"Em nháo đủ chưa?" Giọng nam mất kiên nhẫn vang lên
"Anh đã nói anh không thích nó" Một âm thanh trẻ tuổi khác vang lên sát gót.
"Tôi nói tôi thích nó bao giờ?"
" Vậy anh tới đây làm gì? Chẳng lẽ không phải muốn tìm nó sao?"
Âm thanh trước đó lại càng mất kiên nhẫn hơn: " Tôi nói bao nhiêu lần rồi, tôi không thích nó, lúc đầu tiếp cận cũng vì đánh cuộc thua anh hai em , đêm nay tới đây bất quá vì gặp bằng hữu mà thôi, tôi cũng không biết Trầm Hi tới đây"
Bên tai vang lên đoạn nói chuyện quen thuộc , Trầm Hi hỗn loạn lắng nghe, theo thói quen định vung tay rời đi nhưng cánh tay lại giống như nhũn ra vô lực, cả người tràn ngập phấn khởi bị cảm giác trống rỗng lắp đầy.
Trầm Hi muốn mở to mắt, nhưng ánh mắt như bị thứ gì đó dán lại, không có cách nào mở ra. Trầm Hi giãy dụa muốn đứng lên, cơ thể hoàn toàn không tuân theo sự khống chế của đại não, không hề phản ứng chút nào. Lờ mờ giãy dụa một hồi lâu , trong đầu Trầm Hi hốt hoảng hiện ra một ý niệm trong đầu: " Mình đang ở đâu?"
Vấn đề :" Mình đang ở đâu?" này hệt như một tia chớp bổ đôi đầu Trầm Hi, cơ hồ trong nháy mắt làm cậu tỉnh táo lại.
Ánh mắt mở lớn, trên đỉnh đầu đối diện là chùm đèn hoa lệ rườm rà, Ánh sáng chói mắt chiếu thẳng vào tầm mắt. Trầm Hi theo bản năng muốn nâng tay lên che mắt, nhưng cơ thể yếu đuối vô lực ngăn cản hành vi của cậu, Trầm Hi lại nhắm mắt lại, hết thảy lại khôi phục tối đen như trước.
Lúc này cảm quan trong cơ thể phá lệ rõ ràng, loại cảm giác vô lực này hệt như thủy triều mãnh lẽ làn tràn toàn thân. Trầm Hi thử cố gắng cử động cơ thể thì đột nhiên nghe thấy một tiếng rên rỉ ngọt mị nên khựng lại , cùng với tiếng rên rỉ chính là tiếng thở dốc hổn hển trầm dục của đàn ông.
Khoé miệng Trầm Hi chậm rãi nhếch lên, lộ ra ý cười giễu cợt . Quả nhiên lại là giấc mơ này , giấc mơ đeo bám cậu trong suốt 10 năm. Tự giễu chợt lóe qua, Trầm Hi buông tha giãy dụa dần dần thích ứng ngọn đèn chói mắt , dù sao cũng là trong mơ , cậu có động được hay không cũng không có gì khác biệt
" A, Ân !"
Trầm Hi nhàm chán nhìn chằm chằm chùm đèn thủy tinh trên đỉnh đầu , mỗi lần nằm mơ đều bắt đầu từ lúc cậu mở mắt , tự nhiên mỗi lần đều thấy chùm đèn hoa lệ tới cục điểm kia. Sau đó thì sao ? Trầm Hi nghiêng đầu , kế tiếp là gì?
"A , anh Văn Diệu , dùng sức, dùng sức một chút " Âm thanh ngọt mị vang lên.
Gương mặt Trầm Hi lại lộ ra ý cười giễu cợt, thật không thú vị , 10 năm cậu không ngừng lặp đi lặp lại giấc mơ này , hết thảy trong mơ đều khắc sâu vào đầu cậu , đối với những việc sắp xảy ra cậu có thể nói là nắm rõ như lòng bàn tay, kế tiếp, Điền Diệu Văn sẽ mở miệng.
Quả nhiên, giọng nam đầu tiên vang lên :" Tiểu Dung lúc nào em lên giường cũng phóng đãng như vậy "
" Anh Văn Diệu , A" Tiếng rên rỉ kéo dài, xe lẫn tiếng thở dốc kịch liệt của nam nhân, sau vào tiếng va chạm mãnh liệt trôi qua, trong phòng bắt đầu im lặng.
Hết truyện