[ĐM] Hoa Anh Thảo Nở Muộn(P2) Trong đêm trăng tĩnh mịch, hoa anh thảo nở ra một tình yêu thầm lặng.
Tác giả: Miocene
Khi hai người trở về phòng, tiết trời cũng dần ngả màu vàng của hoàng hôn. Lúc này, đám thanh niên cùng phòng thấy Thanh Trì cầm một túi đồ nhỏ. Cả đám xúm đầu vô hỏi:
“Trời ạ, Thanh Trì được người ta tặng quà nè anh em tôi ơi.”
“Để xem nào, người ta tặng gì.”
“Cút qua chỗ khác đồ của tao. Tay chúng mày bẩn.” Thanh Trì giựt lại cái túi.
“Thanh Trì cậu là đồ nhỏ mọn. Tớ xem tí không được à. Cậu hoảng lên như sợ đồ của người yêu cậu bị bọn tớ làm bẩn.”
Nghe tới hai từ người yêu bỗng chốc Thanh Trì giật mình, hai tai bắt đầu đỏ lên. Đám bạn cùng phòng thấy Thanh Trì xấu hổ tiến tới chọt vào tai của cậu nói:
“Wow đúng là đồ của người yêu tặng nha. Tớ chỉ nói thế thôi mà hai tai đã đỏ như thế. Nhưng mà người đó là ai vậy. Không phải hồi chiều cậu giúp cậu bạn đẹp trai xách vali sao. Làm gì có thời gian gặp người yêu.”
“Kệ tao, đồ của người ta tặng cho tao chúng mày có ý kiến à. Không phải tụi bây có người yêu rồi sao kêu người ta tặng đi.” Thanh Trì nhanh chóng cất chiếc áo sơ mi bỏ vào tủ. Hai tay che hai tai đang đỏ âu.
“Ui trời. Thì ra là chú cừu đó tặng cậu sao. Tụi tao không có ý kiến đâu nhé. Thời đại nào rồi chuyện nam nam yêu nhau tụi tao không dám phản đối đâu. Mong lão nguyệt se tơ hồng làm bằng sắt cho mày để chúng mày có thể bên nhau mãi mãi.” Đám bạn cười nói tiếp.
“Chúng mày phắn đi cho tao nhờ.”
“Ôi trời thấy cậu ngại kìa tụi tao không chọc nữa là được chứ gì.”
Thời gian thấm thoát trôi qua cũng tới ngày giáng sinh. Thanh Trì và Lâm Quang tuy ít nói chuyện với nhau. Nhưng đám bạn phòng Thanh Trì cũng không ghét bỏ gì Lâm Quang nên thường xuyên đi chung với nhau. Tuối xuân phơi phới bao xung quanh đám thanh niên như góp phần náo nhiệt cho ngày giáng sinh.
“Này, tao hẹn được mỹ nữ của khoa truyền thông đi chơi rồi đấy không đi với đám trẻ trâu tụi mày đâu nhé.”
“Mày làm như tao không có hẹn ấy.”
“Hình như còn Thanh Trì và Lâm Quang không có hẹn. Hai cậu có dự định gì không.”
“Tớ không hẹn gì tớ chỉ định học bài qua ngày hôm đó thôi.” Lâm Quang đáp
“Hai cậu không có tinh thần giáng sinh gì thôi thì đi chơi chung với nhau bồi dưỡng tình cảm đi.” Đám bạn nhìn hai người Lâm Quang và Thanh Trì ngồi cùng nhau. Bọn họ để lộ nụ cười gian tà nói.
“Cái gì mà bồi dưỡng tình cảm tụi tớ chỉ là bạn bè bình thường thôi.” Lâm Quang ngượng ngùng phản bác lại lời của đám thanh niên ngồi đối diện. Cậu không quên nhìn sắc mặt của người ngồi bên cạnh.
“Các cậu phiền quá. Không phải bảo có hẹn sao không đu chuẩn bị đi.” Thanh Trì lấy cớ đuổi đáp người nhiều chuyện.
“Được rồi. Được rồi. Tụi tao đi đây. Giáng sinh vui vẻ.” Lúc đi đám thanh niên đi ngang qua người của Lâm Quang và rời khỏi quán cà phê.
“Các cậu làm dự án tiếp đi. Tụi tao phải đi làm chuyện đại sự cuộc đời. Giáng sinh vui vẻ.”
Sau khi bọn họ rời đi khiến không gian xung quanh quán cà phê yên tĩnh hơn nhiều. Tiếng bàn phím liên tục gõ cạch cạch. Lâm Quang lúc này nhìn người bên cạnh đang chăm chú làm việc. Ánh mắt của cậu không biết hiện lên bao nhiêu si mê người con trai này. Nhưng tiếng bụng của Lâm Quang bắt đầu kéo réo ọt ọt khiến Thanh Trì ngừng tay, anh nói.
“Chúng ta đi ăn thôi. Cậu muốn ăn gì?”
“Thời tiết thế này chúng ta đến quán lầu đi.”
“Được để tớ đặt quán.”
“Giờ đặt phòng riêng không có đâu. Tớ dẫn cậu đi ăn nhé.”
“Được thôi. Đến chỗ cậu thích ăn cũng tốt.”
“Hả cậu mới nói gì đấy? Tớ không nghe rõ.”
“Không có gì chúng ta đi thôi.”
Rời khỏi quán cà phê, Thanh Trì và Lâm Quang cùng nhau bước đi trên con đường tấp nập người qua. Bọn họ không nói gì đơn giản họ chỉ muốn hưởng thụ khoảnh khắc bên cạnh nhau. Mỗi lúc họ làm việc chung đều ít khi nói chuyện cứ bình đạm, yên tĩnh như đôi vợ chồng già nhiều năm.
Đi khoảng 10 phút Lâm Quang tới quán lẩu quen thuộc tên Hành Diên. Tuy quán ít người nhưng Lâm Quang biết nơi này khá ngon dù hơi đắc một chút. Gia đình Lâm Quang tuy không giàu có nhưng cũng thuộc dạng trung lưu trong xã hội. Nhà có có một quán ăn làm ăn cũng gọi là phát đạt nhưng cũng mở chi nhánh vì giá đất quá cao.
“Tới rồi, quán ăn này của chú tớ mở nên sẽ được giảm giá đấy. Ở đây ăn khá ngon nha.”
“Được chúng ta vào thôi.”
Một người phụ nữ đi ra nhìn thấy Lâm Quang đi cùng chàng trai lạ mặt tiến tới hỏi.
“Lâm Quang đi cùng chàng trai nào vậy. Đẹp trai thật đấy, giới thiệu cho chị họ con đi. Con cũng biết chị họ con năm nay 27 tuổi rồi vẫn chưa có người yêu đó.”
Chị gái đứng bên cạnh nhìn hai người Thanh Trì và Lâm Quang như muốn tìm cái lỗ chui xuống nói.
“Mẹ à, người ta là bạn của Lâm Quang đó. Mẹ giữ chút mặt mũi cho con đi.”
Lâm Quang cũng bắt đầu lên tiếng.
“Thím à, cậu ấy tên Thanh Trì năm nay mới 18 tuổi như con thôi dì đừng có trêu người ta.”
“Vậy sao tiếc thật đấy. Nếu con có đàn anh nào tốt nhớ giới thiệu cho chị họ con nhé.”
“Thôi mẹ đi tính tiền đi để con tiếp em họ cho.”
Thím của Lâm Quang đi vào phòng thì người chị họ đó nói.
“Hai đứa thông cảm nhé. Chị có người yêu rồi nhưng chưa nói với mẹ chị. Hai đứa lên lầu hai nhé trên đó có bàn đó. Chị giảm 50% cho bàn hai đứa nhé được không? Xin lỗi hai em nhiều.”
“Vậy coi như tạm được. Tụi em không khách khí đâu nhé.”
Chap 6:
Quán ăn được thiết kế khá ấm cúng, không gian quán chủ yếu đều dùng tông màu vàng. Bàn ghế làm bằng gỗ cũng góp phần làm quán có không khí như gia đình. Quán ăn tuy cũng có nhiều bàn trống như cũng không ít cặp đôi đang ân ái ngồi cạnh nhau. Trong quán chỉ có cấu độc thân ngồi ăn nhìn thấy cũng buồn thay. Chị phục vụ tiến tới bàn của Thanh Trì và Lâm Quang bọn họ ghi món.
“Hai bạn gọi món gì ạ. Chỗ chị có món lẩu cặp đôi khá ngon đấy.”
“À vậy lấy phần đó đi ạ.” Lâm Quang ngượng ngùng trả lời.
Khi chị phục vụ rời đi cậu mới hỏi Thanh Trì.
“Cậu không phiền khi tớ gọi món vậy đó chứ.”
“Không sao. Theo ý cậu đi tớ ăn gì cũng không thành vấn đề.”
Một lát sau món ăn được dọn lên. Thanh Trì cố ý dọn hết mấy phần thịt phía mình sang cho Lâm Quang. Lâm Quang cũng không để ý cho lắm vì đơn giản thường ngày Thanh Trì đều làm như thế. Cậu cũng thuận tiện để dĩa rau gần chỗ của Thanh Trì. Chị phục vụ nhìn cách hai người đổi món thật điêu luyện thì hỏi tiếp.
“Hai người thật đẹp đôi. Hai cậu có muốn chút gì không? Tôi sẽ mang lên.”
“Vậy cho em hai chai bia nhé. Cậu uống đuọc không?” Thanh Trì cũng gật đầu đáp lại Lâm Quang. Chị phục vụ nghe vậy đem cho hai người họ hai chai bia.
“Cậu không biết đâu. Tớ đã không ăn lẩu với người khác cũng khá lâu rồi.”
“Sao vậy cậu không bạn sao.”
“Bởi vì tớ nói với người bạn của mình thích một bạn nam trong lớp. Từ lúc đó, tớ bị cô lập suốt thời gian cấp 3. Mình cũng không ai chơi cùng, người duy nhất cũng phản bội mình nên mình không có bạn tới nay. Cậu không ngại chuyện mình thích đàn ông chứ.”
“Mình cũng không để ý đâu. Chuyện cậu thích đàn ông là một chuyện bình thường thôi. Dù sao thích một người không phải giới tính mà vì con người họ.”
Lâm Quang ngớ người nhìn Thanh Trì. Tuy cậu biết Thanh Trì không ghét bỏ mình vì việc bản thân mình thích con trai. Nhưng cách nói của Thanh Trì khiến cậu cảm động vô cùng. Chuyện giới tính trong tình cảm là một chuyện khiến thế giới ngoài kia khó chấp nhận. Còn chàng trai ngồi đối diện lại nhẹ nhàng, an ủi cậu. Lâm Quang chỉ muốn Thanh Trì làm bạn của mình, không ghét bỏ mình là được nhưng hiện tại của muốn người đó trở thành người đàn ông suốt đời cậu muốn dựa dẫm. Cậu nở một nự cười như ánh nắng đầu xuân nhìn Thanh Trì.
Thanh Trì vô tình nói là hết lời trong lòng mình ra. Cậu biết Lâm Quang thích con trai nhưng mà cậu nhìn thấy Lâm Quang như sắp khóc vì lời nói của mình thì có hơi đau lòng. Sau đó, Lâm Quang lại nhìn cậu nỡ một nụ cười tươi rói cũng làm cậu vui lên không ít.
Cả hai ăn được một nửa thì Lâm Quang đã gục xuống bàn. Tửu lượng không tốt chỉ uống được 2 chai bia đã không trụ được khiến Thanh Trì lo lắng. Cậu rất vui khi Thanh Trì không ghét mình nên uống khá nhiều.
Sau đó hai người khập khiễng rời khỏi quán. Tất nhiên, người trả bữa cơm này lại là Thanh Trì. Cậu chào thím và chị họ của Lâm Quang rời khỏi quán lẩu.
Cơ thể của Lâm Quang tuy cao nhưng khá nhẹ. Đối với Thanh Trì thường xuyên tập thể thao thì cổng Lâm Quang thì không thành vấn đề. Lâm Quang không chịu yên liên tục phá rối Thanh Trì. Lúc thì chỉ chỏ, nhéo tai của Thanh Trì khiến cậu ấy mệt không thôi.
“Này Thanh Trì tớ hát cho cậu nghe nhé.”
“Được, nếu cậu hát thì yên lặng nằm trên lưng mình nhé.”
‘There ain't no gold in this river
That I've been washin' my hands in forever
I know there is hope in these waters
But I can't bring myself to swim
When I am drowning in this silence
Baby, let me in
Go easy on me, baby
I was still a child
Didn't get the chance to
Feel the world around me
I had no time to choose
What I chose to do
So go easy on me’
Tiếng hát của Lâm Quang vang bên tai của Thanh Trì khiến cậu có cảm giác yên bình. Giọng hát của Lâm Quang tuy không phải đặc sắc nhưng khiến người nghe thoải mái. Thành Trì bước từng bước cổng người con trai dưới ánh đèn đường. Họ chầm chậm bước về phía kí túc xá. Hát xong Lâm Quang ghé vào tai Thanh Trì nói:
“Thanh Trì, tớ nói cho cậu một bí mật nhé.”
“Bí mật gì vậy?”
“Thật ra tớ thích một người. Nhưng người đó không biết mình thích cậu ấy.”
“Ai vậy. Cậu nói cho mình biết được không?” Bước chân của Thanh Trì đột nhiên dừng lại.
“Không được, tớ không nói đâu.”
“Tại sao lại không nói.” Cậu gặng hỏi người trên lưng nhưng mà người đó đã ngủ say.
Đêm hôm đó, có một người ngủ say tới sáng mai. Còn một người thì trằn trọc cả đêm không ngủ.
Chap 7:
Sáng sớm ngày hôm sau, Thanh Trì thấy cả đêm Lâm Quang say nên biết cậu ta ngủ không dậy đi ăn sáng rồi tới lớp luôn. Do đó, cậu qua phòng gọi Lâm Quang dậy nghe được tiếng gõ cửa có người gọi mình thì cậu cũng tỉnh dậy, ra mở cửa.
“Lâm Quang, cậu dạy rồi à. Chúng ta đi ăn sáng.”
“Được thôi. Chờ mình chút nhé.”
Vừa mới tỉnh dậy, Lâm Quang còn đang mớ ngủ. Áo ngủ kéo xuống bả vai lộ ra làn da trắng mướt. Xương vai xanh lộ rõ, hơi hồng. Thấy được cảnh sắc này, tim của Thanh Trì đập liên hồi. Cổ họng cậu đã trở nên khô khan hơn. Thanh Trì vẫn nhìn lướt xuống dưới vạt áo đang mở rộng. Cậu nhìn thấy vùng ngực của Lâm Quang, đầu ti còn có chút ửng hồng. Thanh Trì nuốt nước miếng xuống quay đầu đi chỗ khác nói.
“Cậu nhanh thay đồ đi.” Cậu đóng cửa kí túc xá của Lâm Quang lại.
Lâm Quang nhìn thấy Thanh Trì vội vàng đóng cửa lại. Cậu nhìn mình trong gương. Má ơi sao mình có thể ăn mặc như thế này để gặp cậu ấy chứ.
Cậu chạy vụt vào nhà vệ sinh, thay đồ, đánh răng, tắm rửa. Chưa bao giờ thấy vệ sinh cá nhân nhanh như vậy. Cậu ở trong nhà vệ sinh muốn hét lên cho mọi người biết. Sao bản thân có ngu ngốc như thế. Những thước phim từ tối hôm qua bắt đầu hiện lên. Nào là ói ở góc cây, cũng ói lên người Thanh Trì. Hồi sau, cậu mới nhớ ra kí ức tối qua
‘Thanh Trì, tớ nói cậu một bí mật nhé. Tớ thích một người.’
Bụp kí ức tới đó tự nhiên biến mất.
‘Aaaaaaaaaaaaaa
Ai đó nói cho tôi biết đi tối qua còn làm gì đi. Sao đối diện với người ta như thế nào đây. Tôi muốn khóc quá đi mất.’
Bên ngoài, bạn cùng phòng của Lâm Quang là Minh Quân nói:
“Lâm Quang, cậu làm gì trong đó vậy. Cậu có cho người khác đi vệ sinh không. Không phải có người đợi cậu sao.”
“Được tớ ra liền.”
Lúc này cậu Lâm Quang bước ra khỏi cửa thì thấy ánh mắt có chút khó chịu của Hình Luân. Hình Luân là sinh viên khoa công nghệ thông tin. Cậu ta là người khó hòa đồng nhất trong phòng kí túc xá của Lâm Quang. Lúc nào cũng thoát ẩn thoát hiện. Không biết bản thân có nhìn lầm hay không nhưng Lâm Quang có cảm giác người đó muốn ăn tươi nuốt sống mình. Ánh mắt đó quả thật rất đáng sợ. Lúc này, trong phòng vệ sinh vọng ra:
“Lâm Quang tối qua cậu về trễ lắm hay sao. Hôm qua tớ không thấy cậu đâu cả.”
“Tớ về sớm mà hình như 9h tối là tớ đã về rồi. Hay là cậu mệt nên ngủ sớm, thường ngày tớ thấy ngủ trễ lắm mà.”
“Vậy à. Không biết sao chứ hôm qua tớ ngủ sớm quá.”
“Hôm nay, tớ có lớp đi trước nhé.” Lâm Quang mang giày rời đi.
Lâm Quang vừa đi vừa suy nghĩ không biết nên đối diện với Thanh Trì như thế nào thì đã tới quán cháo trước cổng trường.
“Tớ thấy cậu tối qua say khướt nên ăn cháo có được không?” Lúc này Thanh Trì ngồi xuống bàn nói Lâm Quang.
“Cảm ơn cậu quan tâm tớ.”
“Không cần khách sáo. Ông chủ cho con 2 tô cháo nhé. Một tô đừng bỏ hành lá.”
“Cậu không ăn hành à.” Lâm Quang nói rồi nhìn 2 tô cháo được ông chủ mang tới.
“Không có, tớ thấy cậu toàn vớt hành nên nói vậy đó. Nếu không muốn thì đưa tô không hành cũng được.”
“Cậu thật biết quan tâm người khác đấy, Thanh Trì. Đúng rồi, tớ xin lỗi chuyện tối quá. Bữa cơm hôm qua bao nhiêu thế tớ trả cậu.”
“Không cần, dù sao tớ cũng trả phần ăn đó. Hay lát cậu trả tiền 2 tô cháo này coi như huề nhau.”
“Không được, tớ ăn ké của cậu không biết bao lần rồi. Bữa này, tớ trả là chuyện đương nhiên.”
“Được, vậy thì ăn nhanh đi chúng ta còn vào lớp.”
Thấy Thanh Trì không nói nhắc đến chuyện tối qua khiến Lâm Quang nhẹ nhõm hơn nhiều. Nếu cậu ấy mà hỏi về việc cậu thích ai thì biết trả lời như thế nào. Chẳng lẽ nói trắng ra là thích cậu ấy sao. Bản thân Lâm Quang biết nếu bây giờ mà nói ra thì chắc chắn tình bạn còn giữ nói chi tiến tới thêm một bước.
P/s: Tác giả là tui đã ra chương mới nhưng vì một số trục trặc nhỏ nên tui chuyển sang tiểu tiểu thuyết luôn. Nếu ai muốn ủng hộ thì qua trang tiểu thuyết dạo một vòng nha ❤❤❤