy bây giờ đang là giờ ăn nên một số sinh viên đã ở căn tin. Bọn họ cũng không nghi chỗ này lại đông đến vậy. Sự chen lấn của đám sinh viên khiến Lâm Quang cảm thấy khá ngại. Vì cậu đang dựa sát vào người của Thanh Trì. Hai người đứng quá gần nhau rồi. Lâm Quang hơi xấu hổ nên cơ thể cậu chạm vào cơ thể rắn chắc của Thanh Trì. Ma xui quỷ khiến sao cậu chạm vào chỗ nhạy cảm của Thanh Trì. Trời ạ hình như hơi cứng đó. Chủ cơ thể đang ngại, quay đầu nhìn chỗ khác.
“Lâm Quang, cậu sờ đủ chưa. Ba mẹ tớ cũng chưa sờ loạn cơ thể mình nhiều như thế đâu.”
Nghe thế, Lâm Quang rút tay lại. ‘Tớ có muốn đâu tại người nhiều quá nên tớ lỡ chạm vào thôi.’ Cậu ngước đầu lên nhìn Thanh Trì nói:
“Xin lỗi, tớ không cố ý. Hơi nhiều người nên tớ không chú ý đã chạm vào cơ thể cậu.”
Lâm Quang lúc này không biết. Người đối diện đang xấu hổ muốn đội chục cái quần để che đi cái mặt đang nóng dần lên. Cậu đặt tay mình lên bả vai của Lâm Quang để không khiến của cậu ấy sờ soạng nữa. ‘Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn kia đang bối rối. Làm mình muốn chọc ghẹo cậu ấy quá đi mất.’
Người của từng khoa đi tới thấy một đám người chen chút lấy đồng phục không tức giận. Sau đó, các sinh viên chia theo từng khoa bắt đầu lấy sách vở. Một chị gái lớp trên nhìn thấy tình cảnh ái muội của hai người trước mặt, không khỏi cảm thán.
“Đúng là tuổi trẻ, có thể dùng sự nhiệt tình phô trương tình yêu trước mặt mọi người như thế. Hảo hán. Tại hạ bái phục. Thật muốn yêu đương quá đi mất.”
Cô tốt bụng tiến tới nhắc nhở:
“È hem. Mình biết các cậu yêu nhau nhưng có thể xếp hàng được không? Cậu không thấy mọi người đang chờ hai cậu đấy.”
Lúc này hai người mới hoàn hồn lại lui về 2 bước cùng nói một câu:
“Chúng em không phải yêu nhau đâu ạ.”
“Ồ vậy à. Không phải người yêu à.” Chị gái khóa trên nở nụ cười gian tà, hiếu kì nhìn bọn họ.
Chap 4:
Sau khi lấy sách vở cùng với nhau xong. Lâm Quang mới biết hai người cùng chuyên ngành là quản trị kinh doanh, mã số sinh viên cũng gần nhau. Có quá trùng hợp không.
Bụng của Lâm Quang bắt đầu kêu gào bắt chủ nhân của nó chu cấp thức ăn. Nó khiến cậu quê hết chỗ nói, còn Thanh Trì đứng đo vẫn đứng cười vui vẻ thì nhìn thấy ảnh mắt hình viên đạn.
“Thanh Trì, cậu cười tớ phải không.”
“Không có, tớ đâu có cười cậu đâu.”
“Lúc nãy rõ ràng tớ thấy cậu cười như vậy nè.”
Đột nhiên, hai ngón tay nhỏ xinh của Lâm Quang chạm vào khóe môi của Thanh Trì. Cậu không nghĩ nhiều mà tự nhiên chạm lên khuôn mặt của người đối diện. ‘Má ơi, mình vừa làm cái hành động ngu xuẩn gì vậy. Chắc cậu ấy ghét mình mất thôi.’
Thanh Trì thấy tay của Lâm Quang chạm vào mình cũng không hề ghét bỏ. Cơ thể cũng bị con người háo sắc trước mặt sờ hết rồi khuôn mặt đã là gì đâu.
Thấy bản thân có chút sai sót nên không nói gì, cậu nhanh tay rút tay về.
“Ngại quá không phải tớ cố ý đâu. Ai biểu cậu cười tớ.”
“Không có gì. Cậu cũng từng sờ khắp cơ thể tớ bây giờ ngại ngùng à.”
“Tớ không có xấu hổ gì cả.” Lâm Quang cúi đầu không dám nhìn Thanh Trì.
Thanh Trì nhìn Lâm Quang ngượng ngùng cúi đầu. Tay cậu không tự chủ được xoa đầu Lâm Quang. ‘Từ đã sao mình lại xoa đầu cậu ấy nhỉ.’ Thanh Trì thầm nghĩ.
Còn Lâm Quang cảm nhận được bàn tay thô to của Thanh Trì. Làm cho mức độ xấu hổ của cậu tăng lên gấp đôi. Khi cậu ngước lên thì thấy Thanh Trì đã ôm chồng sách của cậu tiến về phía căn tin trường. Cậu vội vàng chạy theo người phía trước.
Hết giờ ăn căn tin cũng thưa dần do đó mà đồ cũng ít đi. Lâm Quang cầm khay cơm nhìn các món ăn trong thực đơn. Toàn món mà cậu ghét như canh chua, khổ qua xào trứng. Cậu quay lại hỏi nhỏ Thanh Trì. Không phải vì cậu quá lùn mà trách Thanh Trì quá cao khiến cậu phải nhón chân nói vào tai.
Thanh Trì nhìn Lâm Quang nhón chân muốn nói chuyện với mình nên cậu cúi xuống cho cậu ta dễ nói chuyện. Lâm Quang thấy Thanh Trì cúi đầu nên cậu không do dự nói vào tai:
“Cậu thật sự muốn ăn ở đây sao.”
“Ừ cậu cứ khao tớ cơm ở căn tin cũng được. Tớ không kén ăn cho lắm.” Thanh Trì đáp lại lời Lâm Quang.
“Thật ra tớ không thích cơm ở căn tin cho lắm nên lát nữa cậu đổi món với nhé. Hôm sau tớ sẽ khao một bữa hoành tráng được không?”
‘Haha, cuối cùng cũng có cớ để hẹn cậu ấy một lần nữa mày thật là thông minh đấy, Lâm Quang.’
Thanh Trì cũng không biết ý định của Lâm Quang muốn hẹn lần sau. Cậu không chú ý nên đã đồng ý. Thế là hai người chọn món ăn. Nếu mà nói chọn thì hơi khó vì dù gì có còn cái gì để chọn đâu cũng là món thịt kho, cá chiên, khổ qua xào, canh chua.
‘Tôi thề sẽ đến sớm chọn món chớ như thế này sống hết học kì. Mình sẽ giảm hẳn 10kg mất huhu.’ Lâm Quang thầm nghĩ.
Hai người chọn món ăn xong thì bưng khay cơm tới gần bàn trống gần đó. Lâm Quang thản nhiên đổi khổ qua xào qua cho Thanh Trì còn mình thì gấp cá chiên về. Thanh Trì nhìn cậu bạn lặng lẽ cướp thức ăn của mình đi không nói gì. Sự chú ý của cậu dừng lại trên mái tóc của Lâm Quang nhớ lại cảm giác xoa đầu khi ấy cảm thấy thật tuyệt. Cậu cũng có chút thất vọng khi bàn tay dần rời khỏi mái tóc kia.
Bấy giờ, Lâm Quang mới phát hiện điều bất thường. Mình lại đi giành phần cơm của Thanh Trì. Thật bất lịch sự quá đi mất huhu.
“Trời ạ. Tớ xin lỗi nhé Thanh Trì. Tớ tự tiện động vào thức ăn của cậu tớ trả lại cá cho cậu nhé.”
“Hôm nay cậu xin lỗi hơi nhiều đấy. Tớ không kén cậu cứ giữ lại cá đi.”
“Thành thật xin lỗi cậu.”
Bữa cơm lặng lẽ trôi qua trong sự ngại ngùng của đôi bên. Hai người Lâm Quang, Thanh Trì bước đi trên hướng về phía kí túc xá. Một người mang vẻ đẹp của chàng trai thanh thuần, một người mang vẻ ngoài mạnh mẽ phong độ. Hai người đi cùng nhau không biết đã thu hút vào nhiêu vận đào hoa về mình.
Khi đến cửa kí túc xá, Lâm Quang sợ Thanh Trì sẽ coi cậu là người bất lịch sự nên muốn tặng cho cậu ấy một món quà đáp lễ. Thanh Trì đã từ chối nhưng vẫn cố chấp muốn tặng quà. Thanh Trì đứng trước phòng kí túc xá chờ Lâm Quang đi ra. Lúc Lâm Quang đi ra cậu cầm một chiếc áo sơ mi đưa cho Thanh Trì.
“Tặng cậu này, chiếc áo so với tớ thì khá rộng. Mẹ tớ mua gần đây thôi tớ chưa mặt lần nào đâu.”
Thanh Trì vẫn tiếp tục từ chối món quà. Lâm Quang kêu cậu mở xem cái áo đi. Sự cố chấp của Lâm Quang thành công vượt qua Thanh Trì. Cậu mở cái áo ra sơ mi ra thấy bên trong cổ áo có thuê một bông hoa.
“Hoa này hoa gì thế?”
“Đây là hoa anh thảo muộn mẹ tớ may để khi giặt không lộn với áo của ba mình nhưng chắc không cần thiết nữa rồi. Nó có một người chủ mới là cậu rồi.”
“Cậu có biết ý nghĩa của loài hoa này không?”
“Đương nhiên tớ biết rồi. Nó là biểu tượng cho tình yêu thầm lặng đấy. Nhà tớ trông rất nhiều hoa này đấy. Thôi tớ phải sắp xếp đồ đây.”
“Ừ tạm biệt cậu.”