vào năm tôi học lớp 11, có một cái thư viện nằm cạnh lớp tôi . Thư viện mở cửa cả buổi sáng lẫn buổi chiều , từ thứ hai kéo dài đến thứ bảy. thư viện củ kĩ ,tường tróc sơn,khung cửa kính làm bằng gỗ mục nát, bậu cửa sổ để một chậu hoa cẩm tú cầu héo hắt. tôi chưa bao giờ vào thư viện, vì tôi sợ sự bong tróc và hắt héo ấy. Duy bạn cùng bàn của tôi,lại thường xuyên vào thư viện. Thi thoảng vào giờ ra chơi, đi ngang qua thư viện, tôi lại trong thấy Duy ngồi bên cửa sổ, đọc một cuốn sách dày cộp, giấy ố vàng, loang lổ, với phong thái của một người trưởng thành.
Duy là đội trưởng đội sao đỏ,vào giờ sinh hoạt 15 phút, trong lúc tôi, cán sự môn tiếng Anh, viết bài lên bảng ( hoặc cặm cụi viết lại bài làm của cán sự môn khác vào vở), Duy cầm trên tay một cuốn sổ mỏng cùng một cây bút bi, bước chầm chậm trên hành lang, nhìn vào từng phòng học . Thanh khiết trong trẻo ,như một cơn mưa.
Buổi phụ đạo toán kết thúc, tôi thu dọn dụng cụ học tập, cho vào túi xách, ra về. Lúc đi đến cổng, tôi thấy Duy . Duy ngồi trên xe đạp, vẻ chờ đợi, tôi b ình thản đi qua. Chưa đi được bao xa tôi nghe tiếng Duy:" Lam về rồi đấy à?". Tôi dừng bước quay lại nhìn Duy. Duy đạp xe về phía tôi ,mỉm cười hiền hoà :"Mình về chung đi". tôi mỉm cười, gật đầu, ngồi lên sau xe Duy. Duy nhấn pê đan. xe di chuyển. Nắng chiều phủ lên tôi và Duy,lãng đãng, tinh khôi. tôi khẽ cất tiếng hát.
Trường tôi tổ chức cắm trại .Trại của lớp tôi nằm sau lưng thư viện. Trại rộng ,dán những bông hoa làm bằng giấy nhỏ nhắn cùng những bức tranh màu sắc tươi sáng. Tầm 11 giờ, trong khi các bạn ngồi bên bàn dùng bữa trưa, tôi ngồi một góc phòng, nghe nhạc, đọc truyện tranh. tôi bị viêm dạ dày ko ăn được đồ cay. phần cơm đám bạn tôi mua toàn là đồ cay. tôi buộc phải gọi điện cho mẹ mang cơm đến. Tôi không có bố. Bố tôi mất cách đây ba năm.sau đấy chừng 10 phút, mẹ gọi lại cho tôi,bảo em trai tôi bị sốt, mẹ phải chăm sóc thằng bé, không mang cơm đến cho tôi được. tôi thở dài. Duy vừa dùng bữa xong, đứng dậy bước về phía tôi.
"Mẹ cậu không đến à?"
Tôi khẽ gật đầu. Duy rời khỏi trại, mười phút sau, cậu ấy trở lại. cầm trên tay một hộp cơm." của cậu": Duy đưa hộp cơm cho tôi: " không có đồ chua hay cay gì đâu".
"cảm ơn". Tôi cười gượng gạo. lòng tôi ấm áp lạ lùng.
chiều hôm ấy lần đầu tiên tôi vào thư viện. Duy ngồi bên cửa sổ ,chăm chú đọc sách. Tôi chọn một cuốn sách Ngàn Mặt Trời Rực Rỡ, hình như là vậy. cầm sách trên tay tôi chậm rãi tiến về phía Duy. tôi đặt cuốn sách lên, rồi ngồi xuống cạnh cậu. cậu vẫn say mê đọc sách. gương mặt cậu nhìn nghiêng vừa mạnh mẽ vừa dịu dàng. bất giác , tôi mỉm cười. Nhìn quanh thư viện, tôi nhận ra thư viện không cổ xưa, héo hon như vẫn nghỉ.
9 giờ tối lớp tôi có tổ chức một trò chơi. cả lớp ngồi khoanh chân, hát bài Đom Đóm, trong lúc hát. bắt đầu từ chỗ ngồi của lớp trưởng, một cái chai rỗng được chuyển đi. bài hát kết thúc , ai cầm chai trên tay, sẽ đứng dậy hát cho lớp nghe một ca khúc, thật hay. người chịu phạt đầu tiên đó chính là lớp trưởng.sau đó người tiếp theo bị phạt là tôi,sau một hồi lâu , tôi hát năm tháng ấy.Duy là người kết thúc trò chơi. cậu là người duy nhất hát nhạc k-pop . cậu hát already over , giọng trầm thấp dịu êm. tôi vội vàng lấy điện thoại nghi lại bài hát cậu vừa hát.
chiếc điện thoại tôi dùng dày cộp dày đến tận 2cm, nắp lưng màu đen trầy xước , nút dùng thụt sâu vào trong, khiến tôi phải dùng que thép chọc sâu vào mỗi khi tắt hoặc mở máy. Nhưng tôi chưa giờ có ý định thay điện thoại. bởi , bên trong cái điện thoại cũ rích ấy là một thứ cực kỳ quan trọng đối với tôi.
là bản nghi ca khúc already over của duy, trừ đứng trước duy tôi nghe ca khúc đó mọi nơi.
buổi sáng chủ Nhật đầu tiên của tháng tư , tôi đang đi đến tiệm bánh gần nhà , trên người mặc một chiếc áo hoodie màu trắng cùng váy xòe đen , rong ruổi trên phố , tôi thấy một tiệm bánh nằm bên kia đường, tôi bước sang .Duy ngồi trong tiệm bánh đối diện với Duy là Mi cô bé vừa chuyển nhà vào xóm tôi vào 3 tuần trước . tôi vội mua một hộp bánh quy rồi rời đi. mở hộp tôi lấy một chiếc bánh quy cho vào miệng, nhạc thếch. tôi ném hộp bánh quy đi. tôi thấy mình thật kì quặc ,mọi hôm tôi thấy bánh quy ngọt nhưng hôm nay nó lại nhạc đến lạ thường.
chiều hôm sau tôi đang làm bài tập ,bỗng dưng tiếng chuông cửa vang lên . tôi đặt bút xuống bàn vội chạy ra . thì thấy linh đang đứng trước cửa và trên tay cầm một chiếc túi. tôi mở ra
" chào chị ạ", Mi đưa chiếc túi cho tôi. "mẹ em gửi cái này cho mẹ chị ạ".
tôi lấy chiếc túi nhìn Mì suýt nữa thì bật khóc.
Ngày hôm sau tôi đang ngồi trong lớp và nghe bài nhạc already over thì vô tình nhìn ra cửa sổ thì thấy Duy và Mi đang đi cùng, tôi thấy đằng xa có một bạn nam đang đi lại , nói với Duy : "đi cùng bạn gái vui phết nhỉ"?.tôi nghe rõ mồng một lời bạn nam kia nói vì lúc đó tôi chỉ ngắng một bên tai nghe. tôi vội chạy ra một ngốc cay hoa anh đào gần bờ sông. trước mắt tôi là khung cảnh những cánh hoa anh đào đang từ từ rụng xuống bên dưới thân cây. từ mắt tôi, tôi cảm nhận được một dòng nước từ từ chảy ra , tôi nhắm mắt lại dòng nước mắt lăn trên má. tôi đưa tay lên lao nước mắt còn đọng lại trên mi và lấy chiếc điện thoại xoá ca khúc already over khỏi máy........................từ đó tôi và Duy ít nói chuyện hơn lúc trước và đã không còn liên lạc. tôi nghe bạn của tôi nói hôm nay là đám cưới cậu ấy. và người con gái cậu ấy yêu bước trên lễ đường với sự chúc phúc của mọi người. tôi đã thôi nhìn vào thư viện mỗi khi băng qua hành lang. tôi đã thích duy. đã mỉm cười mỗi lần nhìn duy. đã thôi mộng mơ, những dại khờ về một tình yêu tuổi 17 .
Mỗi người là một mảnh ghép tình yêu. mỗi mảnh ghép có một sắc thái riêng . Duy và Mi là hai mảnh ghép đẹp. và tôi là mảnh ghép dư thừa. Tôi giật mình tỉnh dậy nhưng đó chỉ là một giấc mơ , Duy bây giờ là chồng của tôi còn cô bé Mi chính là e gái ruột của Duy mới đi du học về .